XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1699 lượt.

sân khấu!
Mấy năm rồi không gặp, cẩn thận kẻo nhận nhầm thì toi.
Tôi dụi dụi mắt, xác nhận đúng là tên đó, tôi nhận ra đôi mắt một mí và hàm răng vâu của cậu ta.
Tôi đứng dậy, vẫy tay về phía bên trái sân khấu: “Lão Độ! Lão Độ!”
Lão Độ không họ Lão, cũng chẳng họ Độ, là bạn học cấp ba của tôi, biệt danh này có nguồn gốc như thế nào tôi cũng chịu, nhưng hồi cấp ba tôi và cậu ta rất thân nhau, nói thế này cho dễ hiểu, tôi và Mạt Mạt quen nhau về cơ bản là để che giấu cho lão Độ và một cô bé khác.
Tình cảm không khác chỉ cùng vào sinh ra tử như vậy tất nhiên không dễ quên lãng, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì vào những trường ở khác nơi, có một thời gian chúng tôi liên lạc qua mạng, nhưng thời gian như nước trôi dòng, dần dà chúng tôi liên lạc thưa dần cho đến khi mất hẳn tín hiệu, tình bạn rớt mạng.
Không ngờ hôm nay gặp lại cậu ta trong tình huống này! Không đến mức vui mừng khôn xiết nhưng cũng có cảm giác trùng phùng sau một thời gian dài xa cách – hình như tên này còn nợ tôi mười tệ!
Tôi gọi mấy tiếng, lão Độ cũng nhìn thấy tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhíu mày ngẫm nghĩ, đẩy gọng kính lên nhìn tôi đánh giá một lượt từ chân lên đầu, có lẽ do mấy năm không gặp, tôi lại đẹp trai ra nhiều, nhất thời không nhận ra.
Tôi đứng dậy đi ra cạnh cửa sổ, quay đầu lại vẫy tay với lão Độ, lão Độ vừa nghi hoặc vừa ngoan ngoãn đi theo, cậu ta vẫn không ngừng đẩy gọng kính. Chắc mấy năm nay không ai gọi cậu ta biệt danh lão Độ này rồi nên nhất thời vẫn chưa hiểu ra vấn đề.
Hai chúng tôi bước tới cửa sổ phòng tiệc, tôi đứng trước mặt lão Độ, giơ tay vỗ vỗ vai cậu ta: “Lão Độ, vẫn chưa nhận ra tôi hả? Mắt ông làm bằng thủy tinh à?”
Lão Độ nhìn tôi một lượt, lại còn áp sát lại gần ngắm nghía tôi, ngắm qua ngắm lại một hồi, ngắm đế mức tôi phát ngại, thậm chí bắt đầu hoài nghi khuynh hướng tình dục của tên này hiện nay, cậu ta mới ngạc nhiên chỉ vào tôi kêu lên: “Lại Bảo!”
“May mà ông còn nhớ ra tôi.” Tôi cười.
“Sao ông lại ở đây?” Lão Độ cười tít cả mắt, nhăn nhúm cả mặt vào.
“Tôi còn đang định hỏi ông đây, sao ông lại ở đây?” Tôi cũng rất vui, gặp cố nhân nơi đất khách có thể coi là một việc mừng.
Lão Độ ngoái đầu nhìn rồi quay lại nhìn tôi: “Sản phẩm của công ty tôi ông ạ, chẳng phải vừa mời ngôi sao làm đại diện sao, tôi phải chạy theo tới Trùng Khánh.”
Tôi gật đầu: “Tới mấy hôm rồi? À, ông vẫn ở Thẩm Dương à? Cũng làm việc ở đó luôn hả?”
“Ừ, vì hoạt động này nên tôi hôm qua mới tới đây.” Lão Độ cười: “Thật không ngờ lại gặp ông ở đây!” Vừa nói vừa ngắm nghía tôi rồi nói như chợt vỡ lẽ ra điều gì: “Hóa ra ông đang làm paparazzi thật hả?”
Tôi cho cậu ta một đấm, quay đầu nhìn lên sân khấu, cô nàng thần tượng kia đã lên sân khấu, đang không ngừng gật đầu mỉm cười, ánh đèn flash chớp liên tục, ba câu không rời sản phẩm nửa bước.
Tôi quay lại giả bộ nổi giận: “Shit! Đó gọi là người làm công việc tin tức!” Tôi bỗng thấy lạ, “Hả? Sao lại… thật hả? Ông biết tôi làm phóng viên giải trí từ lâu rồi à?”
“Ừ.” Lão Độ gật đầu.
“Nghe ai nói vậy?” Tôi càng thấy lạ hơn.
“Hi hi, tôi nói ra ông cũng đừng tự sướng quá nhé!” Lão Độ cười đểu.
“Shit! Nói mau! Không ngờ trong lũ bạn cấp ba còn có fan của tôi nữa nha, ai thế?”
“Mạt Mạt.”
“Hóa ra là cô ấy!” Tôi cười, “À, ông và Mạt Mạt vẫn liên lạc với nhau à?”
“Cái gì mà vẫn, lúc nào chả liên lạc.” Lão Độ đắc ý, “Tôi không giống ông, ăn xong chùi mép rồi chạy mất.”
Tôi không tiện nói gì, chỉ gượng cười, nhưng lại thấy lạ: “À, ông tới Trùng Khánh sao Mạt Mạt không nói với tôi?”
“Hả? Ông cũng liên lạc với cô ấy à?” Lão Độ ngạc nhiên nói.
“Ừ, cô ấy ở Trùng Khánh mà.” Tôi ngẩn ra.
“Cái gì? Cô ấy ở Trùng Khánh á?” Lão Độ ngạc nhiên lần hai.
“Ừ, ông chưa biết cô ấy ở Trùng Khánh sao?” Tôi ngẩn ra lần hai, “Không phải ông vẫn luôn liên lạc với cô ấy sao?”
“Đó là trước kia, tôi và cô ấy gần một năm nay không liên hệ gì rồi.” Lão Độ lắc đầu cười, “Tự dưng mất liên lạc, tôi cũng chẳng biết cô ấy đi đâu, hóa ra là ở chỗ ông!”
Tôi bắt đầu đắc ý: “Lá rụng về cội mà!” Tôi cười, đột nhiên một sự hoài nghi dâng lên trong lòng, “Này, lão Độ, ông bảo chuyện tôi làm phòng viên giải trí là Mạt Mạt nói với ông đúng không?”
“Ừ.”
“Nói lúc nào?”
Lão Độ vừa cười vừa ra vẻ ngẫm nghĩ, “Từ lâu rồi, ít nhất cũng phải hơn một năm…”
“Cái gì?”
…Được rồi, tôi không thể tỏ ra quá kích động trước mặt lão Độ, tôi nhịn, tôi giả bộ thản nhiên. Nhưng chuyện này chắc chắn đã tạo ra một bóng đen trùm lên tâm hồn trong sáng ngập tràn bác ái của tôi.
Nếu lão Độ nói thật, vậy thì Mạt Mạt vẫn luôn biết về hành tung của tôi, biết tôi đang ở Trùng Khánh, biết tôi làm phóng viên giải trí, vậy tại sao cô ấy phải giả vờ không biết gì? Cho phép tôi lấy bụng tiểu nhân đo lòng dạ độc ác của đàn bà một tí – sự trùng phùng của tôi và Mạt Mạt có thể không phải là trùng hợp. Nếu thế thật thì quả là một cái bẫy rất rất lớn! Tôi chui vào mãi đến giờ vẫn chưa thấy đáy!
Cố nén sự nghi hoặc, hiếu kì, giận dữ và kinh ngạc, tôi tiếp tục bày tỏ niề