Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

hấy cô ấy không chú ý đến vẻ ngoài như vậy, trước khi đi ngủ, sau khi ngủ dậy đều xinh đẹp rạng rỡ như phù dung trên mặt nước xuất hiện trước mặt tôi.
Nhưng bây giờ rõ ràng cả đêm qua Mạt Mạt không ngủ, hoặc sau khi thức dậy không hề chải đầu rửa mặt, trang điểm, mái tóc dài buộc vội sau đầu, mặt hoàn toàn không trang điểm, thậm chí kem dưỡng da cũng không bôi, trên người mặc một chiếc váy dài, quai áo lót trễ xuống cánh tay cũng không biết.
Xem ra là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
“Sao thế? Lẽ nào…” Tôi hơi kinh ngạc, định đùa một câu nhưng lại bị ánh mắt của Mạt Mạt chặn họng.
Mạt Mạt xoa tay bước mấy bước về phía phòng khách rồi lại quay lại, kéo tay tôi chạy thẳng vào ghế sofa trong phòng khách. Cả hai vừa ngồi xuống xong, Mạt Mạt gần như vừa chạm mông xuống ghế liền quay phắt lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi không hiểu mô tê gì cũng trợn mắt nhìn lại, dùng ánh mắt dò hỏi, cổ vũ cô ấy – có gì thì em nói đi!
Mấy giây sau, tôi không chịu được nữa, thế này bối rối quá, khó chịu quá! Thông thường, khi đàn ông và đàn bà nhìn nhau lâu như vậy, động tác tiếp theo không phải là hôn nhau thì sẽ là tát nhau, chỉ nhìn nhau thì ai mà chịu được!
Khả năng tát nhau không lớn lắm, tôi không đắc tội với Mạt Mạt, trừ phi… nhưng ánh mắt Mạt Mạt không có ý trêu chọc hay tình ý gì cả, mặc kệ, liều thôi!
Tôi đang do dự không biết có nên áp miệng vào không thì Mạt Mạt mở miệng nói: “Bảo, lần này anh phải giúp em.”
“Chuyện gì vậy?” Tan vỡ giấc mộng đẹp trong lòng tôi cũng có tí hẫng hụt, tôi còn tưởng đò đưa với nhau lâu như vậy cuối cùng hôm nay tình cảm của Mạt Mạt với tôi đã bùng nổ kia.
“Em thật sự không thể tìm ra người nào có thể tin tưởng nữa”, Mạt Mạt nhìn đăm đăm vào mắt tôi, và chỉ một giây sau mắt cô ấy bỗng rơm rớm, “Bảo, em có thể tin anh, đúng không?”
Đợi đã! Câu này sao nghe quen thế nhỉ? Đã từng có một cô gái hỏi tôi câu này, sau khi tôi đưa ra câu trả lời khẳng định thì đã trở thành ông bố danh dự của đứa con chưa ra đời của cô ấy rồi, lẽ nào lần này… lại nữa sao?
“Tất nhiên em có thể tin anh.” Tôi khẽ hàm hồ đáp, sao đó vội vàng truy hỏi, “Em có bầu rồi hả?”
Thế gọi là một lần bị gái lừa, mười năm sợ chân tình.
Mạt Mạt ngẩn ra rồi mắng tôi: “Nói nhăng nói cuội gì thế!” Vừa nói vừa véo cánh tay tôi một cái.
Đau. Nhưng lại không dám đau, lần này Mạt Mạt không cười tí nào, chuyện này quá không bình thường.
“Bảo, nếu anh giúp em chuyện này em sẽ cảm ơn anh cả đời, thật sự cảm ơn anh cả đời…” Mạt Mạt càng nói giọng càng nhỏ, đầu cũng cúi gằm xuống.
Đây là yêu nghiệt phương nào? Chẳng giống Mạt Mạt chút nào!
“Em nói đi, chỉ cần không phải là phóng hỏa giết người.” Tôi thở dài, lắc đầu rồi khẽ xoa vai Mạt Mạt.
Mạt Mạt ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh nước mắt và cả sự trông chờ.
“Nói đi, có chuyện gì.” Tôi bắt đầu chuẩn bị tâm lí.
“Em nói ra anh nhất định sẽ đồng ý đúng không?” Mạt Mạt nhích lại gần tôi, gần đến mức tôi có thể cảm thấy hơi thở của cô ấy.
… Mạt Mạt do dự, ấp úng, ngập ngừng như thế làm tôi bắt đầu căng thẳng, sao tôi cảm thấy rất có vấn đề thế nhỉ?
Không khí ngột ngạt, tôi tránh ánh mắt của Mạt Mạt, không nhìn thẳng vào mắt cô ấy nữa. Không còn nghi ngờ gì nữa, chuyện Mạt Mạt cần giúp chắc chắn không phải là chuyện nhỏ. Mượn tiền? Mượn nhà? Giúp tìm việc?… Chắc chắn là mượn tiền! Bây giờ giữa người với người chẳng có chuyện gì khó mở miệng hơn chuyện này cả.
“Mạt Mạt, em… nói đi.” Tôi hạ giọng, nhìn đi chỗ khác, “Nhưng em biết đấy, căn nhà này anh mua trả góp, tiền trả hàng tháng không nhỏ đâu, hơn nữa anh vừa đổi việc…”
“Anh… anh biết em muốn nhờ anh giúp việc gì rồi à?” Mạt Mạt kinh ngạc.
Tôi cười khan: “Đoán cũng ra.”
“Anh thông minh thật đấy!” Mạt Mạt tròn mắt, trông có vẻ giống cô ấy hơn rồi đấy, cô ấy khẽ xua tay như an ủi tôi, “Nhưng anh nói với em những chuyện này làm gì? Không ảnh hưởng gì đâu. Anh yên tâm, đến khi li hôn em sẽ không lấy của anh một đồng nào đâu!”
“Hả?” Tôi có nghe nhầm không?
“Hả?” Mạt Mạt cũng ngớ ra, “Sao thế? Em nói thật mà!”
“Không phải không phải…” Tôi xua tay rồi lại vỗ trán, “Anh nghe em bảo… li hôn á? Nghĩa là sao?”
Mạt Mạt trợn mắt: “Anh! Em tưởng anh đoán được…”
Tôi vô thức lùi người lại, trái tim nhỏ bé đập tưng tưng loạn nhịp, một dự cảm rất không lành chụp lên đỉnh đầu tôi, tôi run rẩy thăm dò: “Mạt Mạt… tóm lại em… muốn anh giúp làm gì?”
Mạt Mạt nhìn tôi đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, hai vai rủ xuống, thở dài: “Haizz… còn tưởng anh thông minh thế thật chứ!” Dứt lời liền nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn tôi một cái, vẻ thành khẩn vừa rồi đã hoàn toàn bị sự hiểu nhầm của tôi đánh tan.
“Việc em muốn anh giúp em là em muốn anh cưới em!” Mạt Mạt nói câu đó rất thản nhiên. Hơn nữa giọng điệu có vẻ bất lực. vẻ e dè thận trọng ban nãy đã mất tăm mất tích, thay vào đó là một giọng điệu khác – em nói rồi đấy, anh có đồng ý không thì tùy.
“Kết hôn á?”
“Ừ, kết hôn.” Mạt Mạt gật đầu, “Anh và em, càng nhanh càng tốt.”
“Tại… tại sao?”
“Bảo, thực sự chỉ là giúp đỡ