Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

g lên là có thể nhìn thấy cổ, vành tai và mấy sợi tóc tơ của cô ấy.
Không có tư tưởng khống chế, tôi bèn nhẹ nhàng hôn lên đó, bờ môi trong phút chốc áp vào cổ Tiểu Văn.
Tôi có thể cảm thấy khoảnh khắc môi mình chạm vào cổ Tiểu Văn, cô ấy run rẩy, bàn tay đang vuốt tóc tôi nắm chặt lại nhưng không tránh né.
Vẫn còn ý thức nhưng lí trí thì đã mất, tôi tham lam hôn lên cổ cô ấy, ngậm lấy vành tai cô ấy, sau đó bờ môi dần di chuyển lên má, lên trán, lên mũi, lên cằm cô ấy.
Ở cự li gần thế này tôi có thể cảm thấy hơi thở của Tiểu Văn trở nên nặng nề, bàn tay đang vuốt tóc tôi cũng bất giác khẽ nắm lấy tóc tôi giữa những nụ hôn.
Khi môi tôi hoàn toàn phủ lên môi cô ấy, khi lưỡi tôi cố tách hàm răng nghiến chặt của cô ấy, dụ dỗ lưỡi của cô ấy ra, tôi nghe thấy tiếng thở dài như nhẹ nhõm của Tiểu Văn.
Tôi đỡ cô ấy, hôn cô ấy, hai chúng tôi chầm chậm ngả ra ghế sofa.
Tiểu Văn nằm dưới tôi, hai mắt nhắm chặt, cố ngẩng đầu lên, hơi thở nặng nề gấp gáp, hai cánh tay mềm nhũn đặt lên thành ghế sofa phía trên đầu, để mặc môi tôi hôn lên cổ, lên má, hôn giữ môi và xương quai xanh, vừa hôn vừa nuốt nước bọt.
Căng thẳng hay là hứng tình?
Đáng tiếc là tôi không thể tiếp tục tìm kiếm và phát hiện, không thể tìm được câu trả lời.
Bởi vì kí ức lộn xộn đứt quãng, mơ màng, mê loạn về đêm đó đột ngột dừng lại ở phút giây này.
Khi tỉnh lại đầu tôi đau như búa bổ. Tôi mở mắt nhìn xung quanh, cả người đờ đẫn.
Tôi nghiêng đầu nhìn ngó hai bên, đây là đâu? Hả, phòng ngủ… phòng ngủ á?
Tôi ngồi bật dậy, kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, vội cúi đầu nhìn, nhìn thân trên đề trần liền vội vàng nhấc chăn lên – may quá, vẫn mặc quần sip.
… Nhưng chiếc quần này hình như không phải là chiếc tối qua tôi mặc, hình như là mới? Hình như… nhất định chỉ là hình như thôi!
Tim tôi đập thình thịch, day day thái dương cố nhớ lại, bắt đầu mở máy hết công suất để tìm kiếm từng chi tiết liên quan đến chuyện tối qua, nhưng lần nào cũng chỉ nhớ đến đoạn tôi để Tiểu Văn xuống ghế sofa hôn hít là kết thúc, không thể nào nhớ được những chuyện khác nữa.
Lẽ nào…
Tôi đang nghĩ thì cửa phòng mở ra, Tiểu Văn mặc một độ đồ của người dân tộc thiểu số rộng thùng thình bước vào, nhìn thấy tôi thì hơi sững ra, đỏ mặt, mỉm cười, vẻ mặt rất liên hoàn.
“Anh tỉnh rồi à? Đợi em chút nhé.” Vứt lại một câu chẳng đầu chẳng đuôi, cô ấy ra khỏi phòng.
Điều này thể hiện điều gì? Không nhận thấy bất cứ ám thị rõ ràng nào, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tiểu Văn quay lại rất nhanh, trong tay bê một cốc sữa còn bốc khói.
“Em vừa hâm nóng đấy, anh uống đi, tối qua nôn ác thế, bây giờ chắc chắn dạ dày anh rất khó chịu.” Vừa nói Tiểu Văn vừa tới bên giường đưa cốc sữa cho tôi.
Tôi cười xấu hổ, cầm cốc sữa hỏi: “Tối qua… anh nôn à?”
Mặt Tiểu Văn càng đỏ hơn, cô ấy tránh ánh mắt tôi, gật đầu: “Ừ, anh nói, anh muốn đi tắm, quần áo cởi ra được một nửa thì nôn luôn trong nhà tắm, bẩn hết quần áo, em… đành phải thay hộ anh…” Cô ấy không nói tiếp nữa, chỉ ngượng nghịu cúi đầu cười.
Tôi chẳng có chút ấn tượng nào cả, nhưng cũng đã hiểu ra vấn đề, hình như tôi nôn hết ra người, Tiểu Văn giúp tôi thay quần áo, và cả… quần sịp! Vậy không phải cô ấy thấy hết rồi sao? Sau này tôi biết làm thế nào đây?
“Ngại quá, Tiểu Văn, làm phiền em quá.” Tôi mỉm cười, cũng cảm thấy mặt mình bắt đầu phát sốt, “Chuyện đó… không có gì chứ?”
“Cái gì không có gì?” Tiểu Văn đã biết còn cố tình hỏi, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.
“Ý anh nói em giúp anh thay quần áo, vậy không phải… từ trên xuống dưới, từ to đến bé của anh…” Vừa nói tôi vừa cúi đầu ra hiệu cho Tiểu Văn.
Tiểu Văn đỏ mặt mỉm cười nhưng không tránh ánh mắt tôi: “Anh nhìn anh xem, có gì đâu mà, cũng chỉ là… ưm, đàn ông thôi mà!” Cô ấy vừa nói vừa trừng mắt với tôi.
Tôi biết, tôi hiểu, tôi nhận ra, trong lòng Tiểu Văn xấu hổ muốn chết nhưng cô ấy đang cố ra vẻ không sao, cố chuyện nhỏ hóa không có gì, hóa ngại ngùng thành bình tĩnh.
Tôi yên tâm phần nào nhưng vẫn còn một câu hỏi to đùng chắn ngang lòng tôi, nhưng quả thực rất khó hỏi, dù gì lúc ngủ dậy tôi không phát hiện được bất kì dấu hiệu gì là chúng tôi đã chung giường đêm qua, thế thì khó rồi, hỏi thế nào đây? Hỏi có phải tối qua chúng ta lên giường không à? Nếu đáp án là khẳng định thì hỏi vậy quá là làm tổn thương người ta, anh lại không biết mình có lên giường với người ta không à? Điều đó cho thấy anh không có chút ý thức nào, hoàn toàn chỉ có tình dục, vậy thì anh là đồ cầm thú! Nếu đáp án là phủ định thế thì anh quá là tự mình đa tình, đáng ra chẳng có gì, anh hỏi thế ngược lại lại chứng tỏ anh có ý đồ đen tối xấu xa, chưa biết chừng tối qua sau khi đè Tiểu Văn ra sofa tôi đã bất tỉnh nhân sự, Tiểu Văn cố sức đẩy tôi ra, đạp cho tôi một trận cũng nên, tôi hỏi thẳng khác nào muốn ăn đòn?
Do dự ngập ngừng một lúc, tôi uống hết cốc sữa, dạ dày đỡ khó chịu rồi nhưng tim thì vẫn treo lơ lửng.
“Tiểu Văn… tối qua làm phiền em quá, em ngủ muộn lắm hả?” Tôi mỉm cười, hỏi từng thứ một.
Tiể