Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
Mạt.
Chuyện này tôi không thể nín nhịn trong lòng được nữa.
Chuông reo hai tiếng bên kia đã bắt máy, Mạt Mạt có vẻ vui, hớn hở hỏi: “Bảo à, có chuyện gì vậy?”
“Em đang ở đâu?” Tôi hơi sững lại, không biết nói thế nào bèn buột miệng hỏi.
“Ở chỗ Tiểu Hy, anh uống rượu à?” Mạt Mạt cười khanh khách.
Tôi thở gấp, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cố bình tĩnh lại nói tiếp: “Mạt Mạt, hôm nay anh gặp lại bạn học cũ của chúng ta.”
“Ai thế?”
“Lão Độ.”
Đầu dây bên kia liền im lặng, tôi nheo mắt, dường như có thể đoán ra vẻ ngạc nhiên của Mạt Mạt ở đầu bên kia.
“Hai người nói chuyện gì vậy?” Mạt Mạt vẫn ôm hy vọng hỏi, nhưng câu hỏi này quá bất thường.
Câu hỏi này của Mạt Mạt đã phần nào chứng minh một vài suy đoán của tôi lúc trước, nỗi giận dữ dâng lên trong lòng, tôi cao giọng hỏi: “Em nói xem?”
“Cạch” một tiếng, Mạt Mạt cúp máy.
Cô ấy làm thế là tôi hiểu hết rồi.
“Ông chủ! Cho thêm hai chai bia!”
Tôi chơi liền hai cốc bia lạnh, ợ mấy tiếng rõ to rồi châm thuốc hút, trong khoảnh khắc đầu óc tôi trở nên trống rỗng, không biết tiếp theo mình phải làm gì.
Điện thoại kêu, có tin nhắn của Mạt Mạt.
“Bảo, anh biết gì rồi phải không? Cần em giải thích không? Anh đang ở đâu?”
Xem xong tôi bật cười, không trả lời.
Đột nhiên đầu óc tôi không còn trống rỗng, thay vào đó rất nhiều chuyện chợt lần lượt hiện lên, hết chuyện này đến chuyện khác, cảnh tượng này đến cảnh tượng khác, đột nhiên tôi cảm thấy may mắn vì đã kí hiệp định kết hôn với Mạt Mạt, đột nhiên tôi cảm thấy mình không còn chút sức lực nào nữa.
Tôi làm thêm chai bia nữa, điện thoại đổ chuông. Tôi không trả lời nên Mạt Mạt vội gọi lại.
Tôi bắt máy: “A lô, xin chào, quý vị họ gì, tuổi con gì, tìm ai có việc gì uống rượu thế?”
Bên đó chắc là sững ra, tôi cũng không nói nữa, uống một ngụm bia, nghe tiếng thở gấp gáp của Mạt Mạt ở đầu bên kia.
“Bảo, em… đúng là không phải tình cờ mà em gặp anh ở đây, đúng là em cố tình đến tìm anh, đúng là em đã lừa anh…” Chắc Mạt Mạt phải lấy hết can đảm để nói ra, giọng hơi run rẩy, “Nhưng em không muốn lừa anh, càng không muốn hại anh, em quả thực không biết mình nên làm thế nào, thực sự không biết còn có thể tìm ai, thật đấy, thật đấy! Em tới tìm anh chỉ là thử vận may, anh bảo em lợi dụng anh cũng được, lừa dối anh cũng được, em thực sự không muốn hại anh, em không ngờ anh lại giúp em, em không ngờ anh vẫn đối xử tốt với em như thế…”
Tôi lặng lẽ nghe, vừa nghe vừa uống bia, ợ, cười đơ dại.
“Bảo, anh đối với em như vậy làm cho em thấy rất có lỗi, em đã từng nghĩ sẽ không lừa anh nữa, bỏ đi cho xong, nhưng chuyện đã đến nước này em cũng không còn cách nào khác, em phải và cũng chỉ có thể tìm anh giúp em dựng lên cuộc hôn nhân giả đó, thật đấy, em ích kỉ, em thừa nhận em ích kỉ, nhưng Bảo, em xin anh hãy giúp em, được không? Chỉ cần một thời gian thôi, được không?”
Tôi nuốt một ngụm bia, bị sặc phát ho.
“Bảo! Bảo!” Mạt Mạt lo lắng gọi.
“Được, anh giúp em, anh không hỏi gì nữa, không phải chỉ có hai tháng thôi sao?” Tôi cười, “Hai tháng sau chúng ta ly hôn, còn em hãy cút càng xa càng tốt, không vấn đề gì chứ?”
Bên đó im lặng, nức nở, khóc lóc, yếu ớt nói: “Được…”
“Thế thì tốt.” Tôi cười hềnh hệch, cố tỏ ra khinh bỉ.
Trong điện thoại đột nhiên vang lên tiếng chửi the thé, đó là giọng Tiểu Hy – cô ấy giật lấy điện thoại: “Lại Bảo! Dù thế nào bây giờ anh cũng đang là chồng hợp pháp của Mạt Mạt! Anh đừng nói với cô ấy như thế! Anh chẳng biết gì cả! Anh không biết cô ấy khó khăn thế nào đâu! Anh không biết cô ấy thấy có lỗi với anh đến thế nào đâu…”
“Tiểu Hy, Tiểu Hy?” Tôi khẽ gọi tên cô ấy để ngắt lời.
“Cái gì?”
“Cô biến đi!” Tôi gào lên, cúp máy rồi tắt nguồn.
Tôi uống hết chín chai bia, cảm giác hơi say khiến tôi bình tĩnh lại, khi tôi lảo đảo về nhà trời đã tối đen như mực.
Không đến nỗi say không biết gì nhưng tôi không điều khiển được cơ thể mình nữa, có điều đầu óc vẫn tỉnh táo, cũng không thể không tỉnh táo được, mượn hơi men có thể suy nghĩ được rất nhiều vấn đề.
Tôi cố suy nghĩ đơn giản một chút, giúp Mạt Mạt ư? Phải giúp chứ. Không giúp thì làm thế nào? Nhất thời kích động đi đăng kí rồi, kết hôn hợp pháp rồi giờ muốn hối hận Mạt Mạt nhất định sẽ lằng nhằng bám riết, nếu không ly hôn được thì tôi biết làm thế nào? Thế thì cứ như vậy đi, giúp cho xong đi, thế thì cứ đợi đi, có yêu mấy cũng đến lúc kịch hết người tan, vậy thì chia tay đi, có yêu đến mấy cũng không cần phải vật vã giằng co…[1'>
[1'> Đoạn này là lời một bài hát nổi tiếng của Trung Quốc Cứ như vậy đi.
Làm người không thể quá “lão Đường”, tôi càng không thể cứ tiếp tục lằng nhằng dây dưa với một cô gái rất “lão Đường” như Mạt Mạt, hai tháng phải không? Tôi chịu được!
Lúc lảo đảo đến trước cửa nhà, tôi cố mở mắt giữ tỉnh táo, miệng vẫn nghêu ngao hát “Em độc quá, em độc quá, em thật là độc độc độc…”
Đang mải “độc” thì cửa bật mở, Tiểu Văn tươi cười đón tôi: “Anh về rồi à!”, nhưng nụ cười liền cứng đờ trên mặt, “Anh uống rượu à?”
Tôi tránh Tiểu Văn lảo đảo