Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
êm túc và mang tính nguyên tắc – tôi và Tiểu Văn phải ngủ cùng nhau! Tôi không thể đợi bố mẹ Tiểu Văn ngủ rồi ra sofa ngủ được, nhỡ họ tỉnh dậy giữa đêm thì… thế thì tôi và Tiểu Văn ngủ trong phòng làm việc, như thế cũng hơi khiến tôi tim đập chân run, dù gì tối qua tôi vừa hôn Tiểu Văn say đắm trong cơn say xong, tuy không xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng vẫn hơi nhấp nhổm.
Tiểu Văn cũng nghĩ tới điều đó, bèn bước tới bên cạnh tôi dịu dàng an ủi, nói ngủ cùng giường cũng không sao, cô ấy tin tưởng tôi, cũng tin tưởng chính mình.
Trước khi chuẩn bị đi ngủ, mẹ Tiểu Văn kéo tôi và Tiểu Văn lại gần, nói từng câu từng chữ rất rõ ràng: “Hai đứa không được làm tình đâu đấy, Văn, con mang bầu hơn hai tháng, làm tình nếu không cẩn thận sẽ bị sảy thai.”
Tôi lập tức gật đầu thề thốt, Tiểu Văn đỏ mặt đẩy mẹ vào phòng ngủ. Nói thực nhé, đây là lần đầu có một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi nói cái từ “làm tình” này trước mặt tôi, vì thế tôi hơi ngại.
Đêm khuya thanh vắng, tôi và Tiểu Văn nằm trên tấm nệm trong phòng làm việc, im lặng nhìn nhau.
“Làm thế nào bây giờ?”
Một câu hỏi đã khái quát được tình trạng hiện nay của tôi và Tiểu Văn, cô ấy làm thế nào bây giờ? Tôi làm thế nào bây giờ? Chúng tôi làm thế nào bây giờ?
Vừa nói ra một câu chúng tôi bắt đầu bàn bạc sôi nổi. Dù gì tình thế hiện nay hoàn toàn khác với những gì chúng tôi nghĩ trước kia.
Rõ ràng là hiện giờ Tiểu Văn đang ở vào thế cưỡi lên lưng hổ.
Kế hoạch ban đầu là tôi giả làm bố đứa trẻ, như thế bố mẹ Tiểu Văn trở về, mọi người gặp mặt, Tiểu Văn sẽ lạnh lùng cho bố mẹ biết, mình sống rất tốt, có gia đình, có sự nghiệp, có tình yêu, còn có cả kết tinh của tình yêu, không cần bố mẹ lo lắng.
Nhưng giờ đây tin bố mẹ cô ấy chuẩn bị tái hôn đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch ban đầu, họ tái hôn là sự hận thù của Tiểu Văn với họ cũng tiêu tan, thêm vào đó là nỗi nhớ thương tích lũy sau nhiều năm xa cách bùng phát, cả gia đình đoàn tụ, gương vỡ lại lành, hòa hảo như xưa thì tất nhiên chuyện đứa trẻ trong bụng không phải chỉ cần Tiểu Văn quyết lầ xong nữa. Chuyện hôn nhân, chuyện sinh con của Tiểu Văn bố mẹ cô ấy chắc chắn sẽ hỏi tới.
Thực ra nếu không có sự xuất hiện của nhân vật “tôi”, sau khi bố mẹ cô ấy công bố chuẩn bị tái hôn, Tiểu Văn hoàn toàn có thể đưa đứa con ra nước ngoài cùng bố mẹ mình, đây là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu phải thế, nhưng bố mẹ cô ấy lại không nhắc đến chuyện tái hôn trong email, nhất quyết đòi gặp mặt cho cô ấy niềm vui bất ngờ, lần này thì vui rồi, Tiểu Văn không đi được nữa rồi, vì tôi còn sờ sờ đây, tôi càng không thể cùng gia đình ba người họ ra nước ngoài. Vậy Tiểu Văn ở lại trong nước, còn tôi với tư cách là bố đứa trẻ tất nhiên phải chịu trách nhiệm. Trách nhiệm đó chính là điều mà hôm nay Tiểu Văn đưa ra trong sự bất lực – kết hôn.
Sau khi phân tích rõ ràng toàn bộ nhân quả xong, tôi và Tiểu Văn lại im lặng.
Trong bóng tối, Tiểu Văn đột nhiên quay sang đặt cánh tay lên ngực tôi.
“Ôm em đi.”
Sau một giây ngạc nhiên, tôi giơ tay ra ôm chặt Tiểu Văn vào lòng. Tôi biết Tiểu Văn chỉ cần một vòng tay, lòng cô ấy đang rối bời, cảm thấy có lỗi với tôi.
Cái ôm này không liên quan đến tình cảm.
“Bảo, hay là… chúng ta kết hôn đi.” Tiểu Văn gối đầu trong lòng tôi, đột nhiên khẽ nói, hơi thở nhẹ nhàng ve vuốt cổ tôi, “Chúng ta kết hôn giả…”
Lòng tôi lạnh ngắt, tôi khẽ ngắt lời cô ấy: “Không được!”
“… Tại sao? Em sẽ không đeo bám anh đâu!”
“Không phải lí do đó.”
“Vậy…”
“Tiểu Văn, anh đã kết hôn rồi.”
“Cái gì?”
Đây là một câu chuyện rất dài và phức tạp, muốn nói rõ nguyên do cuộc hôn nhân hợp đồng của tôi bây giờ thì buộc phải kể về Mạt Mạt trước, mà nhắc đến Mạt Mạt thì nhất thiết phải kể rõ từng mối quan hệ giữa tôi và cô ấy. Vì thế câu chuyện này phải bắt đầu kể từ mối tình đầu của tôi và Mạt Mạt cho tới bây giờ dù tôi rất không muốn.
Hễ nhắc đến mối tình đầu, rất tự nhiên tôi nhớ lại rất nhiều cảnh tượng và chi tiết, điều đó cũng làm tôi không ít lần chìm vào suy tư, sau đó kể đến đoạn mấy năm qua không có tin tức gì, kể đến cuộc trùng phùng ngỡ là trùng hợp, kể đến tất cả mọi chuyện xảy ra từ cuộc gặp gỡ đó cho đến bây giờ.
Trong quá trình tôi kể, Tiểu Văn luôn gối đầu trong lòng tôi, không xen lời, không nói một câu, chỉ im lặng lắng nghe, hơi thở đều đặn đến độ tôi tưởng cô ấy đã ngủ rồi.
“Vì vậy em hiểu chưa? Anh không thể diễn kịch kết hôn giả với em vì anh đã có một cuộc hôn nhân giả để giúp người khác rồi.” Kể xong tất cả mọi chuyện, tôi thở dài.
Tiểu Văn nằm trong lòng tôi không nói gì.
“Tiểu Văn?” Tôi hơi điều chỉnh tư thế một chút để có thể cúi xuống nhìn cô ấy, tôi tưởng cô ấy ngủ rồi.
Trong bóng tối, tôi nhìn thấy đôi mắt Tiểu Văn ngời sáng nhìn mình.
“Em… sao thế?” Tôi hơi ngạc nhiên, khẽ cử động cánh tay.
Nhưng Tiểu Văn lại không biết ý gối sang chỗ khác mà ngược lại còn áp sát đầu vào chặt hơn, ngẩng lên nhìn tôi: “Bảo, hôm qua anh khóc có phải là vì cô Mạt Mạt đó không?”
Tôi không nói gì.
“Vậy lúc nãy ăn cơm, anh rể mà cô bé tên Yế