The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

ngồi cạnh chõ mồm vào: “Chuyển đi đâu?”
Tôi hơi ngập ngừng, thầm chửi rủa con lợn lắm mồm này trong lòng rối rít như muỗi kêu: “Nhà tớ.”
Lão Đường đập bàn cái chát: “Tớ biết ngay mà!”
Tiểu Phấn và Thịt Chó cũng nhìn tôi như nhìn quỷ. Nhìn một hồi, Thịt Chó ghé sát lại khẽ hỏi: “Bố Bảo, nhà bố… còn chứa được nữa sao?”
Tiểu Phấn không khách sáo: “Thế là thế nào? Bảo! Anh phải giúp Tiểu Văn, đừng có mà có ý gì khác đấy!”
Tôi vội vàng xua tay, báo cáo tình hình trong nhà, nhà tôi hiện nay không có ai, hoàn toàn có thể cho Tiểu Văn vào ở, giả vờ chúng tôi đang sống chung để che mắt bố mẹ cô ấy sắp về nước. Tôi giấu nhẹm chuyện với Mạt Mạt, chuyện này không thể nói ra được, đăng kí kết hôn á? Để đám cặn bã này nghe được thì nửa đời sau của tôi coi như hủy hoại rồi.
Tiểu Phấn nghe xong thở dài: “Nhà không có ai á? Chỉ có cô ấy và anh thôi à? Haizz, em thật sự không yên tâm.”
Tôi cáu: “Tiểu Phấn! Em nói thế làm tổn thương anh quá, Tiểu Văn đang mang thai, anh có thể làm được gì chứ? Bộ anh là cầm thú sao?”
“Đàn ông các người chính là cầm thú! Hứng nổi lên thì không bằng cả cầm thú, có chuyện gì là không làm được?” Tiểu Phấn lớn tiếng phản bác, vừa nói mắt còn liếc Thịt Chó một cái đầy ý nghĩa.
Tôi sững người, lẽ nào…
Lão Đường cũng nhìn thấy liền nổi hứng, há miệng chó ra bắt đầu khạc ngà voi: “Thịt Chó, cậu không thế chứ?”
Thịt Chó nổi điên giơ tay ra vẻ định đánh, lão Đường co rúm lại núp sau lưng Tiểu Phấn.
“Mọi người nói gì vậy?” Tiểu Uyển chớp mắt, không giống đang giả bộ, mà thực sự không hiểu, nhưng cô ấy lập tức phấn khởi tròn mắt nhìn tôi: “Lại Bảo, Tiểu Văn đó là bạn gái anh à? Xinh thế!”
Tôi đần người, toát mồ hôi hột: “Tiểu Uyển, vừa rồi anh nói nhiều thế em không nghe à?”
Tiểu Uyển lắc đầu: “Em nghe Tiểu Văn hát, hay ơi là hay!”
Một em tóc vàng hoe trăm năm khó gặp sao lão Đường lại vớ được nhỉ!
Khi Tiểu Văn hát xong, chuyện chuyển nhà về cơ bản cũng được mọi người đồng ý, Tiểu Phấn nhắc đi nhắc lại phải giúp người làm vui đừng để đến lúc lại thành giúp người gây họa. Tôi gật đầu lia lịa, cuối cùng bị nói nhiều bực quá mới bảo để ngày mai Tiểu Phấn cùng tôi đến bệnh viện làm phẫu thuật thắt ống tinh, Tiểu Phấn phản pháo một câu làm tôi chết nghẹn.
“Thế tối nay tính là của ai?”
Trời ơi! Cứ như Tiểu Văn chuyển tới nhà tôi là chắc chắn tôi sẽ ra tay không bằng! Thế là ý gì? Tiểu Văn có thể cho tôi cơ hội sao? Đúng là!
Chúng tôi đang nói chuyện thì Tiểu Văn cầm ghita bước tới, gật đầu với chúng tôi, ý bảo có thể đi được rồi.
Mọi người đứng dậy ra khỏi Thông Thiên, lão Đường hỏi Tiểu Văn có nhiều đồ không, có cần cậu ta gọi khuân vác đến không, Tiểu Văn đáp ít thôi, chỉ có một cái hòm, hai cái túi, tiện lắm.
Tôi tự hỏi: Sao lão Đường lại đột nhiên lên cơn tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ cả cô gái mình không xơ múi được gì?
Lão Đường quay sang nhìn tôi cười đểu: “Nếu không nhiều đồ thì tớ và Tiểu Uyển không đi nữa, tớ đưa Tiểu Uyển về nhà thăm Đường Đường, cậu cũng biết tình cảm của tớ với Đường Đường đấy, trái tim đầy yêu thương của tớ…”
“Cút!” Tôi giơ chân cho một đạp.
Lão Đường nhanh nhẹn nhảy lùi, mông rơi vào đúng cái đầu gối đã giơ sẵn của Thịt Chó, đau nghiến cả răng, Thịt Chó đứng sau cười nham hiểm, “Thế gọi là chân trước dễ tránh, gối sau khó phòng!”
Lão Đường kêu than: “Thịt Chó, đồ súc sinh! Á… cái mông của tôi…” Vừa nói vừa bước mấy bước về phía Tiểu Uyển, kéo tay cô ấy, “Chúng ta đi! Tránh xa chốn giang hồ phân tranh này, trở về Đào hoa đảo thôi!”
Tiểu Uyển khéo léo tránh được bàn tay của lão Đường, sau đó tươi cười chào tạm biệt chúng tôi, sau khi quay đi liền khẽ rít lên với lão Đường: “Anh đừng có mơ! Mấy giờ rồi, đưa em về nhà!”
“Lên xe rồi nói, lên xe rồi nói…” Lão Đường cảm thấy hết sức mất mặt, vội vàng kéo cánh tay Tiểu Uyển, bắt một chiếc taxi, quay đầu lại vẫy tay chào rồi lên xe chuồn mất.
Thịt Chó nhìn chiếc taxi lao đi, bĩu môi nói: “Lão Đường và cái cô Nghê Tiểu Uyển này có thành được không?”
“Bất quá thì cậu ta lại tham dự thêm một đám cưới người yêu cũ chứ gì!” Tôi nhún vai.
Thịt Chó và Tiểu Phấn đều bật cười.
Chiếc Hummer lao một mạch đến chỗ ở của Tiểu Văn. Chưa đến hai mươi phút đã đến nơi.
Lúc chuyển đồ, nhìn căn phòng nhỏ Tiểu Văn thuê, lòng đồng cảm của Tiểu Phấn lại ngập ngụa dâng tràn, lời chưa nói mắt đã đỏ hoe, cứ than vắn thở dài liên tục, tôi và Nhục Nhục đã bê thùng vác hộp ra xe rồi.
Trước khi đi, Tiểu Văn còn cầm tay nắm cửa, nhìn ngắm căn phòng với vẻ hết sức lưu luyến.
Phi tới nhà tôi.
Đưa tôi và Tiểu Văn về nhà tôi, giúp chuyển đồ lên xong, Thịt Chó và Tiểu Phấn không ngồi lâu cũng ra về, trước khi vào thang máy Tiểu Phấn còn nhìn tôi một lượt như nhìn kẻ tình nghi phạm tội, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt tôi: “Bảo, em nói cho anh biết…”
Thịt Chó lôi tuột Tiểu Phấn vào thang máy: “Em thuộc tổ dân phố hay là phòng chống tệ nạn mà quản người ta lắm thế! Nhỡ người ta thích nhau thật thì sao?”
Tôi và Tiểu Văn đứng trước cửa nhìn nhau, Tiểu Văn hơi đỏ mặt.
Ti