XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.

ng anh ấy yêu tôi so với khả năng anh ấy chấp nhận quay về bên chị, khả năng nào chiếm ưu thế hơn? Mạc Tử Tuyền, bộ chị không thấy bản thân chị tự tin quá lố à? Cứ cho cuộc hôn nhân của chúng tôi gãy gánh giữa chừng, cũng không tới phiên chị đảm nhiệm vị trí hiện tại của tôi đâu. Nói đơn giản, xác suất Tống gia chấp nhận loại chuyện này sẽ là bao nhiêu đây? Chẳng lẽ vì chị mà họ chấp nhận đánh đổi thể diện cả gia tộc, cam tâm chịu ánh mắt phỉ báng, rẻ rúng của người đời.”
“Ối giời, cô em lo chi xa xôi thế. Yên tâm đi, chuyện nào cũng có cách giải quyết của riêng nó. Về phần mẹ, chỉ cần tôi muốn, đại để không sớm thì muộn bà ấy sẽ đồng ý thôi.” Mạc Tử Tuyền chảnh chọe khoe khoang,“Tôi có nhiều biện pháp lắm cơ.”
“Chị đừng quên, chướng ngại to nhất của chị vẫn còn sờ sờ ra đấy.” Mục Táp lắc đầu,“Tôi tin tưởng, chỉ cần tôi không đề cập chuyện li hôn, thì Tống Vực mãi nguyện ý sống cạnh tôi suốt đời, vậy thì mấy chiêu trò quỷ quyệt của chị sẽ trở thành đồ bỏ. Có điều, tôi khá hiếu kì chị sẽ dùng biện pháp gì để đối phó tôi đây? Khiến tôi vô duyên vô cớ biến mấy trên cõi đời này à? Trừ biện pháp này ra, hình như chẳng còn gì cả.”
“Hai năm trước, tại câu lạc bộ Bắc Sơn, cô từng làm một việc khiến người ta phấn khích đến nóng mặt. Không biết cô còn nhớ hay cô đã quên?” Ánh mắt Mạc Tử Tuyền lóe tia chế nhạo.
Mục Táp sững người, bất giác co tay thành nắm đấm, song cô không ngần ngại ‘đấu mắt’ với Mạc Tử Tuyền :“Chị luôn điều tra tôi hả? Té ra dùng biện pháp ‘chó săn’ cũ kĩ.”
“Cũ hay mới chỉ là thứ yếu. Quan trọng là kết quả thu được kìa. Tiện thể báo cô biết, mẹ đã nhìn thấy những hình ảnh ‘cởi mở’ của cô đấy, đương nhiên mẹ thất vọng tràn trề. Về phần Tống Vực, tôi nghĩ anh ấy chẳng thèm bận tâm đâu nhỉ. Nếu yêu cô, thử hỏi anh ấy có chấp nhận nổi thời quá khứ đầy ‘sống động’ đấy không? Trang điểm đậm lè đậm lét, ăn mặc hở hang nhìn phát lạnh, bạo dạn ngồi trên đùi khách làng chơi, ưỡn ẹo tiếp rượu người ta. Đã vậy còn để bị chụp hình, quay phim lại. Mà đây chỉ là những chuyện chính mắt chúng tôi nhìn thấy thôi đấy, chứ sau đó, cô có làm ra mấy chuyện kích thích ở mức độ cao hơn không? Quả thật chả ai biết được?”
Máu nóng tức thời vọt thẳng lên đỉnh đầu, đôi tay Mục Táp phát cơn run lẩy bẩy. Cô ráng sức dằn lửa giận đang cháy phừng phực xuống đáy lòng, gằn từng tiếng:“Chị rãnh rỗi quá thì cứ thoải mái điều tra tiếp đi. Tôi dám lấy đầu mình ra đảm bảo, chị có điều tra cả đời cũng chẳng tìm ra. Bởi tôi hoàn toàn trong sạch. Chị muốn hất nước bẩn lên đầu tôi ư? Chỉ sợ phí công vô ích.”
“Lại nữa, sao cô không lĩnh hội được điểm mấu chốt của vấn đề nhỉ? Cô trong sạch hay dơ bẩn mặc xác cô, tôi chả buồn quan tâm. Cái tôi hứng thú là những nhận xét, phán đoán của mọi người về mấy tấm ảnh hay đoạn phim của cô kia kìa.” Mạc Tử Tuyền nói,“Trước giờ, Tống Vực cực kì phản cảm mấy chuyện như thế. Nếu anh ấy chất vấn cô, chứng tỏ anh ấy ít nhiều đặt cô trong lòng. Nhưng nếu anh ấy quyết định nhắm mắt làm ngơ, thì quá rõ ràng, anh ấy khinh thường, ghét bỏ cô vô cùng. Mục Táp à, nền móng tình cảm của hai người quá yếu ớt, hầu như chẳng có. Cô nghĩ thử xem, hôn nhân không tình yêu thì có thể chịu đựng, chống chọi được bao nhiêu áp lực, sóng gió đây? Cô nên nhớ, sự tín nhiệm được thành lập trong khoảng thời gian rất dài, nhưng chỉ cần một giây, nó đã có thể sụp đổ.”
“Dẫu hôn nhân của tôi và Tống Vực xuất hiện hàng vạn hàng tỉ vấn đề, thì cũng là chuyện riêng của vợ chồng chúng tôi, chúng tôi sẽ tự mình giải quyết, không cần một kẻ ngoài cuộc như chị xía mũi vào. Mạc Tử Tuyền, tôi thành thật khuyên chị đừng sống trên mây nữa, nhanh nhanh đáp xuống mặt đất đi thôi. Hễ mở miệng là chị lố bịch khoe khoang bản thân mình hiểu rõ con người Tống Vực. Vậy chị cho tôi hỏi, Tống Vực phản cảm nhất điều gì? Chính chị buông tay, phản bội anh ấy trước, khiến anh ấy nhục nhã ê chề, thế mà chị vẫn ngu ngốc hoài vọng cùng anh ấy nối lại tình xưa? Thêm nữa, chị dựa vào đâu để tự tin phát biểu anh ấy vẫn còn tình cảm với chị? Chỉ bằng quãng thời gian tốt đẹp đã chìm sâu vào dĩ vãng? Mạc Tử Tuyền, chúng ta đang sống ở hiện thực, chứ không phải trong tiểu thuyết lãng mạn đâu nhé. Đừng đánh đồng Tống Vực với mấy anh chàng nam chính si tình. Nói chị nghe, chính miệng anh ấy thừa nhận với tôi, anh ấy đã hết sạch tình cảm với chị từ lâu rồi. Và tôi tin tưởng, anh ấy chả thèm dối gạt tôi mấy chuyện vớ vẩn liên quan tới chị đâu. À phải, chị khỏi cần tốn chất xám bày ra mấy trò khiêu khích, ly gián tẻ nhạt nữa. Còn chị muốn thăm dò, tra xét, bóc mẽ quá khứ của tôi thì cứ tự nhiên. Cây ngay không sợ chết đứng, tôi không tin chị có thể tóm được nhược điểm của tôi. Nếu thời gian chị quá dư dả, thì chị cứ việc lãng phí đi”
Di động trong túi đột ngột đổ chuông, Mục Táp lấy ra nhìn, lướt nút trả lời, tiện thể đứng dậy, quay đầu bỏ đi một mạch.
Mạc Tử Tuyền đờ đẫn ngồi tại chỗ, tận đến khi hai tách trà lạnh tanh lạnh ngắt, chị ta mới hồi hồn, kêu người phục vụ tính tiền.
Ra khỏi quán ăn, Mạc Tử Tuyền tình cờ nhìn thấy bóng dáng bản thâ