Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
òng trà nước, ông ta chủ động nhắc Tống Vực, cười nói: “Mục Táp, sự nghiệp của ông xã cô quả là đáng nể. Làm dâu một gia tộc bề thế như vậy, mà cô vẫn cần cù, chăm chỉ cống hiến tài năng và sức lực cho công ty nhỏ bé này. Tôi rất biết ơn, quý trọng tinh thần làm việc của cô.”
“Vợ chồng tôi đều có công việc của riêng mình. Chúng tôi luôn ủng hộ, động viên lẫn nhau, cố gắng phấn đấu, hoàn thành tốt chức trách của bản thân.” Mục Táp cười đáp.
“Vậy thì quá tốt.” Ánh mắt ông sếp ẩn hiện ý vị khó đoán.
Mấy ngày kế tiếp, ông ta giao việc cho Mục Táp ít hẳn đi, cũng không yêu cầu cô tăng ca. Thậm chí đến giờ tan tầm, nhìn thấy cô còn bận rộn sắp xếp tài liệu, ông ta tốt bụng nhắc nhở:“Mục Táp, hết giờ làm rồi, cô cứ về đi. Chớ tiếc rẻ mấy việc lặt vặt, để mai hẵng làm tiếp. À, cô nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Hiển nhiên Tống Vực vô cùng hài lòng trước thái độ của ông ta, anh cũng quên bẵng ý định tìm đồng chí Lưu khiếu nại.
Nhận được điện thoại của bà Tống, Mục Táp có phần kinh ngạc. Từ lần ở Tống gia, Mục Táp trình bày rõ ràng mọi việc, thì bà và cô chưa một lần liên hệ. Hôm nay, bà chủ động gọi điện, lại không hối thúc vợ chồng cô về Tống gia, cũng không hỏi han chuyện lục đục, xào xáo của gia đình cô đã giải quyết xong chưa. Bà chỉ hỏi tình trạng sức khỏe, công việc gần đây của cô thế nào, tiện thể hỏi thăm ông bà thông gia. Mục Táp lễ phép trả lời cặn kẽ. Bà Tống vẫn giữ nguyên thái độ hòa ái, dễ gần:“Có việc gì cần hỗ trợ, con cứ nói thẳng với mẹ. Chúng ta đều là người một nhà, đừng khách sáo quá không hay.”
“Dạ.” Bà không đề cập đến sự việc hôm bữa, Mục Táp cũng chọn bỏ qua.
Mẹ chồng nàng dâu trò chuyện tâm tình hồi lâu mới gác máy. Sau đó, tâm trạng bà Tống bỗng dưng thoải mái hơn nhiều. Bà vừa kêu dì Chu dẫn mình lên phòng nằm nghỉ, thì đột nhiên nghe trong phòng Mạc Tử Tuyền truyền ra tiếng “Xoảng” chối tai.
“Chuyện gì vậy?!” Bà Tống hoảng hồn, vội vàng cùng dì Chu chạy nhanh lên lầu.
Đẩy cánh cửa, bà nhìn thấy Mạc Tử Tuyền ngồi bệt dưới sàn, bên chân la liệt mảnh vỡ của bình hoa thủy tinh, một bên đầu gối chị ta ào ạt chảy máu.
“Tử Tuyền, con sao thế?!” Bà Tống tức thời kêu dì Chu đi lấy hộp thuốc.
“Con đi đứng đoản quá, nên bị vấp ngã.” Sắc mặt Mạc Tử Tuyền tái nhợt, hai cánh môi run bần bật.
“Lớn rồi mà còn hậu đậu thế à?” Bà Tống sờ đầu gối chị ta, nhíu mày nhìn vết thương đỏ thẫm.
“Mẹ!” Mạc Tử Tuyền nắm chặt tay bà,“Vừa nãy mẹ con gọi điện, nói bố con bất ngờ xảy ra chuyện, con phải về nhà gấp.”
“Xảy ra chuyện gì?” Bà Tống ngạc nhiên hỏi.
Việc này….một lời khó nói hết. Khóe mắt Mạc Tử Tuyền nhòe lệ, ướt đẫm màn sương mù, chị ta cắn môi, đau khổ lắc đầu. Mới vừa rồi, chị ta nhận điện thoại của mẹ nuôi – bà Mạc. Bà ta luống cuống kể lại chuyện sáng nay bố nuôi chị ta – ông Mạc Thư Quốc nhận được một phần tài liệu nặc danh. Tài liệu ghi lại toàn bộ chứng cứ tố cáo việc làm ăn phi pháp của ông ta, khiến cả Mạc gia chìm trong nỗi hoang mang, sợ hãi. Hơn nữa kẻ giấu mặt chỉ đơn thuần gửa tài liệu, không hề đưa ra bất kì yêu cầu nào, cũng chưa giao nộp cho cảnh sát. Hành động khó hiểu này như thể làn gió độc luẩn quẩn, lờn vờn sau lưng Mạc gia, làm họ càng lo lắng, bồn chồn gấp bội, hệt như cảm giác của cá nằm trên thớt, hồi hộp chờ đợi phán quyết.
Bà Mạc lập tức gọi cho Mạc Tử Tuyền, lo sợ Mạc gia khó tránh khỏi kiếp nạn, bảo chị ta mau mau quay về, tìm cách giải quyết.
Việc này có tính chất nghiêm trọng, Mạc Tử Tuyền tạm thời không thể tiết lộ cho bà Tống biết.
“Mẹ, tạm thời con chưa thể nói. Con phải về liền đây.” Mạc Tử Tuyền hấp tấp đứng lên,“Dì Chu, nhờ dì giúp tôi sắp xếp hành lí.”
Bà Tống thấy Mạc Tử Tuyền kiên quyết ngậm miệng, cũng đoán được chị ta có điều khó nói. Bà không gượng ép nữa, chuyển sang trấn an:“Đừng cuống, con còn Tống gia bên cạnh mà. Nếu cần giúp đỡ, con hãy nhanh chóng nói ra, mẹ sẽ kêu Tống Vực giúp nhà con một tay.”
Tống Vực? Đầu óc Mạc Tử Tuyền bỗng mơ hồ, trống rỗng, chị ta cụp mí mắt .
Nếu Mạc Thư Quốc xảy ra chuyện bất trắc, Mạc gia sụp đổ, đồng nghĩa với việc chị ta không còn là thiên kim tiểu thư trên danh nghĩa của Mạc gia nữa, và sẽ chỉ mang thân phận quả phụ thấp hèn. Chị ta sao có thể đối mặt với tình cảnh đáng sợ đó?
Chỉ còn Tống Vực là chiếc cọc gỗ duy nhất cứu mạng chị ta, là lợi thế giúp chị ta trở mình.
Mạc Tử Tuyền cấp tốc quay về biệt thự của Mạc gia. Bầu không khí bên trong trầm lắng, u ám ngột ngạt khó thở. Bà Mạc khoác chiếc áo len dày cộm, ngồi đờ đẫn trên sô pha, tay che trán, sắc mặt xám ngoét. Nghe thấy dì giúp việc thông báo Mạc Tử Tuyền đã về, bà ta lật đật mở mắt, đánh giá đứa con gái nuôi xinh đẹp đang đứng trước mặt.
“Thưa mẹ.” Hai tay Mạc Tử Tuyền gập trước bụng, cung kính khom lưng, giọng điệu lễ phép: “Con đã về, bây giờ tình huống trong nhà thế nào ạ?”
“Mẹ có dự cảm, lần này Mạc Thư Quốc khó tránh khỏi đại nạn. Những năm gần đây, ông ấy tham lam bành trướng thế lực, khó tránh khỏi đắc tội với hạng tiểu nhân. Từ đầu năm trước, ông ấy đã liên tiếp gặp phiền toái. Nhất là khi bỏ tiền