Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

ấy không biết gì cả, cũng chẳng nói hở được gì đâu.”
Tôi cáu: “Cô ấy và Cao Lộ Khiết là bạn thân, Cao Lộ Khiết là em Mạt Mạt! Ông muốn hại chết tôi à!”
Lão Phó không hiểu: “Mạt Mạt không phải bạn học cũ của ông sao? Ái chà! Nói hớ rồi hả, tóm lại ông và Mạt Mạt là thế nào hả?”
Mẹ nó, không nói rõ được rồi.
Tôi len lén quay sang định ca cho lão Đường một bài: “Ông đến thì đến chứ sao còn mang theo Nghê Tiểu Uyển hả!”
Lão Đường hoàn toàn không trả lời tôi, mặt đầy vẻ sung sướng bí mật nói: “Bảo gia, hôm nay tôi nắm tay Tiểu Uyển rồi đấy!”
… Luật pháp ơi, mày có bảo vệ lão Đường không?
Mọi người vào chỗ ngồi, thức ăn được bê lên, mọi người liên tục nâng cốc, trông thì có vẻ bình yên vô sự.
Nhưng tim tôi cứ treo lơ lửng, lo lắng không yên.
Vừa uống rượu, Thịt Chó và lão Phó phối hợp tường thuật lại quá trình yêu đương của tôi và Tiểu Văn cho bố mẹ cô ấy nghe, đồng thời tung hứng ăn ý thổi phồng những chuyện thú vị hấp dẫn trong ba tháng tôi theo đuổi Tiểu Văn, bố mẹ Tiểu Văn vừa nghe vừa mỉm cười, xem ra không thấy phản cảm, ngược lại còn rất thích thú.
Chỉ có điều sự việc đã phát triển đến nước không thể đoán trước được, chỉ có thể phá kịch bản gốc, tiếp tục phát triển theo tình huống hiện nay, vì thế trước mặt mọi người tôi tươi cười nói ra tin Tiểu Văn đã có bầu, đồng thời đánh mắt ra hiệu tùm lum.
Đám bạn này của tôi đều không ngốc, Thịt Chó, lão Phó và Tiểu Phấn đều lần lượt tỏ vẻ kinh ngạc, còn Tiểu Uyển và Yến Tử thì kinh ngạc thật.
“Còn tuyên bố nữa? Có phải tin gì mới đâu.” Lão Đường cười.
Nếu ánh mắt có thể giết người, cái tên đầu heo này giờ đã bị những ánh mắt giết người xung quanh giết cho tan xương nát thịt rồi.
Đối diện với sự nghi hoặc của bố mẹ Tiểu Văn, đầu óc tôi luôn ở trong trạng thái hoạt động hết công suất, bèn vội vàng giải thích: “Ha ha, chuyện này trước kia cháu có nói với lão Đường một lần và dặn đừng nói cho người khác biết vội.”
Bọn Thịt Chó phản ứng rất nhanh, bĩu môi trách tôi bạn bè mà thế à, còn lão Đường sau một phút ngập ngừng ngắn ngủi hình như cũng bắt đầu hiểu được cái tinh diệu bên trong, e dè gật đầu.
Tiểu Văn chỉ một đĩa thức ăn trên bàn: “Lão Đường, món thịt đầu lợn anh thích ăn nhất này! Ăn nhiều vào! Để bổ cho tốt!”
Mọi người bật cười, bố mẹ Tiểu Văn cũng cười, lão Đường không cam tâm đang định phản pháo thì bị ánh mắt sắc lẹm như dao của Tiểu Phấn bịt miệng, bèn cúi đầu không nói gì nữa.
“Văn à, các bạn con hay thật đấy.” Mẹ Tiểu Văn cười, vuốt tóc con gái.
Tiếp đó, sau khi giả bộ hỏi ý kiến Tiểu Văn, tôi đứng lên tuyên bố tin kết hôn, đồng thời nhấn mạnh chuyện điều kiện tự thân vẫn đang trong quá trình chờ sự khảo sát xét duyệt của bố mẹ Tiểu Văn.
Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, lần này không ai giả vờ.
Sau một đợt giao lưu bằng ánh mắt, Thịt Chó hiểu ra vấn đề liền đứng dậy trước nâng cốc chúc mừng tôi và Tiểu Văn đầu bạc răng long, sau đó là lão Phó, Tiểu Phấn, lão Đường lần này cũng biết ý phối hợp, làm tôi cảm kích từ tận đáy lòng.
Đến lượt Yến Tử, mặt Yến Tử tối sầm, trừng mắt nhìn tôi một cái, đang định đứng dậy nói gì thì đã bị lão Phó nhận ra kéo lại, bảo con gái không tham gia vào chuyện này, Yến Tử hứ một tiếng, tôi lại thoát chết một lần.
Tiểu Uyển nâng cốc, nheo mắt nhìn tôi: “Lại Bảo, em cứ tưởng anh độc thân cơ! Không ngờ anh lại sắp kết hôn.”
Tôi vội vàng cười nói: “Tiểu Uyển, em mới quen anh có mấy ngày thôi mà.” Dứt lời bèn quay sang giải thích với bố mẹ Tiểu Văn: “Cô ấy là đồng nghiệp mới ở toàn soạn con mới tới, quen biết chưa lâu.”
Lão Đường chen lời: “Cháu cũng mới quen chưa lâu, nhưng bọn cháu là yêu từ cái nhìn đầu tiên! Cháu vốn không tin chuyện đó, giờ thì tin rồi!”
Tiểu Uyển đỏ mặt trách móc. Mọi người bật cười.
Tôi thò tay sờ thắt lưng, mẹ nó, hôm nay mình không mang phi đao! Yêu từ cái nhìn đầu tiên á? Lão Đường, ông đúng là đồ thiên hạ vô địch làm hại bạn bè!
Tôi lén quan sát bố Tiểu Văn, may mà vẻ mặt chú ấy rất bình tĩnh, không có biểu hiện gì khác.
Tôi ra vẻ mỉm cười sung sướng, khách sáo mời mẹ Tiểu Văn ăn thức ăn, giơ cốc lên kính bố Tiểu Văn, lòng thầm nhủ: Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nữa, mau kết thúc cơn ác mộng này đi!
Đúng lúc này chuông điện thoại réo vang, mọi người nhìn nhau tìm nguồn phát ra âm thanh, Yến Tử đặt đũa xuống, rút di động ra rồi bắt máy.
“A lô? Tiểu Khiết à. Gì thế?”
Mồ hôi của tôi túa ra ròng ròng, đánh mắt ra hiệu cho lão Phó một cái, lão Phó lúc này lại chậm hiểu, ngạc nhiên nhìn lại, không hiểu ý tôi. Tôi lại ám hiệu cho Thịt Chó và Tiểu Phấn, Tiểu Phấn và Thịt Chó lập tức cố tình nói nói cười cười, gắp thức ăn và mời rượu bố mẹ Tiểu Văn.
Bên kia Yến Tử vẫn đang nói tiếp: “Tớ chẳng làm gì cả, ăn cơm thôi. Ừ, anh Dự, còn ai á? Còn anh rể cậu!”
Tôi đặt tay lên tim, căng thẳng đến nỗi bắp chân căng cứng. Con nhỏ Cao Lộ Khiết mồm to như cái loa phóng thanh này! Chắc chắn cô nàng nói hết cho Yến Tử nghe rồi!
“Không phải tụ tập, không có chuyện gì cả, anh Dự đưa tớ tới ăn cơm với anh rể cậu và vợ chưa c


Teya Salat