Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

cười rồi đột nhiên hỏi: “À đúng rồi, Lại Bảo này, hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”
Shit! Nếu là năm trăm năm trước, tôi đã một đao…
Tôi cười lấy lòng, khẽ đáp: “Thưa cô, lúc nãy chú cũng hỏi cháu thế, cháu đã tính rồi, kể cả ngày hôm nay cháu và Tiểu Văn đã quen nhau một năm sáu tháng hai mươi bảy ngày rồi ạ.”
Mẹ Tiểu Văn bật cười, vừa cười vừa không quên chiếu tia hồng ngoại lên soi tôi: “Ha ha, Tiểu Văn, Lại Bảo hài hước nhỉ.”
Tiểu Văn đang rất vui, hoàn toàn lộ ra bản chất, không thèm phối hợp với tôi, lại còn khoa trường bĩu môi nói: “Anh ấy à? Có mà lẻo mép thì có!”
“Thanh niên hài hước một chút mới tốt, không nên quá cứng nhắc,” Mẹ Tiểu Văn gật đầu cười, “Cô thích những người hài hước.”
Hả? Không truy hỏi nữa sao? Cảm tạ Thượng đế, nếu không sao lại có câu bố nghiêm khắc mẹ hiền từ chứ, tôi thoải mái rồi.
“Văn, bây giờ con và Lại Bảo chỉ đang yêu nhau thôi đúng không?” Mẹ Tiểu Văn cười híp mắt hỏi, “Không tự đi đăng kí kết hôn đấy chứ?”
“Mẹ!” Tiểu Văn kêu lên.
Tôi không dám nói gì, chỉ cảm thấy một đám mây đen đang lượn lờ trên đầu mình.
“Ha ha, mẹ cũng hài hước một chút mà.” Mẹ Tiểu Văn tự bật cười, đang cười bỗng hỏi: “Vậy bây giờ hai đứa sống cùng nhau à?”
Tôi ngớ người, nhìn sang Tiểu Văn, Tiểu Văn cũng ngớ người nhìn tôi, tôi quay đầu thấy Tiểu Văn cũng đang nhìn tôi. Rõ ràng câu hỏi này tôi buộc phải trả lời.
Tôi mỉm cười, lựa chọn từ ngữ thật thận trọng: “Thưa cô, cháu… bây giờ cháu đang sống cùng Tiểu Văn, nói thực, cô chú không ở bên cô ấy, cô ấy sống một mình cháu không yên tâm, sống cùng cháu, cháu có thể chăm sóc cô ấy nhiều hơn.”
Mình nói hay quá! Tôi thầm phục một hồi.
Mẹ Tiểu Văn mím môi cười, nhìn tôi nói: “Vậy… hai đứa có biện pháp bảo vệ gì không?”
Tôi trợn mắt, hóa ra người ta chẳng quan tâm gì đến những điều tôi vừa tự sướng! Không hổ là bác sĩ ở nước ngoài, câu hỏi này rất thẳng thắn!
Tôi không biết phải làm gì, điều bất ngờ là Tiểu Văn cũng không trả lời.
Mẹ Tiểu Văn khẽ chau mày rồi lại cố ra vẻ thoải mái, vẫy tay với Tiểu Văn: “Văn, qua đây với mẹ.”
Tiểu Văn chầm chậm đứng dậy, ngập ngừng bước tới ngồi cạnh mẹ, căng thẳng nhìn tôi một cái.
Mẹ Tiểu Văn cười, kéo tay cô ấy, khẽ đặt hai ngón tay lên cổ tay cô ấy.
Tim tôi ngừng đập rồi, không nghi ngờ gì nữa, cô ấy đang bắt mạch.
Mẹ Tiểu Văn nheo mắt, ngón tay đặt trên cổ tay Tiểu Văn một lúc rồi trợn mắt, sắc mặt không còn tươi cười như vừa rồi nữa: “Văn, con biết chưa?”
Tiểu Văn hơi sững lại rồi gật đầu.
“Gần ba tháng rồi.” Mẹ Tiểu Văn nói tiếp, liếc tôi một cái sắc lẹm, “Lại Bảo, sao cháu thiếu cẩn thận vậy? Đã chuẩn bị tâm lí chưa?”
Tôi ngớ người, không biết làm gì.
Mẹ Tiểu Văn lại nhìn Tiểu Văn: “Biết rồi sao không phá đi? Chẳng lẽ con muốn sinh nó ra?”
Ánh mắt Tiểu Văn từ ngập ngừng, sợ hãi dần trở nên kiên định, cô ấy nhìn mẹ mình chầm chậm gật đầu.
“Sinh ra ư?” Mẹ Tiểu Văn có vẻ rất kinh ngạc, trợn mắt nhìn Tiểu Văn, mấy giây sau liền nheo mắt, chau mày, “Văn, con nói mẹ nghe, lần này con đồng ý gặp bố mẹ có phải vì chuyện này không?”
Tiểu Văn gật đầu, việc đã đến nước này phải làm đến cùng thôi.
Mẹ Tiểu Văn nhìn tôi rồi lại nhìn Tiểu Văn: “Ý con muốn…”
Tiểu Văn kiên quyết gật đầu, đứng dậy bước tới bên tôi, nắm tay tôi: “Mẹ, con muốn lấy Lại Bảo.”
…Gì cơ? Đừng đùa nữa, đùa hơi quá rồi đấy! Bị ép trùng hôn là phạm pháp đấy!”
Có những người tình yêu của họ là phim nghệ thuật, có những người tình yêu của họ là phim thị trường, có những người tình yêu của họ là phim hài. Còn tôi thì sao? Tình yêu của tôi là chương trình giải trí tổng hợp, lại còn xen quảng cáo nữa…
Ngày 28 tháng 11.
Mưa có sấm.






Tranh thủ lúc mẹ Tiểu Văn không để ý, tôi lén hỏi Tiểu Văn mẹ em không phải là bác sĩ ở nước ngoài sao, sao lại biết bắt mạch khám thai?
Tiểu Văn khẽ đáp: Mẹ em là bác sĩ đông tây y, thậm chí trình độ đông y còn cao hơn tây y nhiều.
… Đúng là ngọa hổ tàng long! Gia đình Tiểu Văn đúng là ngọa hổ tàng long!
Khi bố Tiểu Văn tắm xong đi ra, tất nhiên mẹ cô ấy trình bày hết mọi việc.
Tôi thì hệt như một tên tội phạm phải bị cực hình, khép nép đứng một góc cúi đầu, không dám ho he gì.
Trong căn phòng đã đặt trước, khi đưa bố mẹ Tiểu Văn tới, suýt chút nữa tôi đột tử.
Có Tiểu Phấn, Thịt Chó, có lão Phó… và Yến Tử! Có Tiểu Uyển! Mẹ nó, có cả lão Đường nữa!
Tôi cắn răng bước vào, đời người tự cổ tới nay có ai mà bất tử chứ.
Tiểu Văn ra vẻ thân quen, giới thiệu cho bố mẹ, giới thiệu đến Yến Tử và Tiểu Uyển tất nhiên ngớ ra, may mà lão Phó thông minh, giúp giới thiệu hộ, tất cả mọi người ngồi xuống.
Nhân lúc đang mải giới thiệu, tôi lao tới chỗ lão Phó hung dữ chửi cậu ta. Lão Phó rất oan ức, nói khi Thịt Chó gọi điện cho cậu ta, lão Đường nhờ đưa cô nàng Tiểu Uyển kia tới công ty cậu ta, nhờ cậu ta lắp máy tính, trốn sao được.
Tôi chửi tiếp: “Thế còn Yến Tử thì sao?”
Lão Phó cười: “Yến Tử nghe nói được đi ăn nhất định đòi đến, không sao đâu, cô


Disneyland 1972 Love the old s