Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
ểu Phấn điên tiết trợn mắt nhìn Thịt Chó: “Ngứa da rồi hả?”
Thịt Chó vội vàng cười nịnh: “Không không, ý anh là em quản người ta kĩ thế làm gì? Nhỡ em làm thế là chia uyên rẽ thúy thì sao? Lại còn một người đang có bầu nữa!”
Thịt Chó vừa dứt lời, mọi người còn chưa có phản ứng gì cậu ta đã tự tát mình một cái: “Shit! Sao thế nhỉ! Mình bị lão Đường nhập hồn sao!” Vừa nói vừa cười xin lỗi Tiểu Văn.
Tiểu Văn cũng mỉm cười lắc đầu tỏ ý không sao.
Đùa cợt chia làm hai loại đùa thiện ý và đùa ác ý, đương nhiên cũng mỗi người một khác, bây giờ Tiểu Văn đang rất cảm kích chúng tôi, tiếp xúc một thời gian cũng hiểu tính mấy thằng trong bọn, tất nhiên sẽ không để ý. Nếu là lão Đường nói ra thì càng chẳng có ai để ý.
Nói thế này cho dễ hiểu, nếu lão Phó bảo muốn tự sát, chúng tôi sẽ vô cùng căng thẳng, nếu lão Đường bảo muốn tự thiêu, chắc chắn chúng tôi sẽ móc tiền ra cho cậu ta mua xăng.
Sau khi tiễn Thịt Chó và Tiểu Phấn về, tôi và Tiểu Văn vào nhà, giờ thì chỉ còn lại hai chúng tôi thật rồi, không khí khó tránh khỏi có hơi ngượng ngập. Tiểu Văn đứng im một chỗ, có vẻ chưa quen với môi trường mới này, hai tay nắm chặt, e dè nhìn ngó xung quanh.
“Em… ở đâu?” Giọng cô ấy nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Tôi sợ nhất cái kiểu ngượng nghịu này, hơn nữa Tiểu Văn còn có vẻ đáng thương trơ trọi, xinh xắn đáng yêu nữa chứ, chỉ nhìn thôi đã muốn ôm cô ấy vào lòng rồi, nếu không sao người ta lại nói đàn ông thích những cô gái nhỏ bé cần chỗ dựa, không thích những cô nàng hổ báo ghê gớm, nếu là kiểu như Mạt Mạt và Tiểu Hy chắc tôi sợ tránh xa còn không kịp – tôi còn sợ họ cưỡng bức tôi ấy chứ!
“À cái đó, em ở trong phòng ngủ! Đi theo anh! Ấy ấy! Em đừng bê, anh bê hộ em là được rồi!” Tôi cố nén lòng dạ cầm thú của mình xuống, lập tức nhiệt tình xách đồ cho cô ấy, dù sao đối với Tiểu Văn nơi đây chỉ là nhà khách, tôi là chủ nhà.
Tiểu Văn mỉm cười đi theo tôi đang tay xách nách mang vào phòng ngủ.
“Em ở đây, anh để đồ ở đây nhé, cái tủ kia anh để trống cho em để đồ.” Tôi giơ tay chỉ tủ quần áo kê sát tường rồi chỉ lên giường, “Ga trải giường và vỏ chăn anh mới thay, sạch sẽ lắm, điều khiển ti vi ở kia kìa, buổi sáng ánh nắng ở đây hơi nhức mắt, em kéo rèm vào một chút là được, dưới ngăn kéo kệ để ti vi có đĩa phim, phim gì cũng có, lúc rảnh rỗi em xem cho đỡ buồn…”
Tôi lách chách nói một thôi một hồi, Tiểu Văn đứng bên cạnh, không nhìn theo hướng tay tôi chỉ mà chỉ im lặng nhìn tôi khẽ cười.
Nụ cười của cô ấy làm tôi hơi rợn rợn: “Em sao thế? Đừng cười nữa, anh sợ lắm.”
Tiểu Văn vừa cười vừa lắc đầu: “Anh làm em nhớ đến hồi nhỏ, nhớ đến bố em.” Vừa nói Tiểu Văn vừa bật cười vui vẻ.
“Hả? Anh già thế sao? Bố em á?” Tôi vừa nói vừa chỉ bụng Tiểu Văn “Anh giả làm bố nó, lại còn giống bố em, thế chẳng hóa ra anh thành ông thỏ sao?”
Tiểu Văn hiểu ra cũng che miệng cười khúc khích.
“Ở nhà anh em cứ yên tâm đi,” Tôi cũng cười, giơ tay ra trước mặt Tiểu Văn, “Đây cũng không phải lần đầu anh giả làm Liễu Hạ Huệ rồi, em cứ yên tâm đi, anh không tệ thế đâu, nếu quả thực không chịu được thì anh còn có “bàn tay mê hồn” cơ mà.”
Tiểu Văn tròn mắt nhìn tôi nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra ý tôi liền trách móc trừng mắt nhìn tôi: “May mà bố nó không phải là anh!”
Ha ha, cô nàng này lúc thoải mái cũng có thể đùa được mấy câu! Cũng phải thôi, một mình lăn lộn bao nhiêu năm, trải qua bao sóng gió như thế có khi còn hiểu biết hơn tôi ấy chứ, lấy đâu ra mà lắm hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn thế!
Tôi dẫn Tiểu Văn tham quan nhà một vòng cho quen, đợi cô ấy tắm xong tôi cũng tranh thủ dội nước mấy phát, sau đó hai chúng tôi ngồi trên sofa trong phòng khách nói chuyện.
Tóc Tiểu Văn còn ướt, cô ấy mặc một chiếc áo rộng kiểu truyền thống, nhìn phong cách và hoa văn thì hình như là áo của Xi Shuang Ban Na. Trên cổ đeo một chiếc dây chuyền rất tinh tế, cơ thể phảng phất hương thơm sau khi tắm.
Lòng tôi không chút tạp niệm, thật đấy, tôi mà nói dối thì tôi là con cún.
Một phần vì không nghĩ đến chuyện đó, phần khác là vì có gánh nặng tâm lí rất lớn, theo lí mà nói nếu có xảy ra chuyện gì thật thì cũng không phải là không thể, mềm không được còn có rắn nữa kia, nhưng bây giờ Tiểu Văn đang mang bầu, nhỡ làm gì thật tôi bị đeo bám thì sao, phim giả tình thật lại nảy ra trò mua một tặng một thì đúng là không thể tưởng tượng nổi. Nói thực nhé, khi tôi tìm vợ, cô ấy có còn gin hay không tôi chẳng quan tâm, tâm lí coi trọng trinh tiết phụ nữ của đàn ông đúng là tư tưởng chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn điển hình, nhưng nếu cưới một người đang mang thai con người khác thì… chuyện đó tôi khó lòng chấp nhận được, tôi đoán chắc các anh em nam giới chẳng có mấy người cao thượng được đến thế. Đàn ông mà, giữa đường thấy chuyện bất bình thì hét lên một tiếng vậy thôi, lúc cần ích kỉ phải ích kỉ, chuyện đó cũng không thể trách cứ chúng tôi được.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Tiểu Văn co chân ngồi lọt thỏm trên ghế sofa, hai tay ôm gối nghiêng đầu hỏi tôi.
Ôi mẹ ơi, đáng yêu quá, tí nữa thì lật đổ