Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.

y lần này sao em… nhất định phải gặp họ?” Tôi đã muốn hỏi từ lâu rồi, nhưng lúc đó tôi chưa phải là ông bố ngoài biên chế.
Tiểu Văn khẽ cười như đang tự giễu mình: “Không phải, Lại Bảo, bố mẹ em chẳng làm gì em cả, chỉ là họ ly hôn nên em hận họ. Là em cứ luôn trốn tránh họ, họ không tìm được em, mấy năm qua mối liên hệ duy nhất chỉ là gửi tiền và viết mail cho em, ngoài những chuyện đó ra em không muốn có bất cứ liên hệ gì với họ, họ ly hôn rồi! Em không hiểu, lẽ nào họ không biết ly hôn sẽ gây tổn thương lớn đến mức nào đối với con cái sao?”
Tiểu Văn hơi kích động, mắt cô ấy đỏ hoe nhưng vẫn cố kiềm chế, tôi không tiện nói gì, chỉ nhìn cô ấy cho tới khi sắc đỏ trên mặt cô ấy dần tan đi.
“Tiểu Văn, đừng như vậy, anh nghĩ anh có thể hiểu được tâm trạng của em lúc này…”
“Vớ vẩn!” Đột nhiên Tiểu Văn kêu lên, đứng bật dậy, “Câu nói tởm lợm nhất trên đời này chính là câu đó! Anh hiểu á! Những người tự nhận là hiểu em nhiều quá rồi! Nhưng có thể hiểu được sao? Người có đôi mắt sáng vĩnh viễn không thể hiểu được cuộc sống của người mù! Anh có thể nhắm mắt mà sống cả ngày không? Có thể không?”
…Tôi hơi ngạc nhiên, tôi không ngờ Tiểu Văn sẽ kích động như vậy, câu nói đó… tôi học trong phim truyền hình, tôi thấy trong đó người ta toàn an ủi người khác như vậy mà, nhìn kiểu phản ứng này của Tiểu Văn lẽ nào trước kia đã có vô số đồng bào cùng chung chí hướng với tôi an ủi cô ấy như thế nhưng thực ra lại có mục đích không trong sáng?
Tôi lặng lẽ ra khỏi phòng ngủ, Tiểu Văn đứng xoay lưng về phía tôi, không nói một lời, tôi nhẹ nhàng khép cửa lại, thực ra tôi có ý tốt an ủi nhưng tự dưng lại bị tế cho một bài như thế trong lòng cũng tức lắm, nhưng lúc đi ra tôi thấy vai Tiểu văn run run, tôi không thể nhìn con gái khóc được, nỗi giận dữ cũng tiêu tan hết, đã không an ủi được thì lui ra là hơn.
Đứng ngoài cửa phòng tôi cảm thấy mình đã hiểu Tiểu Văn, sự lạnh lùng và giữ khoảng cách của cô ấy chỉ là ngụy trang, sự trong sáng thuần khiết của cô ấy mới là sự chân thực được giấu kín, sự phẫn nộ bùng phát vừa rồi của cô ấy cũng là thật, có một câu nói rất đặc biệt là gì ấy nhỉ? À phải rồi! Cô ấy là một cô gái coi vết thương là hình xăm trên cơ thể, trong lòng cô ấy, nỗi buồn cuộn chảy thành sông.
Tôi vừa ngủ vừa khoa chân múa tay như đánh võ mãi nghệ đến sáng, lúc ngủ dậy vừa ra khỏi phòng làm việc, còn đang vươn vai, vặn mình thì bỗng rùng cả mình vì Tiểu Văn đang tóc tai rối bù đứng trước cửa phòng tôi cúi đầu.
“Em sao thế? Phạt đứng à? Bị Sadako nhập xác sao?” Tôi bước lên vài bước, huơ huơ tay trước mặt cô ấy.
(Sadako: Nhân vật trong bộ phim ma Nhật Điện thoại ma)
Tiểu Văn ngẩng lên nhìn tôi, cắn môi nói: “Lại Bảo, tối qua… em xin lỗi.”
“Shit! Chuyện gì cơ? Anh quên rồi.” Tôi cười giả bộ mất trí.
“Thực sự xin lỗi anh! Anh giúp em như vậy, em… em luôn muốn xin lỗi anh, nhưng lại ngại không dám gõ cửa.” Gương mặt Tiểu Văn đầy vẻ hối lỗi.
“Không cần phải vậy đâu.” Tôi cười, “Tiểu Văn, anh nói thật nhé, căn nhà này của anh đã có mấy cô gái đến ở rồi.”
Thấy Tiểu Văn ngẩng phắt lên vẻ đầy kinh ngạc, tôi vội vàng nói tiếp: “Nhưng họ chẳng có tí quan hệ nào với anh cả! Anh thề! Điều đó nói lên cái gì, nói lên rằng anh luôn đối xử với phụ nữ ấm áp như gió xuân.”
Tiểu Văn phì cười.
“Em vẫn phải xin lỗi chứ, xin lỗi anh, Lại Bảo.” Tiểu Văn vừa nói vừa như định bước tới làm động tác gì vỗ về tôi, nhưng sau một hồi đấu tranh tư tưởng khá lâu, cuối cùng cô ấy chỉ khe khẽ gật đầu.
Cả buổi sáng tôi và Tiểu Văn đi siêu thị mua rất nhiều đồ ăn và đồ dùng hằng ngày để che mắt bố mẹ cô ấy. Những thứ như bàn chải đánh răng, khăn mặt, cốc uống nước, tạp dề, bla bla… cốt chỉ để ngụy trang nhà tôi thành tổ ấm nơi tôi và Tiểu Văn đã chung sống một thời gian dài. Kể ra cùng Tiểu văn đi dạo phố sắm đồ, hỏi nhau xem có thích cái này không, cái kia không, tôi có cảm giác như chúng tôi sống với nhau thật.
Sau khi mua một đống đồ xong, chúng tôi mướt mồ hôi vác túi to túi nhỏ về nhà, nghỉ ngơi một lúc cho lại sức rồi bắt tay vào công cuộc sắp xếp đồ đạc, sắp đặt hiện trường. Thực ra tôi cũng hơi nhấp nhổm trong lòng, tối qua Tiểu Văn nói ngày kia bố mẹ cô ấy về tức là ngày mai rồi, ngày mai cách hôm nay chưa tới hai mươi tư tiếng, gấp gáp quá, căng thẳng quá…
Tôi đang bày biện đồ đạc với Tiểu văn thì có điện thoại, là Mạt Mạt.
Tiểu Văn biết ý nhìn tôi một cái rồi đi ra xa.
Tôi ra ban công nghe máy, giọng Mạt Mạt rất nhỏ: “Bảo, anh đang ở đâu? Có thể ra ngoài một lúc không?”
“Đi đâu?”
“Anh đến nhà Tiểu Hy được không?”
“Bây giờ á?”
“Bây giờ.”
“Có chuyện à?”
“Ừ.”
“Giờ… anh đang…”
“Đừng nhiều lời! Nhanh lên!”
Cúp máy rồi.
Tôi dặn dò Tiểu Văn một thôi một hồi, cô ấy cười bảo không thành vấn đề, mình cô ấy làm cũng được sau đó tiễn tôi ra cửa, trước khi tôi đi còn khẽ nói: “Sau đó anh đến thẳng tòa soạn làm việc đi, tối nay về sớm một chút, em làm cơm tối đợi anh.”
Tôi hơi choáng váng, cảm giác này dễ chịu quá! Đây chính là nhà! Đây chính là bà xã! Đây chính là