Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
yên. Mục Táp muốn hoàn thiện một bản báo cáo tốt nhất, nên cô cần mẫn tra cứu, tìm hiểu từ rất nhiều nguồn tư liệu…Cô bận đến nỗi mấy đêm thức trắng không hề chợp mắt.
Để tập trung tinh thần cao độ, Mục Táp quyết định tắt hẳn di động. Thế nên lúc khởi động máy, màn hình lập tức thông báo mấy cuộc gọi nhỡ, đều của bà Tống.
Cô gọi lại, bà Tống liền tủi hờn:“Táp Táp, sao lâu rồi vợ chồng con không về đây chơi. Mai thứ Bảy con có rảnh không? Về đây ăn cơm với mẹ đi. Tử Tuyền đến thành phố N chơi vài ngày với bạn rồi. Một mình mẹ thui thủi ở nhà, buồn quá con ạ.”
“Vâng ạ.” Mục Táp dịch chuyển tài liệu trong tay, ngón tay gõ gõ trên mặt bàn,“Để con nói lại với Tống Vực.”
Bà Tống cười tươi rói:“Mẹ vừa mới gọi nó xong. Nó đồng ý rồi, hứa ngày mai sẽ chở con về.”
Bên ngoài cửa kính, những ngọn đèn xa hoa lộng lẫy đổ ánh sáng rực rỡ khắp mọi nẻo phố phường. Đôi mắt Mục Táp gợn đường sóng nhấp nhô biến chuyển theo từng ánh đèn màu, cô đè thấp giọng,“Tống Vực, em cũng là con người, cũng biết tức giận, cáu bẳn như anh thôi. Và lúc em phát cáu, thì tính tình nó ẩm ương, khó ưa chẳng kém cạnh ai cả.”
Dứt lời, cô chuyển tầm mắt, say sưa ngắm nghía từng đốm sáng đong đưa nhịp nhàng theo chuyển động bánh xe. Cô ngả đầu tựa vào thành cửa, thần trí càng lúc càng tỉnh táo.
Hôm sau, Tống Vực chở Mục Táp về Tống gia dùng bữa trưa. Bà Tống đã bảo dì giúp việc dọn sẵn bàn ăn thịnh soạn. Ba người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, bà Tống thuận miệng nói:“Mấy lần Tử Tuyền dự tính đi chơi xa cho khuây khỏa đầu óc, nhưng lại băn khoăn lo lắng trình trạng sức khỏe của mẹ, nên cứ lừng khừng trì hoãn mãi. Thấy nó như vậy, trong lòng mẹ áy náy lắm. Cũng may gần đây sức khỏe mẹ chuyển biến tốt hơn, nó mới yên tâm đi chơi một chuyến”
Nghe bà nói xong, Tống Vực thờ ơ ‘Dạ’ một tiếng, rồi buông đũa xuống, cầm cái chum nhỏ, rót đầy rượu hoa mai vào, đặt trước mặt Mục Táp:“Rượu này do nhà mình ủ đấy, vị rất ngọt, em nếm thử xem.”
Mục Táp nhấp thử một ngụm. Rượu vừa chảy vào miệng lập tức lan tràn vị đắng. Song khi nuốt xuống yết hầu, vị dần chuyển sang ngọt. Cô chỉ uống hai hớp, dạ dày liền ấm hẳn lên.
“Táp Táp, công việc của con bề bộn lắm à?” Bà Tống hiền hòa hỏi.
Mục Táp lễ phép gật đầu, đoạn kể sơ lược những công việc chính trong khoảng thời gian này.
“Ờ.” Bà Tống hỏi tiếp,“Thế con có phải thường xuyên ra ngoài xã giao không? Ý mẹ muốn hỏi, mấy ông lãnh đạo trong công ty con có đưa ra những yêu cầu vô lí, đại loại như ép buộc nhân viên ra ngoài giao tiếp, hầu hạ chuốc rượu đối tác nhằm giành lấy hợp đồng cho họ?”
Bỗng dưng mồm miệng Mục Táp nhạt thếch, bàn tay bủn rủn chẳng cầm nổi đôi đũa. Thâm tâm cô tự hiểu, vì Mạc Tử Tuyền đã mách lẻo cho bà biết sự việc hai năm trước, nên lúc này bà dùng cách rào trước đón sau nhằm thăm dò cô. Cô uể oải lấy khăn chùi miệng, cố gắng biện giải:“Không đâu mẹ ạ. Công việc của con là ngồi văn phòng đề xuất ý tưởng, tỉ mỉ lên kế hoạch. Còn việc ăn cơm mời rượu đã có nhân viên tiêu thụ đảm đương, liên hệ trực tiếp với khách hàng.”
“Ờ, vậy thì tốt.” Bà Tống trút bỏ phần nào nỗi lo âu trong lòng, bèn thở phào nhẹ nhõm,“Đàn bà con gái ngồi trong văn phòng làm việc là ổn nhất, chứ mẹ thấy chạy vạy, bon chen bên ngoài chẳng mấy hay ho. Thời buổi này, bất kể thành phần trí thức hay dân lao động đều thích đua đòi đến những nơi xa hoa trụy lạc. Rất nhiều kẻ lợi dụng lí do giao hảo bàn chuyện làm ăn để hẹn nhân viên nữ vào đấy rồi mưu mô thực hiện những hành vi đồi bại. Con nên nhớ tránh xa mấy trường hợp đó nhé. Mà nhỡ đâu xui xẻo gặp phải tình huống bất khả kháng, con hãy về nói với Tống Vực, bảo nó trực tiếp nói chuyện riêng với lãnh đạo công ty con, thế thì sau này con khỏi sợ phải tham gia những hoạt động xô bồ ấy nữa.”
“Mẹ đừng suy nghĩ phức tạp quá.” Tống Vực múc bát canh đặt trước mặt bà, ngữ khí nhẹ tênh như mây bay gió thổi,“Vợ con đã nói rõ, cô ấy chỉ làm công tác văn phòng, không dính dáng những nhiệm vụ nào khác. Hơn nữa, tửu lượng cô ấy rất kém, chẳng ai dại dột mà tìm cô ấy đi xã giao đâu.”
“Vậy mẹ lo lắng dư thừa rồi. Táp Táp, con thông cảm cho mẹ nhé. Mẹ già rồi nên đâm ra cứ thích suy nghĩ vẩn vơ, hay lo gần lo xa.” Nói xong, bà cúi đầu, từ tốn uống bát canh.
Dưới bàn, bắp chân Mục Táp bị Tống Vực đá nhẹ một cái. Cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, thấy ánh mắt anh hồ như muốn nói: em đừng suy nghĩ nhiều, mẹ không có ý gì đâu.
Cơm nước xong xuôi, ba người ngồi sô pha uống trà dùng điểm tâm. Mục Táp nom dì Chu loay hoay tất bật trong bếp, bèn nhiệt tình vô phụ giúp dì ta.
Đợi Mục Táp rời đi, bà Tống liền nghiêm khắc dặn dò Tống Vực:“Con đừng chỉ lo vùi đầu vào việc công ty mình, mà lơ là công việc của vợ. Thỉnh thoảng nên bỏ chút thì giờ tìm hiểu nội dung công việc cụ thể của nó. Hoặc lâu lâu vợ chồng tâm sự, con khéo léo nói vài câu cảnh tỉnh nó, để nó hiểu việc gì nên làm và không nên làm. Con nhớ kĩ, phải kiên quyết ngăn ngừa sự việc trong quá khứ phát sinh lần nữa, nhìn chướng mắt phản cảm lắm.”
Tống Vực đặt tách trà xuống bàn, dựa người vào lư