Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
hết hàng loạt suy nghĩ vừa rồi của tôi.
“Không có gì, anh đang nhìn cái dây chuyền của em, em tự làm à?” Tôi nhìn sang chỗ khác, chỉnh đốn lại tư duy của mình, tôi tuyệt đối không thể bị khuất phục được, chưa biết chừng tiểu Văn chuyển tới nhà tôi với mục đích gì bí mật cũng nên! Nhỡ cô ấy vì đứa con mà quyến rũ tôi thì sao? Kiềm chế! Phải kiềm chế!
Tiểu Văn cười híp mắt: “Ừ, đây là món đồ đầu tiên em tự tay làm, đeo mấy năm rồi.”
Lúc này tôi mới ngắm kĩ, đó là một chiếc dây tết kiểu Trung Quốc màu đen có gắn ba viên ngọc nhỏ mang phong cách gốm sứ Trung Hoa điển hình, bên trên còn ẩn hiện hoa văn như totem. Có điều ba viên ngọc này đang đậu ở một vị trí hết sức nhạy cảm, tôi không dám lại gần xem.
“Trông rất đẹp.” Tôi cười ngu ngơ.
Tiểu Văn gật đầu, tự cúi xuống ngắm dây chuyền, “Anh nhìn đi, thời gian em làm chiếc dây này chính là quãng thời gian em chẳng muốn gì cả, chỉ muốn mình sống, em cảm thấy mình giống như đồ gốm, nhìn bề ngoài có vẻ cứng rắn nhưng thực ra lại rất dễ vỡ. Em làm hai chiếc, một chiếc tự mình đeo, một chiếc dành cho người đàn ông yêu em mà có thể em sẽ gặp được trên đường đời, em chỉ nghĩ để những thứ dễ vỡ ở vị trí gần trái tim là có thể được bảo vệ chăng, ha ha.”
Vừa nói Tiểu Văn vừa sịt mũi, hình như cô ấy đã tự khiến mình trở nên buồn bã.
Đầu óc tôi vẫn còn váng vất, đang cố gắng suy nghĩ rõ ràng nên buột miệng hỏi một câu rất đáng ghét: “Chiếc còn lại đâu?”
“Chôn rồi.” Tiểu Văn cũng buột miệng trả lời không buồn suy nghĩ.
Nói xong cô ấy sững ra, tôi cũng ngẩn người. Không khí xung quanh dường như cũng ngẩn ra.
“Hi hi, nói chuyện này làm gì?” Tiểu Văn hất tóc, cố che giấu sự thương cảm của mình trong ánh mắt, cố nở nụ cười với tôi, “Kể cho em nghe chuyện của mấy anh đi, em cảm thấy mọi người rất thú vị!”
Tôi cũng gượng cười nhưng câu trả lời của Tiểu Văn lại xuyên thẳng vào lòng tôi, thú thực ý nghĩ đầu tiên của tôi là người đàn ông sở hữu chiếc dây chuyền của Tiểu Văn, cũng có thể chính là bố đứa bé trong bụng cô ấy… đã chết.
Lúc đó vốn đã rất muộn rồi nhưng Tiểu Văn không có ý muốn đi ngủ, tôi cũng ngại không nói, hai chúng tôi ngồi trò chuyện vẩn vơ trên ghế sofa, chủ đề quanh đi quẩn lại chỉ xoay quanh lí lịch trích chéo của mấy thằng bọn tôi, tôi tưởng chúng tôi sẽ nói đến phát mệt rồi chúc nhau ngủ ngon, ai ngờ Tiểu Văn càng nói mắt càng sáng, hay có lẽ lâu lắm rồi không có ai nói chuyện như thế này với cô ấy chăng.
Nói tới đồ trang sức và phụ kiện, Tiểu Văn lại bắt đầu phấn chấn, “Lại Bảo, có thể vào mạng không? Em muốn xem cửa hàng của em.”
Tôi đưa cô ấy vào phòng làm việc, may mà trước đó tôi đã xóa sạch tất cả dấu vết mà Cao Lộ Khiết để lại, không thể nhìn ra sơ hở nào nữa, tôi đưa laptop của mình cho Tiểu Văn.
Trong phòng ngủ, Tiểu Văn mở cửa hàng trên taobao của mình ra, sung sướng giới thiệu từng món đồ cho tôi. Tôi giả bộ nhìn màn hình, thực ra phần lớn thời gian tôi lén nhìn Tiểu Văn, bộ dạng vui vẻ phấn khởi của cô ấy rất giống một đứa trẻ chưa hiểu sự đời. Có lẽ là do Tiểu Phấn ảnh hưởng chăng? Sao tôi lại cảm thấy lòng chua xót.
Tự giới thiệu một hồi xong, Tiểu Văn ngẩng lên nhìn tôi cười rồi chỉ vào tôi nói: “Lúc nãy anh tắm xong đi ra em nhìn thấy rồi, cảm ơn anh luôn đeo nó.”
Tôi vô thức sờ lên cổ, ha ha, ý cô ấy nói chiếc dây ba sợi lông vũ này ư. Nhìn vẻ mặt thuần khiết, ánh mắt trong trẻo của Tiểu Văn lúc này, tôi bắt đầu thực sự tin rằng trên thế giới này có chuyện gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn rồi.
Nếu có người nói còn thuần khiết trong trẻo gì nữa? Không phải đã có bầu rồi sao?
Ừ đúng là cô ấy có bầu! Nhừng tôi cảm thấy sự thuần khiết trong trẻo của một người con gái là ở tâm hồn chứ không ở xác thịt, bạn nghĩ sao?
Tôi đứng sau lưng Tiểu Văn, nhìn cô ấy gõ bàn phím thoăn thoắt, mở hộp thư điện tử ra, có thư mới thật.
Tiểu Văn không ngẩng đầu lên, chỉ dán mắt vào màn hình khẽ nói: “Là mẹ em.”
Tôi không nói gì, nhìn Tiểu Văn mở mail ra, bức mail dài dằng dặc chi chít chữ là chữ.
Trong tình huống này tôi nghĩ mình nên rút lui, thư của mẹ người ta, tôi xem không ổn lắm. Tôi không phải là con rể xịn, chỉ là hàng giả thôi.
“Em đọc thư của mẹ em đi.” Tôi kiếm chuyện nói bừa một câu.
Tiểu Văn lắc đầu: “Em chán ghét sự chuộc tội của họ lắm rồi.” Cô ấy vừa nói vừa đóng hòm thư rồi quay lại nhìn tôi, “Tính theo giờ của chúng ta thì bức mail này được gửi tối qua, trong thư viết chuyến bay dài mười chín tiếng, vậy thì chiều ngày kia họ sẽ về tới nơi.”
Chiều ngày kia?… Còn thời gian diễn tập không nhỉ?
Tôi nhìn Tiểu Văn lòng hơi lo lắng. Nói thực lúc này, niềm vui trong mắt Tiểu Văn đã biến mất từ lâu, thay vào đó là sự lạnh lùng và thờ ơ.
Haizz, họ là hai mẹ con mà, sao hận một người có thể hận đến độ mấy chục năm thậm chí mấy trăm năm cũng vẫn hận như thế được nhỉ?
“Tiểu Văn, anh… anh không hiểu.” Vừa nói tôi vừa bước lên vài bước, ngồi lên giường đối diện Tiểu Văn, “Có phải em rất hận bố mẹ mình không?”
Tiểu Văn gật đầu.
“Hôm đó em nói bố mẹ em đối xử rất tệ với em, vậ