XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1706 lượt.

thôi, anh đừng hiểu lầm em có ý đồ gì.” Mạt Mạt lắc đầu vẻ hết sức vô tội, “chỉ cần một thời gian là được, qua thời gian này chúng ta có thể li hôn bất cứ lúc nào, được không?”
… Không phải chứ? Lại nữa à? Lại là mấy chuyện này? Còn quá đáng hơn Tiểu Văn nữa. Chuyện… chuyện này là sao?
“Này… anh ở tòa soạn không có việc gì làm mới về nhà chuẩn bị đi ngủ, em đột nhiên nói muốn kết hôn, anh còn chưa kịp đánh răng nữa…” Tôi biết rõ ràng rằng, cái gọi là kết hôn này chắc chắn có trò mèo gì khác, Mạt Mạt luôn giấu giếm tôi chuyện gì đó. Nhưng yêu cầu cô ấy vừa đưa ra khiến tôi có thể lờ mờ đoán ra rất nhiều khả năng, tôi đang giúp cô ấy sao? Giúp bằng việc trọng đại cả đời sao? Nhìn Mạt Mạt tôi thấy hơi hoảng.
“Bảo, chỉ kết hôn thôi, anh có thể sống cuộc sống của anh như cũ, em sẽ không can thiệp đâu, chúng ta vẫn là chúng ta, bất kì việc gì anh yêu cầu em đều có thể thực hiện,” Mạt Mạt rất nghiêm nghị, “Chúng ta không có bất cứ quan hệ gì, chỉ kết hôn mà thôi.”
“Mạt Mạt, em cho anh một lí do được không?” Tôi cảm thấy câu này tôi hỏi rất lí trí, kết hôn ư? Lí do? Dù cô ấy nói một câu em yêu anh cũng được, tôi nhận!
Mạt Mạt cúi đầu trầm lặng, có lẽ cô ấy đang suy nghĩ.
“Bảo, có lí do nhưng bây giờ anh đừng hỏi, em không biết nói với anh thế nào, tóm lại anh cứ nhận lời với em là được!” Mạt Mạt vừa nói vừa cúi xuống cầm một tờ giấy trắng và một cây bút, “Bảo, coi như là em xin anh, anh còn gì lo lắng chúng ta có thể viết hiệp định kết hôn, anh nói đi em viết!”
Nói thực nếu Mạt Mạt nói một câu đại loại như “Em yêu anh”, dù chỉ hơi ám chỉ một chút thôi tôi cũng sẽ bất chấp tất cả mà đồng ý.
Nhưng bây giờ rõ ràng cô ấy chỉ muốn tôi giúp đỡ, lại không chịu cho tôi biết lí do.
Vậy mà lại đưa ra một yêu cầu quá đáng, hoàn toàn theo chủ nghĩa bá quyền như vậy, cô ấy coi tôi là gì! Lại Bảo tôi là người tùy tiện như vậy ư? Nực cười!
Tôi đè lên bàn tay cầm bút của cô ấy, sao đó vò nát tờ giấy trắng trên bàn, lạnh lùng nhìn cô ấy, khinh miệt hỏi: “Vậy… bao giờ đi đăng kí?”
Mạt Mạt ngẩn người ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt đầy mừng rỡ: “Anh đồng ý rồi?”
Tôi đồng ý rồi sao? Ừ, tôi đồng ý, có thể kết hôn với Mạt Mạt chẳng phải là chuyện tốt hay sao? Có câu: Kim cương là vĩnh hằng, một viên lưu truyền mãi, tình đầu đẹp vô cùng chỉ là không kết quả, trời nếu có tình trời cũng già, con đường tình cảm rất chơi vơi…
Có thể tôi là người quá coi trọng mối tình đầu, dù sao tôi cũng khó mà từ chối được yêu cầu của Mạt Mạt, dù là chuyện kết hôn. Hơn nữa tôi cảm thấy Mạt Mạt có thể nhờ tôi chuyện này, có thể đưa ra hạ sách này chắc chắn cô ấy đã gặp phải một chuyện cực kì rắc rối.
Tôi gật đầu: “Em không đùa chứ? Chuyện này cũng được coi là chuyện lớn rồi, không thể qua loa được, em phải mai mối cưới hỏi anh đàng hoàng, còn nữa chúng ta chỉ là loại mang danh kết hôn hay là mọi việc làm như kết hôn thật?” Tôi tiếp tục đưa điều kiện, “Nói trước tuy bây giờ anh rất hòa nhã nhưng em không được cưỡng ép anh, hơn nữa một khi có thai, phải thương thảo giải quyết hậu quả…”
Mạt Mạt phì cười, giơ tay ra vẻ định đánh tôi: “Anh nằm đó mà mơ đi!”
Mạt Mạt vẫn rất nghiêm túc in văn bản hiệp định kết hôn đàng hoàng, tôi không phản đối, kí xong tôi cảm thấy như vậy có thể bớt đi rất nhiều phiền phức. Nhưng sự hẫng hụt trong lòng là tất nhiên, rõ ràng hành động này của Mạt Mạt đã dự định sẽ li hôn, cô ấy quả thực chỉ cần giúp đỡ chứ không muốn kết hôn với tôi.
Thời hạn kết hôn theo hiệp định là sáu mươi ngày, có nghĩa là tôi và Mạt Mạt sẽ làm vợ chồng hai tháng, hơn nữa chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Đôi bên không được phép can dự vào cuộc sống của nhau, không thể ép buộc đối phương quan hệ xác thịt với mình. Khi Mạt Mạt gõ mấy chữ “không thể ép buộc” lòng tôi khẽ run lên, cảm thấy mấy chữ này quá quan trọng! Mạt Mạt tốt bụng vẫn cho tôi một tia hy vọng, ép buộc không được nhưng tự nguyện thì không coi là vi phạm hiệp định rồi, tôi đắc ý cười, cười đắc ý trong lòng.
Trong quá trình thương lượng gõ ra văn bản hiệp định kết hôn này, tôi không kìm được hỏi Mạt Mạt mấy lần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao phải kết hôn giả.
Nhưng Mạt Mạt miệng kín như bưng.
Được rồi, dù là nguyên nhân gì, nếu Mạt Mạt không có ý gì với tôi, thì cuộc hôn nhân này chỉ có hai tháng, sáu mươi ngày sau khổng tước đông nam phi, cũng coi là hoàn thành một tâm nguyện của tôi, cũng xứng với mối tình đầu. Dù gì lúc đầu hình như là sau khi tốt nghiệp tôi bỏ rơi cô ấy. Nếu đã chỉ có sáu mươi ngày thì cũng không cần thông báo cho bố mẹ và những người khác. Nhiều lắm thì trong lí lịch bản thân sẽ có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi, đó không phải là chuyện xấu, có phải những năm tám mươi đâu, bây giờ còn ai coi chuyện kết hôn, li hôn ra gì đâu! Hơn nữa bây giờ nhiều cô gái trẻ còn chuyên tìm những người đàn ông từng li hôn kia, cảm thấy đàn ông như vậy chín chắn, nhân ái, hiểu hôn nhân, hiểu cuộc sống.
Tuy đã kí hiệp định kết hôn nhưng tôi và Mạt Mạt vẫn chưa đăng kí, như vậy tôi vẫn còn thời gian suy nghĩ hoặc hối hận.
Được rồ