Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
ô ngước mắt, thấy Tống Vực đang nhìn mình chằm chặp, khóe miệng anh cười như không cười.
“Phong phú thật, còn gì nữa không, kể anh nghe hết đi?” Anh nâng cao âm cuối, ánh mắt bắn tia đe dọa.
“Hết rồi.” Mục Táp ôn tồn trả lời. Cô khá am hiểu nghệ thuật tiến lùi đúng lúc.
“Tốt.” Anh thản nhiên lên tiếng, tỏ ý hôm nay là ngày vui, anh không thèm so đo, chấp nhặt.
“Đã qua rồi.” Cô nhắc nhở.
“Ờ.” Anh thình lình ghé miệng sát tai cô, rì rầm: “Nhớ kĩ, đây là lần cuối cùng, anh cho phép em nhắc tới gã đàn ông khác.”
“Thôi đi mau lên, mọi người cứ nhìn chúng ta hoài.”.
Lần công tác này của tổ dự thầu kéo dài hơn bốn ngày so với dự tính, đã vắt kiệt sức lực của mọi thành viên, thậm chí Tiểu Thụy Lệ vì không thích nghi được khí hậu mà liên tục nôn mửa, tiêu chảy. Ngay ngày kết thúc công tác, Mục Táp được ông sếp mời lên nói chuyện riêng. Ông ta khen cô đạt thành tích công tác xuất sắc, và thông báo tin tức bất ngờ, ông ta phá lệ, lấy ngày nghỉ làm phần thưởng, cho phép cô nghỉ ba ngày.
Tống Vực nghe cô kể xong, nói: “Đây là chuyện tốt, chúng ta sẽ có nhiều thời gian đi thăm thú, thưởng thức thêm vài cảnh đẹp. Không phải em muốn tham quan bảo tàng bưu chính ư?”
“Nhưng sao ông ta lại tốt bụng đột xuất, cho em nghỉ phép ba ngày?” Mục Táp suy nghĩ nát óc cũng không ra lí do. Ngày thường, ông ta coi trọng lợi nhuận, hoa hồng như mạng, luôn mồm tíu tít, dặn dò nhân viên phải đặt hai chữ ‘chuyên cần’ lên hàng đầu. Ông ta kị nhất việc nhân viên đi trễ về sớm. Thậm chí, nhân viên chỉ xin phép về sớm hơn một giờ, ông ta cũng hoạnh họe đủ đường, bắt viết báo cáo trình ông ta, đợi ông ta phê chuẩn xong, mới được về.
Ba ngày nghỉ ngơi? Nếu là bình thường, thì đây chính là giấc mộng hão huyền.
Bỗng nhiên trong đầu lóe sáng, cô quay sang nhìn Tống Vực, nghiêm nghị hỏi:“Chuyện này có dính dáng anh không?”
Tống Vực không phủ nhận, gật đầu cái rụp:“Anh chỉ tình cờ hàn huyên vài câu với ông ta.”
“Nội dung cụ thể?”
“Bàn về nội dung, trách nhiệm công việc của bà xã anh có nằm trong phạm vi hợp lí hay không? Ông ta phải biết, công việc càng quá tải, áp lực càng tăng, sức khỏe của bà xã anh sẽ bị ảnh hưởng trầm trọng.” Nói đoạn, Tống Vực ngắm nghía thần sắc mệt mỏi của cô,“Nếu ông ta không đưa ra lời giải thích thấu tình đạt lí, anh sẵn sàng đi tìm đồng chí Lưu bên liên đoàn giám sát và bảo hộ lao động để khiếu nại.”
“Trời ạ, Tống Vực, anh điên à?” Mục Táp lấy tay che mặt, thật sự khóc không ra nước mắt,“Anh làm thế, thử hỏi sau này, em còn mặt mũi nào nhìn ông ta?”
Tống Vực đứng dậy, đến cạnh cô, kéo tay cô xuống:“Thì nhìn bằng mắt chứ sao. Thôi, em yên tâm đi, anh biểu đạt rất mềm mỏng, uyển chuyển, ông ta sẽ không gây khó dễ em đâu. Mà nhỡ tình huống xấu nhất xảy ra, em cứ mặc kệ, làm tốt công việc của mình là được.”
Mục Táp ngẫm nghĩ một lúc, quyết định không lấn cấn việc này nữa. Lời đã thoát khỏi miệng cũng không thể thu hồi, cùng lắm thì mặc kệ luôn, cứ ‘bơ’ mặt mà sống . Cô hơi kinh ngạc vì ban nãy mình lo lắng thái quá, rồi bất giác mỉm cười, ngước nhìn Tống Vực. Đôi mắt anh lấp lánh vẻ tươi vui, phát ánh sáng rực rỡ. Anh nâng tay cô, dịu dàng hôn từng đầu ngón tay.
Lúc này cô mới sực nhớ, nhờ công đức ai kia mà cô hú vía một phen.
Cô dùng tay còn lại chống cằm, chuyên chú ngắm nhìn anh. Anh tự giác đứng nghiêm như tượng để cô quan sát thuận lợi hơn. Rốt cuộc, Mục Táp quay mặt đi, cười khúc khích:“Anh đấy, càng ngày càng hư hỏng, xấu xa. Cứ khoái tạo áp lực, đe dọa người khác.”
Anh vươn tay bẹo má cô, nụ cười trên môi càng lúc càng đậm đà, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. Không hiểu vì sao, giây phút này nhìn cô, đáy lòng anh chậm rãi nảy nở những cảm giác kì diệu. Đầu óc anh ngập tràn hình bóng cô, lúc cô vui vẻ hạnh phúc, khi cô ấm ức giận dỗi, rồi hình ảnh cô nở nụ cười, có nụ cười tươi tắn tỏa nắng, có nụ cười tự giễu, chua sót. Hóa ra, tất thảy hình ảnh về cô đã khắc sâu nơi tâm trí anh.
Lúc này đây, anh quả thật thấm thía cảm giác ‘mất rồi lại được’. Anh thầm nghĩ, bản thân cần tìm biện pháp nắm chắc trong tay mọi thứ thuộc về cô, dù là một cái nháy mắt hay nụ cười chớp nhoáng. Thậm chí, anh muốn bóp nát chúng, nuốt chửng vào bụng, như thể làm vậy, cô sẽ hết đường trốn thoát.
Sâu dưới đáy lòng, từng gợn sóng sục sôi hừng hực, hợp thành cơn lốc xoáy cuồn cuộn dâng trào.
Cô gái này….sao có thể kì diệu đến thế. Cô tựa như dòng suối dịu ngọt, mát lành, âm thầm dẫn dắt, cuốn trôi cảm xúc anh, khiến anh bất tri bất giác bung trào ham muốn chiếm giữ, như thể bất luận là thiên đường hay địa ngục, anh đi tới đâu, cô phải theo tới đó.
Sức hút này mãnh liệt, dữ dội hơn nhiều so với cảm giác khi xưa anh từng trải qua với Mạc Tử Tuyền.
Từ lâu anh đã quyết định, đời này, Mục Táp chỉ có thể là của anh, chỉ thuộc về duy nhất mình anh. Tất nhiên, anh tạm thời không nói ra ham muốn ấy.
Về thành phố H, thời tiết ấm áp hẳn lên. Hết ba ngày nghỉ, Mục Táp tức tốc trở lại với guồng quay công việc. Sếp cô vẫn giữ thái độ khách khí, e dè. Có lần hai người tình cờ chạm mặt ở ph