Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

m vui gặp lại người quen nơi đất khách với lão Độ.
Hỏi ra mới biết hóa ra lão Độ và Mạt Mạt học cùng trường đại học, nhưng Mạt Mạt bỏ học giữa chừng, lão Độ cũng không biết lí do, nhưng hai người vẫn luôn giữ liên lạc, thỉnh thoảng còn gặp gỡ, mỗi lần gặp Mạt Mạt đều cười đùa vui vẻ, không nhắc một tiếng nào đến chuyện của mình. Sau đó Mạt Mạt gần như là đột ngột biến mất như bốc hơi, từ đó mất liên lạc với lão Độ.
Lúc đầu Mạt Mạt không nói một tiếng với lão Độ đã bỏ đi tất nhiên là có lí do của cô ấy, với mối quan hệ giữa tôi và Mạt Mạt hiện nay, lão Độ chỉ là người ngoài, tôi không muốn cậu ta cũng bị kéo vào chuyện này, tôi phải trực tiếp tự hỏi Mạt Mạt!
Hai chúng tôi cười đùa buôn bán dăm ba câu, tôi gọi nữ đồng nghiệp xinh đẹp ra giới thiệu với lão Độ, sau đó thương lượng với cậu ta liệu sau event này có thể sắp xếp cho chúng tôi phỏng vấn riêng ngôi sao kia được không?
Lão Độ gật đầu rồi lắc đầu, cuối cùng nói “Để tôi hỏi người quản lí của cô ta đã,” rồi quay người đi mất.
“Anh Bảo, anh giỏi thật, đâu cũng có bạn bè!” Nữ đồng nghiệp xinh đẹp vừa hâm mộ vừa tranh thủ tán dương, “Đợi lát nữa chắc chắn em phải mời anh một bữa KFC!”
Lão Độ nhanh chóng quay lại bảo được, nhưng hạn chế không được hỏi câu gì, câu gì, câu gì…, hơn nữa bài báo phải tích cực khen ngợi, tâng bốc, tán dương ầm ĩ vào…
Tất nhiên chúng tôi đồng ý hết, có thể phỏng vấn riêng không biết đã làm cho bao nhiêu tòa soạn trong thành phố ngưỡng mộ chết đi được rồi!
Tôi bàn với cô nàng đồng nghiệp, bảo cô ấy chuẩn bị mấy câu hỏi hài hước một chút, đợi chút nữa cô tự đi phỏng vấn. Cô ấy ngạc nhiên hỏi anh không cùng đi sao? Tôi nói tôi gánh tiếng xấu, còn cô đi chờ chết, hãy dốc toàn lực đi hóng hớt moi móc tin tức, only you, blah blah…
Nữ đồng nghiệp xinh đẹp phá ra cười, vừa cảm kích vừa phấn khởi, tất nhiên cô ấy biết bài phỏng vấn riêng này nếu chỉ mình cô ấy kí tên thì sẽ có giá trị lớn dường nào, ít nhất sẽ làm các lãnh đạo tòa soạn chú ý tới cô ấy.
Chúng tôi nhìn nhau một cái, ánh mắt cô nàng đã có chút tình ý mang vẻ cảm kích rồi, giọng nói cũng bắt đầu dịu dàng tình tứ: “Anh Bảo, tối nay em mời anh ăn cơm nhé, không ăn KFC nữa, anh chọn chỗ đi!”
Tôi cười xua tay: “Tiền đó em cứ giữ lại mà phòng thân đi, đợi khi nào tìm được anh chàng nào nuôi em hẵng mời anh.”
Lúc này tôi chẳng còn lòng dạ nào nữa cả.
Trước khi đi tôi hẹn lão Độ tối nay cùng ăn cơm, coi như là cảm ơn cậu ta, cũng coi như anh em lâu ngày gặp lại làm một, hai chén tâm tình chuyện xưa.
Mặt lão Độ đầy vẻ hổ thẹn nói tối nay còn một loạt sự kiện nữa, cậu ta buộc phải có mặt, vụ này do cậu ta phụ trách, không dứt ra được. Vậy thì thôi, uống rượu là chuyện nhỏ, công việc là chuyện lớn, không thể đập bát cơm của người ta được.
Chúng tôi trao đổi số điện thoại, chào tạm biệt nhau, lão Độ hứa trước khi rời khỏi Trùng Khánh chắc chắn sẽ tìm cơ hội tụ tập một bữa.
Sắp hoàng hôn rồi nhưng không khí vẫn rất nóng nực. Lúc ra khỏi khách sạn lại đúng vào giờ tan tầm, ngoài đường người đông khủng khiếp, trong dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi, tôi chậm rãi bách bộ trên đường, tâm trạng hết sức phức tạp, vô cùng buồn bã, đau khổ.
Tôi không muốn tin Mạt Mạt hoàn toàn lừa dối mình, từ đầu đến cuối đều giăng bẫy mình. Nhưng tình cờ gặp lại lão Độ, biết được những chuyện này, tôi nhất thời không tìm được cái cớ nào để tự lừa dối mình, nếu thật vậy thì mẹ nó, tôi thực sự là thứ đồ chơi người lớn lớn nhất trong lịch sử nhân loại!
Tôi muốn hỏi Mạt Mạt nhưng mở miệng thế nào đây? Cứ vật vờ lang thang không mục đích trên đường như thế, lòng tôi rối như tơ vò, nhiều lần cố sắp xếp suy nghĩ cho mạch lạc, khiến mình lí trí suy nghĩ một chút nhưng tiếng xe cộ, tiếng người nói ồn ào nháo nhác xung quanh làm tôi không sao bình tĩnh lại, có thể dù không có những thứ đó, tôi cũng không thể bình tĩnh lại được.
Trong lòng sục sôi muốn lao đi hỏi Mạt Mạt cho rõ ràng, nhưng tôi cứ do dự ngập ngừng mãi. Có lẽ không biết mở miệng thế nào chỉ là một cái cớ, điều tôi sợ hơn cả là Mạt Mạt bảo rằng đúng thế.
Nếu Mạt Mạt bẫy tôi thật thì tôi sẽ bị tổn thương sâu sắc, có thể từ giờ trở đi không tin vào tình yêu nữa, có thể sẽ lên núi tu đạo, có thể sẽ xuất gia ăn chay niệm Phật, càng có khả năng sẽ làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính, sau đó tìm một số bức ảnh cực kì buồn nôn tung lên mạng làm người khác buồn nôn, hạ thấp chính mình. Và tôi càng sợ rằng một khi sự việc là thật thì tôi sẽ hận Mạt Mạt, như vậy thì tệ quá, tôi không muốn mối tình đầu của mình sau này nhớ lại lại kết thúc bằng hận thù, đó là mối tình đầu thất bại nhất.
Tôi lang thang không đích đến, không phân rõ phương hướng, tình cờ gặp một hàng bán đồ xiên nướng, đi nãy giờ cũng mỏi chân, tôi bèn vào làm mấy xiên nướng, gọi ít bia, nhai lấy nhai để mà không thấy mùi vị gì.
Có lúc rượu đúng là một thứ tốt, rượu có thể làm cho người ta dũng cảm hơn.
Uống được ba chai bia, tôi bắt đầu mất tỉnh táo, bắt đầu làm việc không suy nghĩ, bắt đầu hết sợ, bắt đầu rút di động ra gọi thẳng cho Mạt


Insane