Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
oài lâu quá rồi, không hiểu tiếng Trung nữa? Còn bắt cháu nói mấy lần đây?
Tôi che miệng cố nén ho, giả bộ cúi đầu suy nghĩ rồi tươi cười nhìn bố Tiểu Văn: “Vâng thưa chú, nếu cháu nhớ không nhầm thì đến hôm nay là một năm sáu tháng hai mươi bảy ngày ạ.”
Đấy, cháu tính rõ số ngày ra cho chú, xem chú còn hỏi nữa không?
“Ha ha, Lại Bảo, chú rất thích cháu.” Bố Tiểu Văn cười, “Cháu rất quan tâm đến con gái chú, đúng không? Ngay cả ngày quen nó cũng nhớ rõ như vậy.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng qua cửa.
Bố Tiểu Văn nhìn tôi, hút một hơi thuốc rồi thở ra: “Lại Bảo, lúc nãy ở trên xe nghe Tiểu Văn nói hai đứa yêu nhau hơn một năm rồi, vậy hai đứa quen nhau bao lâu thì yêu?”
… Mẹ ơi, cứu con!
Tay hơi run, tôi đưa thuốc lên miệng hút một hơi, đầu không ngừng hoạt động, sau đó cười đáp: “Chú, nói thực với chú cháu vừa nhìn thấy Tiểu Văn là đã thích cô ấy rồi, có thể coi là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nên sau khi quen cháu bắt đầu theo đuổi cô ấy, nhưng lúc đầu Tiểu Văn không chấp nhận cháu, cháu theo đuổi cô ấy ba tháng cô ấy mới dần dần chấp nhận cháu cho tới bây giờ.”
Những tình tiết này chúng tôi đã sắp đặt từ trước. Tôi đắc ý nghĩ, thế nào, không chút kẽ hở đúng không!
“À vậy sao? Theo đuổi ba tháng, cháu rất có lòng.” Bố Tiểu Văn gật đầu rồi đột nhiên hỏi: “Cháu có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không?”
Tôi ngẩn ra, tim vọt lên tận cổ, nhưng tôi biết thời khắc đấu trí đấu dũng đã đến rồi, tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi. Tôi lấy lại tinh thần, tập trung trí lực nhìn thẳng vào mắt bố Tiểu Văn, gật đầu mạnh: “Cháu tin.”
“Ừ, đúng là thanh niên, thông thường đều tin vào chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên,” Bố Tiểu Văn lại cười, “Có điều hai đứa quen nhau ba tháng là tiến tới yêu đương, trong khi ba tháng đó đều là cháu theo đuổi Tiểu Văn, cũng có nghĩa hai đứa chưa từng tiếp xúc với nhau như bạn bè bình thường, vậy cháu cảm thấy cháu hiểu Tiểu Văn không? Hoặc có thể nói hai đứa có nền tảng tình cảm vững chắc không?”
Tim tôi sắp vọt ra khỏi cổ họng đến nơi rồi! Chú ơi là chú, chú đang chơi cháu hả?
Tôi cắn môi, tôi hết sức nghiêm túc nhìn chú ấy: “Thưa chú, cháu và Tiểu Văn đã ở bên nhau hơn một năm rồi, bọn cháu gần như không bao giờ cãi nhau, cũng chưa mâu thuẫn lần nào, cháu nghĩ thời gian một năm cũng có thể coi là có nền tảng tình cảm nhất định rồi chứ ạ?”
Chú ấy gật đầu, hút thuốc rồi nói: “Ừ, có điều, với thanh niên thì thời gian một năm bảo ngắn cũng không ngắn, bảo dài…” Vừa nói chú ấy vừa nhả khói, cười đầy ý tứ và nói tiếp, “… cũng chẳng dài.”
Mẹ nó chứ tôi không chơi nữa! Tôi chết đây!
May quá! Quá may!
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, Tiểu Văn tươi cười bước ra, dáng vẻ hết sức hớn hở: “Hai người nói gì thế?” Vừa nói vừa lại gần, nhìn thấy tôi liền ngẩn ra, “Bảo, anh sao thế? Nhìn anh này, cổ áo ướt đẫm rồi.”
Tôi lau mồ hôi, cười khan: “Ha ha, chắc do không bật điều hòa, nóng quá.”
Tiểu Văn đưa tay lau mồ hôi cho tôi và nhìn bố cô ấy: “Bố, mẹ tắm xong rồi, bố đi tắm đi, nhanh lên bố nhé, bạn bọn con đang đợi rồi.”
Bố Tiểu Văn tươi cười đứng dậy, dập thuốc vào gạt tàn rồi gật đầu: “Ừ, bố đi tắm đây.” Nói xong quay sang nhìn tôi, “Lại Bảo, cháu nói chuyện với cô nhé.”
…Nữa sao?
Nhìn theo chú ấy vào phòng đóng cửa, tôi đứng phắt dậy, hít vào thở ra mấy phát, sắp chảy nước mắt đến nơi rồi đây.
“Anh sao thế?” Tiểu Văn tròn mắt hiếu kì hỏi.
“Bà nội ơi, bà cho con hỏi lệnh tôn nhà bà làm công việc gì vậy? Cục điều tra Liên bang à?” Mặt tôi méo xệch.
Tiểu Văn nghĩ một lúc, nhìn tôi rồi nói: “Lúc đó bố em ra nước ngoài để học cao học về luật, bây giờ chắc là làm luật sư chăng?”
Tôi đờ đẫn, ngã vật ra sofa.
“Anh sao thế, bố em hỏi anh cái gì vậy?” Tiểu Văn đưa tay vuốt trán tôi.
Tôi chợt bừng tỉnh, chộp lấy tay Tiểu Văn: “Anh cầu xin em! Anh xin em lát nữa mẹ em ra nói chuyện với anh, em tuyệt đối đừng đi đâu, anh xin em đấy!”
Hành động của tôi làm Tiểu Văn giật mình, nghi hoặc nhìn tôi rồi bật cười, gật đầu.
Cửa phòng mở ra, mẹ Tiểu Văn bước ra, cô ấy ăn mặc chỉnh tề, tươi cười nhìn tôi, đi thẳng tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi: “Lại Bảo à, cháu và Văn đều đói rồi đúng không? Ha ha, cô chú cũng đói rồi, đồ ăn trên máy bay rất tệ.”
“Không ạ, không vội đâu ạ.” Tôi cười lắc đầu, lòng nghĩ, mẹ làm bác sĩ vẫn dịu dàng hơn…
Mẹ Tiểu Văn vừa cười vừa đánh giá tôi, không nói gì.
Tôi bị nhìn đến rợn người, vội vàng tươi cười đứng dậy, rót trà cho cô ấy.
“Không cần, không cần đâu.” Mẹ Tiểu Văn xua tay, “Không vệ sinh.”
Nói thế thì tôi không rót tiếp được nữa rồi, đành bải hoải ngồi xuống, giọng mẹ Tiểu Văn vang lên bên tai: “Lại Bảo này, hút ít thuốc thôi, đó đâu phải thói quen tốt, ok?”
Tôi đâu dám chậm trễ, vội vàng dập điếu thuốc vào gạt tàn, cười cười tỏ ý xin lỗi, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Tiểu Văn ngồi cạnh tôi, giả bộ dí ngón tay vào đầu tôi: “Nghe thấy chưa, hút ít thuốc thôi!”
Tôi gật đầu bảo ừ, trong lòng thầm nghĩ: Tiểu Văn, anh bị em đẩy vào biển lửa rồi.
Mẹ Tiểu Văn mỉm