Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
ệm khi chúng tôi cùng đi chơi.
Chúng tôi chuẩn bị thật cẩn thận tất cả mọi việc.
Tiểu Văn đã xác định được thời gian máy bay của bố mẹ cô ấy hạ cánh, năm rưỡi chiều nay, xem ra tôi không có thời gian đi làm rồi.
Tôi gọi điện cho nữ đồng nghiệp xinh đẹp hôm qua đã tặng ân huệ phỏng vấn riêng, nhờ cô ấy giúp tôi xin nghỉ, nói dối là tôi hơi mệt, được cô nàng khen ngợi và quan tâm một hồi, Tiểu Văn ở cạnh tôi, có thể nghe thấy tiếng xuýt xoa hỏi han, quan tâm lo lắng của cô nàng, bèn khẽ cười đi ra chỗ khác.
Tiếp đó, tôi lập tức gọi một vòng cho lão Phó, lão Đường, Thịt Chó ba quân đợi lệnh, tất cả vào trạng thái chuẩn bị tác chiến.
Thịt Chó ngập ngừng một lát rồi lại gần hỏi nhỏ tôi: “Bảo, ông có chắc là tiệc chào đón phải gọi cả lão Đường không?”
Tôi ngớ ra, sắc mặt trở nên tối sầm, những hồi ức vô cùng đau khổ nhảy bụp ra trong tâm trí, đối diện với người duy nhất được chọn để trưng bày cái sự vô duyên của đàn ông Trung Quốc ở bảo tàng Louvre, Paris như lão Đường, tôi quả thực hết sức lo lắng.
Tôi nhìn Thịt Chó một cái rồi kiên quyết nói: “Thôi! Đừng nói cho cậu ta biết!”
Suốt chặng đường ra sân bay, Tiểu Văn cứ thở gấp suốt. Xem ra cô ấy còn căng thẳng hơn tôi.
Nhưng tôi ghét nhất là người khác làm những việc hại người, còn bất lợi cho mình, Tiểu Văn đã làm thế. Để giảm áp lực cho mình, cô ấy chuyển chủ đề nói chuyện sang tôi.
Căng thẳng đến nỗi thở gấp, Tiểu Văn cố tự điều chỉnh một chút rồi quay sang nhìn tôi: “À, Bảo này, tối qua sao anh lại khóc? Kể em nghe đi.”
… Thế này gọi là gì? Thế này gọi là con nít chơi tết té nước, ấm nước nào sôi thì xách ấm đó!
Tôi im lặng lái xe, mắt dán vào con đường phía trước.
“Bảo, nếu coi em là bạn thì kể với em đi.” Tiểu Văn rất cố chấp.
“Không sao.” Tôi ho hai tiếng, rít ra hai từ.
Tiểu Văn thấy sắc mặt tôi rất tệ nên không truy hỏi thêm, cô ấy im lặng, nhưng chưa im lặng được hai phút cô ấy lại mở miệng hỏi sang chuyện khác.
“Em và bố mẹ em mấy năm không gặp rồi?” Thấy Tiểu Văn căng thẳng như vậy, tôi hỏi.
Tiểu Văn ngập ngừng một chút rồi khẽ nói: “Bảy năm.”
Trời đất, bảy năm là khái niệm gì vậy?
Tôi chỉ có thể đoán mò như sau, bảy năm trước, bố mẹ Tiểu Văn vô cùng ân ái, Tiểu Văn có một gia đình viên mãn hạnh phúc, sau đó bố mẹ ra nước ngoài, sau đó bố mẹ ly hôn ở nước ngoài, thế là Tiểu Văn phải chịu một cú shock lớn và một sự tổn thương sâu sắc, sự tổn thương ấy biến thành thù hận, khiến cô ấy không muốn gặp lại bố mẹ mình, nỗi hận này đã kéo dài bảy năm.
Vậy tại sao bây giờ lại đồng ý gặp bố mẹ? Câu hỏi đó xoay trong đầu tôi hai vòng cuối cùng cũng bị tôi hỏi thành lời.
Tiểu Văn quay sang hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra ngoài, để mặc gió thổi tung tóc mình.
Thổi một lúc, Tiểu Văn rụt đầu vào trong xe, nhắm chặt mắt lại.
Tôi vỡ lẽ, vừa rồi cô ấy để gió thổi khô nước mắt.
“Bảo, cô độc lâu như vậy, em sắp sụp đổ rồi.” Tiểu Văn khẽ nói, quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe, “Em vốn tưởng có người bầu bạn có thể ở bên nhau suốt đời, có thể cả đời không gặp họ, nhưng kết quả là sau khi anh ấy ra đi, em càng cô độc, em chưa từng thấy cô độc như thế bao giờ, không có người thân, không có hơi ấm, không có tất cả.”
Tôi nghe cô ấy nói như đang độc thoại, như đang nói mê vậy.
“Sau khi biết mình có bầu em rất sợ.” Tiểu Văn cười, “Em sợ thật sự, em muốn trân trọng đứa trẻ này, muốn nuôi lớn nó. Hơn nữa sau khi có con, bỗng dưng em nghĩ rất nhiều, nghĩ đến bố mẹ em, bảy năm rồi, em nghĩ em nên gặp họ, nhưng em không thể cho họ biết đứa trẻ này không có bố, em vẫn hận họ…”, giọng nói của cô ấy ngày càng nhỏ.
Lúc tới sân bay đã là gần bốn giờ, chúng tôi hỏi thăm thì được biết chuyến bay không đến muộn, thế là tôi và Tiểu Văn vào cửa hàng Dicos (hệ thống cửa hàng thức ăn nhanh) ở tầng một uống nước trò chuyện giết thời gian.
Tiểu Văn càng lúc càng căng thẳng, nhấp nhổm ngồi trước mặt tôi, tôi bảo Tiểu Văn bình tĩnh chút đi, Tiểu Văn căng thẳng làm tôi căng thẳng.
Tiểu Văn gật đầu, nói cô ấy lâu lắm rồi không gặp bố mẹ, không biết lát nữa gặp mặt, bố mẹ sẽ có thái độ như thế nào với mình.
Tôi cười: “Dù gì cũng là bố mẹ em, bảy năm không gặp còn có thể có thái độ gì? Em đợi đó mà ôm ấp khóc lóc đi.”
Tiểu Văn khẽ quay mặt đi lạnh lùng nói: “Em sẽ không khóc đâu.”
Tôi nhìn Tiểu Văn, không nói gì, tôi biết bây giờ trong lòng cô ấy rất rối loạn, rối loạn như lòng tôi vậy. Con người có lúc như vậy, rất nhiều việc một thời điểm nào đó sẽ đồng loạt hiện lên trong đầu, tư duy sẽ giống như buổi dạ hội chào xuân của đài truyền hình trung ương, rất nhiều chuyện đã qua, người đã qua đều muốn được lộ mặt, đầu óc không tập trung được vào cái gì cả. Vẻ mặt của Tiểu Văn rõ ràng là như vậy, ánh mắt cô ấy đờ đẫn, tâm trí đã lang thang đến nơi nào không rõ.
“Đợi chút, gặp bố mẹ em anh gọi là gì?” Để làm cho không khí đỡ căng thẳng, giảm áp lực cho cả hai, tôi tích cực hỏi.
Tiểu Văn nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, mấy giây sau mới hoàn hồn, quay sang hỏi tôi: “Gì cơ? À, gọi… gọi cô, chú đi, anh muốn gọi là gì