Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

n phản chiếu qua tấm kính của cửa quán. Chị ta bỗng dưng nhớ lại ngày Tống Vực phát điên buông lời thóa mạ, sỉ nhục chị ta. Nhất thời trái tim như bị gai đâm, chị ra rũ mắt, tay run run bóp chặt cán ô.
Chiều hoàng hôn, Tống Vực lái xe tới đón Mục Táp. Suốt đường về, bọn họ đều im thin thít.
Từ sau ngày Mục Táp tỏ rõ chính kiến lập trường, hai người tự dưng lâm vào tình cảnh chiến tranh lạnh, hiếm khi trao đổi tiếp xúc cùng nhau. Cô không nói thêm gì nữa, và anh đáp trả cô bằng cách ngậm chặt miệng. Sau khi về nhà, bọn họ việc ai người nấy làm. Buổi tối, cô thường đi ngủ trước, anh thì rạng sáng mới ngã mình nằm một tí. Giữa lúc chập chờn, cô tựa hồ nghe thấy tiếng thở khẽ khàng của anh vang sát bên tai.
Lần đầu tiên gặp mặt, anh từng nói, anh cần một người vợ biết điều và hiểu lí lẽ. Nếu cô giận dỗi, anh cũng không hao tốn thời gian để dỗ dành cô đâu. Anh quả thật nói là làm, khoảng thời gian này, từ miệng anh chớ hề thốt ra bất kì một chữ ngọt ngào hay bùi tai nào cả. Tuy nhiên cô thà rằng như thế, chứ không cần nghe những lời nói có cánh mà chẳng thật lòng.
Hằng ngày chạy ngang qua cửa hàng bán thức ăn nhanh, anh sẽ dừng xe, vào mua hai phần, thay thế bữa ăn tối.
Về nhà, mỗi người ngồi một góc tự xử lí phần ăn, rồi như thường lệ, bọn họ tặng nhau quả ‘bơ’ to tướng, tự tìm khoảng không gian riêng cho mình.
Hôm nay Mục Táp vừa tắm xong, khoác áo choàng tắm ra ngoài thì thấy Tống Vực ngồi trên sô pha. Anh dang rộng hai tay đặt trên lưng ghế, đầu ngẩng lên cao, hồ như đang trầm ngâm, suy tư điều gì.
Anh quay đầu, ánh mắt mê mải đăm đắm nhìn cô. Giây tiếp theo, tầm mắt anh chuyển dời xuống bàn chân cô.
“Ngón chân em chảy máu rồi.” Nói đoạn, anh đứng dậy,“Anh đi lấy bông băng cầm máu.”
Mục Táp ngạc nhiên chúi đầu nhìn xuống, phát hiện đầu ngón chân mình bị tróc mảng da to, máu tươi nhiễu đầy tấm thảm lót sàn màu trắng.
Anh cầm bông băng và thuốc sát trùng bước như bay tới chỗ cô, mạnh mẽ đè vai cô, ép cô ngồi xuống sô pha. Đoạn, anh ngồi xổm dưới đất, nhấc bàn chân cô đặt lên đầu gối mình, tẩn mẫn cầm bông băng chặm chặm vết thương. Sau đó, anh dùng băng vải y tế quấn nhiều vòng quanh vết thương. Cô ngắm nghía ngón chân bị anh băng thành đòn bánh tét tí hon, bụng bảo dạ, ngày mai cô mang tất bằng cách nào đây?
“Mai mốt tắm rửa nhớ cẩn thận nghe em.” Anh khẽ căn dặn.
Cô lặng thinh nằm bẹp xuống giường.
“Em ngủ trước đi, anh còn bận tí việc.” Anh đứng lên, hai tay nhét túi quần, chậm rãi đi tới cửa phòng. Lúc cánh cửa mở ra, anh ngoảnh đầu, bổ sung thêm một câu“Trong tủ lạnh có sẵn thức ăn đấy, em đói bụng nhớ lấy ăn.” Dứt lời, anh bước khỏi phòng, tay đóng chặt cánh cửa.
Mục Táp vói tay lấy cuốn tạp chí trên tủ đầu giường. Tay cô lật tạp chí, song tâm trí bắt đầu lãng du vô định.
Hóa ra anh đã sớm biết sự việc của hai năm trước, thế nhưng anh lại trầm mặc, ngó lơ không màng tới. Cô thà rằng anh cứ tự nhiên truy hỏi, chất vấn cô, cho cô cơ hội giải thích. Nhưng anh lựa chọn cách hành xử trái ngược. Điều này khiến cô phải ngậm ngùi đồng ý quan điểm của Mạc Tử Tuyền, nền móng tình cảm của cuộc hôn nhân này quá mỏng manh yếu ớt, ‘giá trị’ tín nhiệm lại thấp le te…..
Giờ đây đầu óc cô vô cùng hỗn độn, mờ mịt trước cánh cổng tương lai. Cô không biết nên làm gì mới đúng. Cô thừa nhận, Tống Vực không hề thay đổi, vẫn là anh của ngày hôm qua, nhưng sao lúc này cô cảm thấy anh lạ lẫm quá.
Cô nhớ lại khoảng thời gian vui vẻ, ấm áp của hai người, rõ ràng cô cảm thấy rất chân thật, nhưng cái cảm giác xa lạ cũng chân thật không kém, nó vẫn hiện hữu luẩn quẩn nơi trái tim cô.
Đêm nay anh không về phòng ngủ. Tinh mơ ngày mới, cô tò mò đi qua thư phòng. Vừa đẩy cửa, đập vào mắt cô là hình ảnh anh nằm chèo queo trên sô pha. Điều hòa bên trong chỉnh nhiệt độ khá thấp, tấm chăn đắp ngang eo anh, hai chân anh co ro lên trên, nhìn có vẻ bất tiện, không thoải mái.
Khoảnh khắc cô đẩy cửa, cặp mắt anh liền mở trao tráo: “Hai giờ sáng anh mới xong việc, ngại trở về phòng sẽ đánh thức em. Mấy giờ rồi em?”
“Sáu giờ kém mười lăm.”
Anh nhắm mắt lại, lào phào giọng ngái ngủ:“Còn sớm, anh nằm thêm một lát.”
Cô ra khỏi phòng, xuống lầu chuẩn bị bữa sáng.
Tống Vực vệ sinh cá nhân xong xuôi liền khôi phục lại bộ dáng tinh anh sáng ngời, hào hoa lịch lãm. Xuống lầu, anh ngó thấy trên chiếc bàn đặt ngay phòng khách có vài món điểm tâm, gồm cháo trứng, đĩa bánh màn thầu và một đĩa ô liu. Anh đi qua, cầm cái bánh màn thầu cắn nhẹ một miếng, rồi dịu dàng gọi Táp Táp?
Nhưng không người đáp.
Cô đã đi làm.






Mấy ngày nay, Mục Táp cắm đầu cắm cổ làm báo cáo phân tích hạng mục kĩ thuật. Công ty cô sắp sửa tham gia đấu thầu thiết bị thi công công trình cho một doanh nghiệp tái cơ cấu. Hiện tại, cô được bổ nhiệm làm thành viên chủ chốt của tổ dự thầu, phụ trách viết bản báo cáo phân tích kĩ thuật. Bởi lĩnh vực khoa học kĩ thuật không ngừng biến đổi, phát triển theo từng ngày, thông tin mới luôn được cập nhật thường xu