Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
ng ghế, nhìn chăm chăm bà Tống bằng ánh mắt càng lúc càng trầm tĩnh, lát sau anh lên tiếng:“Mẹ, sau này mẹ đừng dùng những lời lẽ bóng gió để dò xét Táp Táp. Con không đồng ý cách cư xử của mẹ. Táp Táp là vợ con, là dâu của mẹ, chúng ta nên dành cho cô ấy sự tôn trọng và tín nhiệm cơ bản nhất. Mẹ chớ vin vào những chuyện xa lắc xa lơ mà giữ mãi thành kiến với vợ con.”
Bà Tống dẩu môi thổi thổi tách trà, tỏ ý bỏ qua đề tài này.
Tiếng mở cửa đột ngột vang lên, bà Tống theo phản xạ ngẩng đầu, đôi mắt tức thời lấp lánh vẻ ngạc nhiên lẫn vui mừng:“Tử Tuyền, sao về sớm thế con?”
Mạc Tử Tuyền khệnh khạng kéo hành lí vô nhà, cởi chiếc mũ lông nhung màu đen ra khỏi đầu, lộ nét mặt phong trần mệt mỏi:“Ở đấy chẳng có gì thú vị, con đi loanh quanh một hồi liền cảm thấy chán ngắt. Vậy nên con đổi vé xe, về sớm hơn dự định.”
“Trùng hợp vợ chồng Tống Vực cũng về nhà chơi nè.” Bà Tống buông tách trà, tay chỉ hướng bếp,“Táp Táp trong bếp đấy.”
Mạc Tử Tuyền “Dạ” một tiếng, ánh mắt bịn rịn khắp gương mặt Tống Vực. Sau đó, chị ta luyến tiếc dời tầm mắt, nhoẻn cười với bà Tống:“Con lên phòng thay quần áo rồi xuống ngay.” Chị ta cao giọng gọi dì Chu. Dì Chu lật đật từ trong bếp chạy ra. Mạc Tử Tuyền đem túi thực phẩm đưa dì ta, bảo dì ta bày ra mời mọi người cùng ăn.
Mục Táp đang cầm dao cắt cam. Nghe thấy giọng nói oang oang của Mạc Tử Tuyền, tay cô bất giác run lên, lưỡi dao suýt nữa cứa trúng ngón tay.
Mạc Tử Tuyền nhanh nhảu lên lầu, mau mắn thay quần áo, rồi lại chạy xuống lầu, vừa gấp gáp xắn tay áo vừa nói với dì Chu:“Để tôi vô bếp phụ Táp Táp. Dì giúp tôi xách hành lí lên phòng đi.”
Mục Táp rửa tay sạch sẽ xong xuôi, xoay người toan ra ngoài, lại thấy Mạc Tử Tuyền nghênh ngang đứng chặn ngay khúc rẽ. Mái tóc chị ta xõa dài chấm eo, đôi tay mảnh khảnh khoanh trước ngực, hứng thú săm se đánh giá cô.
Lúc này Mục Táp không có tâm tình đấu võ mồm cùng chị ta, nên đi thẳng tới:“Làm phiền chị nhường đường.”
“Tò mò chết mất thôi. Tôi mạn phép hỏi cô, Tống gia đã đưa Mục gia bao nhiêu tiền vậy, hoặc là con người cô được định giá bao nhiêu?” Giọng nói Mạc Tử Tuyền rì rầm êm ái, lại như thể châm độc ẩn trong bông vải mịn,“Mục Táp, tôi thấy cô đáng thương quá đi. Bố cô vì muốn vực dậy công ty bên bờ phá sản mà nhẫn tâm bán cô cho Tống gia. Càng trớ trêu hơn, cô phải thay em gái làm vật hi sinh, cao thượng nhường người mình yêu thầm cho cô ta. Tôi quả thật hiếu kì, cô sẽ mang tâm trạng gì mỗi khi đối mặt với mẹ và Tống Vực? Tự nhiên thoải mái hay nhẫn nhục cam chịu? Hôm trước, cô to mồm phê phán tôi là kẻ lừa mình dối người, vậy bản thân cô thì sao? ‘Cá mè một lứa’ thôi cô ạ. Cô xem đi, ở Tống gia này, ai ai cũng là diễn viên thực thụ, luôn luôn có thể diễn cảnh hòa bình vui vẻ giả tạo. Nhưng trong thâm tâm mọi người đều hiểu, cô được Tống gia dùng tiền mua vào. Thế thì cô có tư cách gì để huênh hoang, cô chẳng qua là kẻ may mắn vớ được món hời trong một đám đàn bà đủ điều kiện dự tuyển vị trí ‘phu nhân Tống Vực’, cô chớ lầm tưởng bản thân mình là độc nhất vô nhị nhé.”
“Nếu chị có bức xúc hay ý kiến ý cò, mời chị trực tiếp ra ngoài than phiền cùng mẹ và Tống Vực.” Mục Táp cười lạnh,“Chị lén lút nói với tôi làm gì?”
“Thế à?” Cặp mắt Mạc Tử Tuyền ngập ngụa ý cười mỉa móc,“Sỡ dĩ tôi vào đây là vì có chuyện lí thú hơn muốn chia sẻ cùng cô. Táp Táp, cô đoán xem, lần này tôi đi thành phố N có cơ duyên diện kiến nhân vật nào? Tôi tới đấy, tình cờ tham dự một buổi diễn thuyết. Và người diễn thuyết là giáo sư Trần Thụ – nhà khoa học vang danh quốc tế. Không chỉ có học thức uyên bác thâm sâu, ông ta còn có dung mạo, khí chất thuộc hàng thượng phẩm quý hiếm. Một người đàn ông hoàn mỹ đến thế mà vẫn sống hẩm hiu lẻ bóng, không vợ không con, quả thật khiến tôi khó hiểu. Sau đó, qua nguồn tin vỉa hè, tôi mới vỡ lẽ, hóa ra trước kia ông ta là trợ lí của mẹ cô – bà Trình Hạo Anh. Hơn nữa, người ta còn đồn thổi mẹ cô và ông ta từng có đọan tình ngắn ngủi mà diễm lệ, một thời gây chấn động xôn xao. Chắc lúc ấy cô còn quá nhỏ nên không biết, năm đó mẹ cô thân là phụ nữ đã có chồng và con nhỏ, lại chơi trội gây nên vụ việc tai tiếng bê bối, dẫn đến hậu quả Trần Thụ bị hội khoa học quốc gia kỉ luật thẳng tay. Mặt mũi mẹ cô cũng mất hết ráo, đành viện lí do xin chuyển công tác, chạy trối chết tới Tây Xương.”
“Mạc Tử Tuyền!” Sắc mặt Mục Táp xám ngoét, cắt không ra giọt máu. Cô chĩa tay ngay mũi Mạc Tử Tuyền, ánh mắt phẫn hận hệt như lưỡi dao sắc bén,“Cô thử lảm nhảm thêm một chữ nữa coi.”
Phía sau Mạc Tử Tuyền vang lên tiếng bước chân trầm ổn, tiết tấu từ xa đến gần, chị ta đột nhiên chồm người, áp sát Mục Táp, ác ý nói thật chậm:“Quá khứ của mẹ cô quả là đặc sắc. Bản lĩnh bà ta không nhỏ đâu nhé, đã ngỏm hơn chục năm mà vẫn khiến đàn ông nhớ mãi không quên, thậm chí còn vì bà ta thủ thân như ngọc. Xem ra, bà ta chết cũng đáng giá lắm chứ.”
Mục Táp hung tợn hất tay Mạc Tử Tuyền, đồng thời nâng cánh tay tấn công khuôn mặt chị ta. Mạc Tử Tuyền không kịp phòng ngự, lảo đảo ngã người về sau, đụng trúng Tống Vực. Tốn