XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341676

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.

ưới của anh rể cậu.”
Tôi sắp khóc đây.
May mà lúc này, lão Phó hiểu ra vấn đề, vội vàng đứng dậy, tóm lấy Yến Tử, khẽ nói: “Mất lịch sự! Gọi điện thì ra ngoài! Đừng ảnh hưởng đến mọi người!” rồi kéo Yến Tử ra khỏi phòng luôn.
Yến Tử không kịp nói gì khác, trước khi ra khỏi phòng còn lườm tôi một cái cháy mặt.
Trong phòng trở nên im lặng, không khí có vẻ hơi lạnh lẽo.
Mẹ Tiểu Văn cười hỏi Tiểu Văn: “Văn, cô bé đó có vẻ không vui.”
Tiểu Văn cười ngượng ngùng, cô ấy cũng không hiểu.
Nếu không sao người ta lại nói anh em tốt thì nghĩa khí chứ? Thịt Chó chính là loại đàn ông đích thực có phúc cùng hưởng, có họa tự chịu!
Đúng vào giây phút nước sôi lửa bỏng này, Thịt Chó ghé đầu sang cười: “Thưa cô, cô bé vừa rồi là bạn gái của lão Phó, cháu… và chị cô ấy từng có thời gian yêu nhau, nên cô ấy nhìn thấy cháu và Tiểu Phấn ở bên nhau thường cố tình làm khó cháu, ha ha, lẽ ra chuyện xấu trong nhà không đem khoe ngoài đường, cô chú đừng để ý ạ!”
Tiểu Phấn là người vừa thông minh vừa trọng tình nghĩa, nghe thế bèn liếc xéo Thịt Chó một cái và cho cậu ta một đấm: “Anh còn dám nói ra à! Đám đàn ông mấy người đúng là!”
Tôi cảm động rưng rưng nước mắt, đúng là anh hùng! Lẽ nào hai vị chính là thư hùng song hiệp trong truyền thuyết? Đại ân đại đức này đến lúc không còn răng cũng khó quên, đến lúc cắt cổ cũng khó quên!
May mà bố mẹ Tiểu Văn cười rất vui vẻ! Mẹ cô ấy còn vừa cười vừa chỉ Thịt Chó: “Thằng bé này đẹp trai, miệng lưỡi ngọt ngào, Tiểu Phấn có mắt chọn người lắm.”
Tiểu Văn kéo tay mẹ làm nũng: “Mắt nhìn người của con thế nào?”
“Nó còn tốt hơn!” Mẹ Tiểu Văn cười, “Muốn biết một người thế nào thì cứ xem bạn bè của anh ta ra sao, bây giờ nhìn thấy rồi, Lại Bảo là một người rất tốt bụng!”
“Xí.” Mọi người đồng thanh nói.
Bố mẹ Tiểu Văn cười tươi roi rói.
Không khí trở nên thoải mái. Trái tim vừa chơi tàu lượn siêu tốc của tôi lại lần nữa đáp đất an toàn.
Cửa phòng mở ra, lão Phó ngại ngùng cười với mọi người: “Yến Tử đi rồi, không sao, con gái đều thế cả, sáng mưa chiều nắng ấy mà, chúng ta cứ ăn đi, cô chú, cháu ngại quá.”
Thế là mọi người bắt đầu ai vào vai nấy, gắp thức ăn, mời rượu, bố Tiểu Văn đã hơi say, sắc mặt đỏ hồng, nhưng vẫn còn rất cao hứng.
Tôi đang vừa ăn vừa trò chuyện thì di động kêu, có tin nhắn, Mạt Mạt, bốn chữ: Vợ chưa cưới nào?
Chuyện này tin nhắn có thể giải thích rõ ràng sao? Tôi trả lời ba chữ: Một trò đùa.
Di động không kêu nữa, haizz, Thượng đế phù hộ, đêm nay tốt nhất là đêm bình an của tôi.
Những người ngồi quanh bàn ví dụ như tôi, Thịt Chó và người có tâm trạng không tốt lắm là lão Phó rất kiềm chế nên vẫn còn rất tỉnh táo, không uống quá nhiều rượu, bố Tiểu Văn cũng biết uống một chút, sau đó đã có vẻ say.
Mẹ Tiểu Văn bảo tôi: “Bình thường chú cháu làm việc rất bận, áp lực khá lớn, cơ hội được thoải mái uống rượu trò chuyện thế này một năm chưa chắc đã có một lần.”
Nghe thấy thế Tiểu Văn bắt đầu thấy thương bố.
Trên bàn tiệc còn một người nữa cũng say, đó là anh bạn trẻ Đường Đôn của chúng ta.
Nhưng mọi người đều chú ý đến điều đó, nhân lúc lão Đường đã say mà chưa bắt đầu nói nhăng nói cuội, mọi người hỏi ý kiến của bố mẹ Tiểu Văn, sau khi nhận được câu trả lời đã cơm no rượu say liền lập tức rút quân!
Rời khỏi khách sạn, ai về nhà nấy, để giữ tỉnh táo, tôi uống tổng cộng không quá một cốc rượu trắng, vẫn lái xe tốt.
Sau khi chào tạm biệt nhau ở cổng khách sạn, tôi lái xe đưa bố mẹ Tiểu Văn về khác sạn. Trên đường đi, mẹ Tiểu Văn ngập ngừng định nói gì mấy lần, cuối cùng khéo léo bảo: “Nhiều năm không gặp nên muốn ngắm Tiểu Văn lâu một chút, cũng để Tiểu Văn ở bên mẹ nhiều một chút.”
“Lại Bảo, cô xin lỗi trước nhé, có thể không được lịch sự lắm nhưng… nhà cháu còn phòng trống không?”
Có thể từ chối được sao?
Tôi đưa bố mẹ Tiểu Văn tới khách sạn lấy đồ ngủ và một ít đồ dùng hàng ngày rồi lại quay về nhà tôi. Về đến nhà liền vội vàng mời cô chú ngồi, kính cẩn rót nước cho cô chú.
Mẹ Tiểu Văn hình như rất vừa ý với ngôi nhà, đi tham quan một vòng bèn quay lại phòng khách nhìn tôi: “Thuê hay là mua hả cháu?”
“Mua ạ,” tôi thành thật khai báo, “Trả góp cô ạ.”
“Ừ, tốt, như thế mới yên tâm.” Mẹ Tiểu Văn cười, “Thanh niên là phải tự lập, không thể dựa dẫm vào bố mẹ được.”
Dứt lời bèn lấy bức ảnh ghép của tôi và Tiểu Văn trên giá xuống ngắm nghía một lúc, cuối cùng tổng kết một câu: “Rất xứng đôi.”
Câu này… là phúc? Hay là họa?
Bốn người ngồi ngoài phòng khách trò chuyện một lúc nữa. Hầu như đều là bố mẹ Tiểu Văn hỏi, tôi trả lời. Không phải là câu hỏi lựa chọn, không điền vào chỗ trống, không được phán đoán, tất cả đều là đề hỏi đáp, làm cho tôi mệt bã người.
Cuối cùng đã muộn lắm rồi, muộn đến nỗi bố Tiểu Văn đã tựa lưng vào thành ghế sofa mắt nhắm mắt mở, cuộc nói chuyện kết hợp giữa hội đàm, biện luận và hỏi đáp mới tạm thời kết thúc.
Tất nhiên là bố mẹ Tiểu Văn ngủ trong phòng ngủ rồi, nhưng khi hai cô chú tắm rửa chuẩn bị đi ngủ tôi mới chợt ý thức được một vấn đề hết sức nghi