Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
g hề quan trọng. Dù vẻ ngoài nhìn bình thường, hoặc tạng người cao lớn thô kệch cũng không sao, chỉ cần mình có bản lĩnh, cộng thêm võ nghệ cao cường, mỹ nhân ắt sẽ liêu xiêu, tự động sà vào lòng.”
Mục Táp có chút sững sờ, cô không ngờ Tống Vực lại có thái độ hững hờ trước diện mạo của mình, thậm chí thiếu tin tưởng.
“Nhưng em cảm thấy anh siêu đẹp trai luôn, chuẩn không cần chỉnh.” Mục Táp nhất thời bày tỏ thật lòng.
“Thế à?” Ánh mắt Tống Vực lấp ló tia thâm sâu khó dò, tựa hồ câu nói của cô đã nằm trong dự tính của anh, song ngoài mặt anh vẫn điềm tĩnh, thản nhiên,“Anh rất vui vì diện mạo này có thể lọt vào mắt xanh của bà xã.”
Mục Táp bỗng nhiên cảm thấy mình đã mắc mưu anh ngọt xớt. Nom gương mặt ai kia viết đầy hai chữ ‘đắc ý’, cô dở cười dở mếu, ảo não không thôi.
Lúc xuống thanh máy, Tống Vực hồ như chợt nhớ điều gì, liền nói:“Đúng rồi, anh đã liên hệ với thầy trưởng bộ môn khoa Marketing của trường đại học X. Thầy ấy đã đồng ý, vài ngày sau sẽ đưa anh quyển sách ôn thi trọng tâm.”
Hôm qua Mục Kiều nhờ anh dò hỏi phương hướng ra đề thi, anh quả thật để tâm và cố gắng gúp đỡ.
“Vất vả cho anh rồi. Dì Kiều và Mục Kiều nhất định sẽ đặc biệt cảm tạ anh.”
“Táp Táp.”
“Gì ạ?”
“Nói thật, nếu không vì em, anh sẽ không nhúng tay vào việc này.” Anh nghiêm mặt nói từng chữ.
Mục Táp nhìn thẳng mắt anh – đôi mắt bình thản và sâu lắng.
“Hiểu không?” Anh vuốt nhẹ đầu cô.
“Em hiểu.”
Tống Vực lăn lộn trong chốn thương trường đã nhiều năm, có lẽ khả năng ‘sát ngôn quan sắc’ (đoán ý qua lời nói và sắc mặt) từ lâu đã chạm ngưỡng thượng thừa, thì làm sao không nhìn ra, hôm qua ở Mục gia, thái độ Mục Kiều đối với Mục Táp luôn tràn ngập địch ý. Một cô em vợ không hề có chút nào gọi là tôn trọng vợ anh, thử hỏi anh sao có thể cam tâm tình nguyện giúp cô ta? Nếu không vì Mục Táp, anh sẽ từ chối thẳng thừng, cũng không bận tâm giữ kẻ với những người chỉ là thân nhân trên danh nghĩa của cô.
Anh biết hôn nhân của họ bắt đầu từ một cuộc giao dịch, điều đó khiến cô ít nhiều cảm thấy không thoải mái, thêm miệng lưỡi dị nghị thị phi của thế gian, cô khó tránh khỏi phải chịu uất ức. Và ngồi ở vị trí Tống phu nhân này, tương lai ắt hẳn có khá nhiều trọng trách đặt nặng lên vai cô.
Thân là chồng, anh chỉ còn cách cố gắng yêu thương, bù đắp cho cô nhiều hơn.
“Táp Táp, hãy nói thật anh nghe, em cảm thấy uất ức không?”
Mục Táp lừng khừng hồi lâu mới gật đầu.
“Táp Táp, nhẫn nhịn không phải là không hay. Nhưng cần có giới hạn, việc gì đáng nhịn thì nhịn, còn không thì đừng tự đày đọa bản thân mình.”
Mục Táp hỏi lại: “Làm sao phân biệt hả anh?”
“Tự bản thân phán đoán và cảm nhận, song anh nghĩ, chắc em đã sớm có đáp án.”
Mục Táp như được khai thông đầu óc, anh nói rất đúng, từ lâu cô đã có đáp án.
Sống ở đời, có ai chưa từng chịu tủi thân, ấm ức? Mỗi người chúng ta đều tồn tại những mối quan hệ ràng buộc, và va chạm trong cuộc sống là điều khó tránh, nên chẳng chóng thì chày, cũng có ngày bạn nếm mùi ấm ức và phải tự mình tiêu hóa nó. Chỉ là…ấm ức cũng chia thành nhiều loại, có loại bạn có thể nhẫn nhịn, có loại bạn không cần thiết phải cam chịu. Tỉ như có người luôn kiên quyết áp đặt, ác ý chụp cái mũ xấu xa, tồi tệ lên đầu bạn, thử hỏi bạn nhịn nổi không? Cho dù bạn cố gắng nhẫn nhịn, chắc gì đối phương sẽ cảm kích, hay chỉ khiến họ càng được đằng chân lân đằng đầu, tác oai tác quái nhiều hơn.
Mục Táp đột nhiên thông suốt tất cả. Còn nhớ thời cắp sách tới trường, cô luôn bắt mình phấn đấu trở thành học sinh ngoan nhất, giỏi nhất. Cô không ngừng nỗ lực, cặm cụi ngày đêm chỉ vì muốn nghe một câu khen ngợi từ thầy cô và bạn bè. Suy cho cùng là bởi cô thiếu trầm trọng cái cảm giác được gọi là an toàn. Từ nhỏ, cô đã thiếu tình thương, luôn khao khát sự ấm áp, nên khi nhận được sự khen ngợi, yêu mến của thầy cô và bè bạn, cô quý trọng vô cùng, kèm theo đó là cảm giác sợ hãi sẽ đột ngột mất đi những tình cảm mong manh ấy, thành thử cô luôn thận trọng trong từng lời ăn tiếng nói, từng hành động nhỏ nhặt, như thể đang bước đi trên một tấm băng mỏng. Ở Mục gia cũng vậy, ra ngoài xã hội cũng thế, hễ gặp ấm ức, là cô tự giác khuyên mình: một điều nhịn chín điều lành, lui một bước là trời cao biển rộng, không gì đáng ngại, mọi chuyện rồi sẽ qua.
Nhưng khoảnh khắc này, nhờ câu nói đơn giản của Tống Vực mà cô đã được giải thoát. Tống Vực nói đúng, việc gì đáng nhịn thì nhịn, còn không thì đừng tự đày đọa bản thân. Cô nào phải là đồng nhân dân tệ, mà có khả năng chiếm được lòng yêu mến của tất cả mọi người. Cô chỉ là người phụ nữ bình thường, cũng tồn tại ưu khuyết điểm như bất cứ ai, và có quyền “SAY NO” trước điều mình không thích.
Cô mỉm cười siết chặt tay anh, cúi đầu ngắm nghía đôi nhẫn cưới trên ngón áp út của họ đang tỏa sáng dưới nắng vàng rực rỡ.
“Anh nhớ sắp xếp thời gian, chúng ta đi Tây Xương một chuyến. Anh hư lắm, đến giờ vẫn chưa chính thức ra mắt mẹ vợ đấy nhé.”
“Ờ, anh và em, chúng ta sẽ đi thăm mẹ.” Chữ ‘mẹ’ trong miệng anh phát ra rất tự nhiên, khiến cảm