Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
?”
Tôi cười: “Không có gì, anh chỉ muốn hỏi ý kiến em, sợ anh gọi thân mật quá thì không hay.”
Tiểu Văn mỉm cười, trách móc nhìn tôi một cái, cô ấy biết ý tôi là gì.
“Vậy hai chúng ta thì sao?” Tôi hỏi tiếp, “Chúng ta xưng hô với nhau thế nào? Ông xã bà xã à? Hay là A di đà Phật?”
Tiểu Văn ngẩn ra, do dự cúi xuống cắn ống hút, hút từng ngụm nhỏ rồi đợt nhiên ngẩng lên, nhìn chăm chăm vào mắt tôi: “Bảo, em gọi anh là Bảo, anh gọi em là Văn, được không? Em… không muốn gọi ông xã, cũng không muốn người khác gọi em là bà xã…”
Tôi nhìn Tiểu Văn, cô ấy không nhìn tôi, miệng cắn ống hút như đang nghĩ ngợi điều gì.
“Anh… có thể hỏi chuyện bố đứa bé không?” Tôi cố dịu giọng nói, “Ý anh là nếu hiểu một chút, trước mặt bố mẹ em anh có thể…”
“Không thể!” Tiểu Văn ngẩng đầu lên nói như đinh đóng cột, hai tiếng đó như hai viên đạn bắn thẳng vào mặt tôi.
Tôi ngượng nghịu mỉm cười, cúi đầu im lặng một lúc rồi đứng lên nói: “Anh ra ngoài hút điếu thuốc.”
Lúc đi qua Tiểu Văn, cô ấy cúi đầu hạ giọng nói: “Em sẽ không nói với ai về anh ấy, không nói đâu.”
Tôi gật đầu, khẽ vỗ vai cô ấy tỏ ý an ủi, tôi ra khỏi Dicos, ra ngoài cửa sân bay châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra.
Tiếng thông báo của sân bay vang lên rất đúng giờ, những người kéo hành lí bắt đầu lác đác từ bên trong đi ra, xung quanh liên tiếp trình diễn những cảnh tượng cảm động lòng người như đoàn viên, lao vào nhau, vui mừng, ôm ấp.
Tiểu Văn dán mắt vào phía trong, tôi đứng sau lưng cô ấy, bồn chồn xoa tay, nuốt nước bọt, còn căng thẳng hơn gặp bố mẹ vợ thật. Phải biết rằng Tiểu Văn không cho tôi xem ảnh bố mẹ cô ấy. Không biết là cô ấy cố tình làm thế hay do quên.
Bước vào vai diễn, bước vào vai diễn, diễn thật sống động, diễn thật sống động.
Tôi cuống quýt tự nhủ thầm trong lòng.
Tiểu Văn đột nhiên quay lại nhìn tôi: “Bảo, anh thấy em thế nào?”
Tôi ngắm nhìn một hồi rồi nghiêm túc gật đầu: “Người ăn hình nhất!”
Gương mặt cứng đờ vì căng thẳng của cô ấy khẽ cười, quay đi rồi chợt sững lại.
Trực giác cho tôi biết họ tới rồi! Nhìn theo ánh mắt của Tiểu Văn, quả nhiên tôi nhìn thấy một người đàn ông và một phụ nữ trung niên cũng đang sững sờ trong đám đông.
Tiểu Văn đờ đẫn, sáu mắt nhìn nhau với hai người đó, không sai, đúng là sáu mắt, bên kia có hai người mà.
Lúc này tôi mới nhìn kĩ bố mẹ Tiểu Văn – người đàn ông và người phụ nữ trung niên đó. Điều bất ngờ là mẹ Tiểu Văn còn khá trẻ, ăn mặc rất đoan trang, mái tóc được vấn gọn sau đầu, cô ấy đeo kính và trang điểm nhẹ rất tao nhã, trên cổ gần như không có nếp nhăn, không hổ là bác sĩ phụ khoa, rất biết cách chăm sóc bản thân. Bố Tiểu Văn cũng khiến tôi ngạc nhiên, chú ấy mặc một chiếc áo phông màu ghi nhạt và một chiếc quần rộng rãi, mái tóc được chải rất gọn gàng, không có hai cằm, trông tầm trên dưới năm mươi vậy mà không hề có bụng, bụng phẳng lì càng làm tôn lên thân hình cao lớn. Đúng là khác biệt, người như thế này chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy trình độ văn hóa rất cao.
Cảnh tượng này như ngừng lại, tôi cũng không dám tùy tiện có hành động gì. Hơn nữa, mẹ Tiểu Văn đã khóc rồi, còn bố Tiểu Văn cũng đang rưng rưng nước mắt.
Tôi e dè nhìn Tiểu Văn, cô ấy đã nước mắt giàn giụa từ lâu. Tôi đứng sau lưng Tiểu Văn, thận trọng đặt tay lên eo cô ấy khẽ đẩy về phía trước. Tiểu Văn bất giác bước lên phía trước, cơ thể run rẩy, cắn môi bật khóc.
Mẹ Tiểu Văn không thể chịu đựng được nữa, va li tuột khỏi tay, lao tới ôm chặt Tiểu Văn vào lòng, xúc động gọi: “Con ơi…” Bố Tiểu Văn cũng kéo hành lý bước tới, giang rộng vòng tay ôm cả hai mẹ con Tiểu Văn vào lòng, nước mắt chảy ra, mày chau lại. Tiểu Văn bị bố mẹ kẹp ở giữa, hai tay buông thõng, chỉ biết khóc, tôi thấy bàn tay buông thõng của cô ấy nắm chặt rồi lại từ từ buông lơi.
Tôi đứng cạnh, mũi cũng bắt đầu cay cay, đột nhiên nhớ đến bố mẹ ở nhà, vô vàn kí ức chồng chéo đan xen hiện lên trong đầu tôi. Sau khi ngập ngừng một chút, tôi cũng bước lên, hoàn toàn nhập vai, đứng ngoài giang tay ôm cả ba người vào lòng, đầu tựa vào vai bố Tiểu Văn.
Trong lúc khóc lóc cảm động đất trời, vai bố Tiểu Văn nghiêng đi, đẩy đầu tôi ra, mắt rưng rưng chằm chằm nhìn tôi: “Cậu là ai vậy? Làm gì thế?”
Trong phút chốc tôi xấu hổ muốn chết, toàn thân như có kim chích, nhớ đến một bài hát tên là Không có chỗ dung thân.
Thời điểm thử thách diễn xuất của tôi đến rồi, tôi thả lỏng hai tay, cố gắng phớt lờ sự chỉ chỏ của những người xung quanh, không ôm thì thôi. Tôi đứng bên cạnh, vẫn phối hợp bày ra một gương mặt kích động vì trùng phùng sau nhiều năm xa cách.
“Lớn thật rồi, con lớn thật rồi…” Mẹ Tiểu Văn xiết chặt vai Tiểu Văn, đẩy ra một chút để ngắm cho kĩ, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, vừa nói vừa liên tục ôm chặt Tiểu Văn.
Lúc trước Tiểu Văn nói cô ấy sẽ không khóc nhưng lúc này “Người kết thúc” [1'> cũng sẽ cản động rớt nước mắt, Tiểu Văn khóc dữ nhất, nãy giờ chưa dừng lại.
1 Nhân vật chính trong bộ phim cùng tên của Mỹ, có một nửa là người máy.
Khó khăn lắm mới đợi được