Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

y chỉ một cánh cửa, hạ giọng nói: “Thái độ của anh tử tế vào, tâm trạng Mạt Mạt đang rất tệ.”
Ừ, cái đó tôi cũng đoán ra rồi, gọi tôi tới chắc chắn không phải là để vào động phòng mà là có chuyện gì rồi.
Tôi bước lên vài bước, khẽ đẩy cửa phòng, điều chỉnh lại vẻ mặt, không biết đã xảy ra chuyện gì, Mạt Mạt có phải đang khóc lóc như mưa ở trong đó không, tôi cần chuẩn bị cẩn thận để an ủi cô ấy mới được.
Cửa vừa mở ra, cảnh tượng trong phòng liền thu hết vào tầm mắt, một chiếc giường kê sát cánh cửa sổ kính sát đất, đối diện là một màn hình máy chiếu cỡ lớn treo trên tường, còn Mạt Mạt ngồi dưới sàn nhà giữa giường và ti vi, bên cạnh bày đồ ăn vặt, đồ uống và mấy cái gối tựa, bạn đoán cô ấy đang làm gì? Đang tập trung chơi điện tử chứ làm gì!
Shit! Tôi điên tiết, quay đầu chỉ vào Mạt Mạt trừng mắt nhìn Tiểu Hy: “Thế này gọi là tậm trạng rất tệ à?”
Tiểu Hy trừng mắt lại: “Giải tỏa áp lực! Tâm trạng không tốt nhất thiết phải trưng ra mặt chắc? Chưa từng nghe câu ngoài mặt vui vẻ trong lòng cô đơn hả!”
…Chẹp, không nói lại cô nàng, mấy em chân dài được bao này có sở trường đổi trắng thay đen, mồm mép thì thôi rồi, nếu không làm sao đối phó được với các bà vợ có thể xông đến nhà bất cứ lúc nào?
Tôi bước vào phòng, đứng sau lưng Mạt Mạt, tức đến nỗi mạch máu ở Thái Dương giật lên từng hồi, không thèm nói gì chỉ chằm chằm nhìn Mạt Mạt. Tiểu Hy đã khẽ khàng đóng cửa lại chuồn mất rồi.
Mạt Mạt xếp chân bằng tròn dưới sàn nhà, chơi kích động đến nỗi người cũng nghiêng bên này xọ bên kia, trong lúc vô cùng bận rộn dành ra chút thời gian quay lại nhìn tôi một cái rồi lập tức quay đầu đi luôn: “Anh đến rồi à, ngồi đi, đợi em đánh hết bàn này đã! Sắp xong rồi!”
Tôi nhìn đỉnh đầu Mạt Mạt chừng hai giây, ngẩng đầu uống cạn cốc rượu rồi quay người bỏ đi!
Mẹ nó chứ! Cô tưởng cô là Từ Hy thì cũng không thể coi tôi là Lí Liên Anh thật chứ! Cô nuôi tôi chắc? Tôi không thể chịu được nữa!
Tôi đột ngột mở cửa làm Tiểu Hy đang nấp bên ngoài giật nẩy mình, gật đầu rồi đưa cái cốc cho cô ấy, tôi sải bước xuống lầu.
Đằng sau lưng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và gấp gáp, rõ ràng là có người đuổi theo, có hai giọng nói đang gọi tôi: “Bảo! Bảo ơi!”
Trong phòng khách ở tầng một, Mạt Mạt và Tiểu Hy kẹp hai bên tôi, hai cái miệng thi nhau nói những lời ngọt ngào dịu dàng.
Tôi rất giận nhưng đồng thời cũng cảm thấy lần này mình quá nam tính, quá cool! Tôi bị kéo ra ngồi ở sofa, bên tai những tiếng khuyên nhủ ngọt ngào vẫn vang lên không dứt, nhưng cơn giận trong lòng tôi vẫn chưa bay hết, cứ hết lần này đến lần khác như thế, hổ không ra oai, em tưởng anh là Doraemon chắc!
Mạt Mạt ngồi bên cạnh cười tít mắt, có vẻ cũng hơi hoảng, hình như cô ấy cũng không ngờ là tôi sẽ giận đến mức này. Tiểu Hy khuyên mấy câu xong đã đứng dậy rót rượu cho tôi rồi.
“Mạt Mạt, anh không biết trong lòng em đang nghĩ gì, nhưng anh thấy thế là đủ rồi!” Tôi quay sang lạnh lùng nhìn Mạt Mạt, nói đầy bi phẫn: “Anh cảm thấy anh đối xử với em rất tốt! Có chuyện gì anh cũng giúp em, thậm chỉ cả chuyện kết hôn cũng vậy, dù có nguyên nhân gì anh cũng có truy hỏi em câu nào không?”
“Bảo, em biết…” Mạt Mạt thấy tôi giận thật, vội vàng cười tươi hết cỡ.
“Sao anh lại giúp em, lí do em biết, anh cũng biết, vì em là mối tình đầu sao? Được rồi, anh cũng đã nói bây giờ anh vẫn thích em, nhưng em không thể lợi dụng tình cảm của anh với em chứ?”
Mạt Mạt thấy sợ, hoặc thấy có lỗi chăng? Tóm lại là cô ấy cúi đầu, vẻ mặt đầy lo lắng trông rất đáng thương, thật là hiếm thấy, “Bảo, không phải đâu, em không…”
Tôi ngắt lời cô ấy: “Mạt Mạt, có một câu anh luôn muốn nói, anh biết chúng ta không gặp nhau mấy năm rồi, anh không biết những năm qua em đã trải qua những chuyện gì, nhưng anh cảm thấy em đã thay đổi thật rồi, em của ngày xưa đã đi đâu mất rồi?”
Mạt Mạt cúi gằm xuống, tóc xõa che hết mặt, che cả vẻ mặt của cô ấy.
Tôi tiếp tục kích động, ai mà biết có phải cô ấy đang diễn kịch không? Tôi bị cô nàng này chơi cho phát sợ rồi! Gần đây bị cô ấy dắt mũi chạy vòng vòng, hôm nay lại thế này, tôi vội vội vàng vàng chạy tới hóa ra chẳng có việc gì hết!
“Anh luôn thử tìm kiếm hình bóng trước kia ở em nhưng anh không tìm thấy! Chơi anh, em thấy thích thú lắm sao? Mấy năm nay em vẫn như thế à? Có phải em coi việc chơi đùa đàn ông là niềm vui của mình không?”
Mạt Mạt nghe tôi nói thế bờ vai khẽ run rẩy, đầu càng cúi xuống thấp, hơn nữa trong lúc phát tiết sự giận dữ tôi còn nghe thấy rõ ràng tiếng nức nở – cô ấy khóc sao?
Tôi quay đầu lại, sắc mắt Tiểu Hy tối sầm giận dữ, cô ấy giơ tay hất cả cốc rượu vào mặt tôi!
“Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy hả?”
Người già sao vẫn mê tín như vậy?
Tuổi rồng phải lấy tuổi khỉ, tuổi trâu phải lấy tuổi chuột,
Đó đúng là mê tín!
Chẳng lẽ không thể khoa học một tí sao?
Ví dụ tôi thuộc cung Song Tử thì nhất định phải tìm một cô nàng cung Thiên Bình,
Thế mới gọi là hợp nhau!
Ngày 19 tháng 10.
Trời âm u mưa nhỏ.