XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.

i những điều mình mơ ước, không cần thiết phải hâm mộ người khác.”
“Dựa vào bản thân?” Mục Kiều lầm bầm bốn chữ đó, đáy mắt lập lòe tia nuối tiếc, giọng điệu trở nên lạnh lùng: “Chị mau quên thế nhỉ. Chị được như ngày hôm nay, công lao lớn nhất thuộc về tôi đấy. Nếu lúc trước tôi không ngu ngốc, hồ đồ bỏ lỡ Tống Vực thì làm gì tới phiên chị ‘chó ngáp phải ruồi’, may mắn ngồi vào vị trí Tống phu nhân, để bây giờ sống cuộc đời an nhàn sung sướng, ăn no rửng mỡ đi luyện công phu mồm mép, rồi bày đặt vênh váo dạy bảo người khác. Ngay từ đầu, Tống gia đã chọn tôi làm con dâu của họ mà không đếm xỉa gì tới chị. Là tại tôi không biết phân biệt tốt xấu, để vụt mất cơ hội tốt vào tay chị. Mục Táp, mong chị đừng quên sự thật này.”
Mục Táp không hề tức giận, ngược lại cười tươi rói: “Đúng vậy, em nhắc mới nhớ, chị còn nợ em lời cảm ơn chân thành sâu sắc. Nếu em không hồ đồ, không biết phân biệt tốt xấu, thì làm sao chị có cơ hội kế thừa vận may từ em. Em chính là ân nhân của chị.”
Mục Kiều ngớ người, sau nghiến răng ken két, giận xanh cả mặt: “Mục Táp,chị lố bịch vừa thôi nhé. Đã đục nước béo cò thì chớ, còn hách dịch khoe mẽ trước mặt tôi? Đừng tưởng tôi không biết trong đầu chị âm mưu, tính toán cái quái gì. Từ nhỏ đến lớn, chị diễn mãi một vai mà không chán hả? Thoạt nhìn thì hiền lành, thanh cao tốt bụng, chẳng màng ham hố, ganh đua với ai cả, kì thực thâm tâm chị luôn ngấm ngầm mưu mô. Mưu mô thế nào để trổ hết tài năng, tìm cách thu hút sự chú ý của thầy cô và bạn bè, âm thầm chiếm đoạt những thứ khiến chị vừa ý, kể cả tìm cách ‘dìm hàng’ em gái để làm nổi bật bản thân. Người như chị mà có mặt mũi mở miệng mong muốn tôi được hạnh phúc ư?”
“Chắc hẳn em từng nghe qua câu nói.” Mục Táp điềm nhiên đáp: “The World is My Mirror *- thế giới này là tấm gương của tôi. Điều em thấy sẽ phản ánh những gì em đang suy nghĩ. Nhận định của em đã gián tiếp xác định niềm tin hoặc tín niệm của em. Vậy nên, khi em áp đặt những tính cách tiêu cực lên con người chị một cách chủ quan phiến diện, điều đó chứng tỏ cái gì, tự bản thân em hiểu đi. Hơn nữa, tại sao chị phải đấu đá, tranh giành với em? Chị sẽ được lợi gì từ việc thắng em đây? Thế giới của chị không hạn hẹp, bít bùng đến nỗi suốt ngày quanh đi quẩn lại lục đục so kè, ganh đua với em.”
Cặp mắt Mục Kiều đỏ kè, trỏ tay thẳng cửa: “Tôi chịu thua trước trình ăn nói lươn lẹo của chị. Chị cút ra ngoài mau, đừng tra tấn, hành hạ lỗ tai nữa.”
Mục Táp y theo lời cô ta, xoay người ra ngoài, thuận tay khép cánh cửa.






Mục Táp ra ngoài, nhìn thấy Tống Vực đứng ngay đầu hành lang, một tay nhét túi quần, tay kia nâng lên nhìn đồng hồ: “Gần tối rối, chúng ta về thôi em.”
Mục Táp gật gù, đi thẳng tới chỗ anh. Anh nắm tay cô, hỏi: “Em không sao chứ?”
Thật sự chẳng có gì to tát hay lớn lao cả. Thái độ hôm nay của bà Kiều Tuệ Tuệ hoàn toàn nằm trong dự liệu của cô, và tâm hồn cô từ lâu đã chai sạn trước những lời công kích bén nhọn của Mục Kiều.
Mục Táp cười tủm tỉm, khẽ vỗ vai anh: “Anh nghĩ sẽ có chuyện gì chứ? Thả lỏng đi nào, chúng ta về nhà thôi.”
Về nhà, hai người tắm rửa sạch sẽ. Sau đó, Mục Táp ngồi thư giãn trên sô pha, thích thú đọc cuốn tạp chí quân sự mà Tống Vực từng khen tấm tắc. Tống Vực xuống lầu, lọ mọ dưới bếp, đoạn cầm lên hộp sữa chua vị trái cây.
Mục Táp bỗng nhiên tỏ tường, hồi tưởng lại những thời khắc ‘đặc thù’, Tống Vực đều cúi người, dùng môi âu yếm mái tóc cô. Sau đó, anh ôm cô vào lòng, dùng tay mơn trớn từ đỉnh đầu đến chân tóc. Rồi những lúc cô gội đầu xong, anh sẽ hăng hái, xung phong làm nhiệm vụ sấy tóc giúp cô. Sấy xong, anh lại bắt cô nằm xuống giường, trải tóc cô bồng bềnh trên chiếc gối, cuối cùng nhàn nhã thưởng thức sự mềm mượt.
“Trường phát vi quân lưu, tán phát đãi quân thúc, bạch lăng tế sam khinh, do tu động hiểu kính.”* Mục Táp đột nhiên sáng tỏ, thấm thía đủ đầy mấy câu thơ này.
* Trích trong bài thơ Trường phát vi quân lưu: 长发为君留 (Tóc dài để vì chàng) của Thưởng Tích.
Nghĩa: Tóc dài dành tặng chàng, tóc xõa nhờ chàng buộc / Mong manh làn áo trắng, e ấp động trước gương.
Bấy chừ, Tống Vực đã tự mình khám phá ra cái gọi là ‘tình thú của mái tóc’, thì làm sao cam chịu bị tước mất phần lợi lộc này?
Mục Táp cười chúm chím, đấm nhẹ ngực anh: “Em nói anh biết nhé, mỗi khi gội đầu là một cực hình đối với em đấy.”
Tống Vực đang say mê ngửi làn hương thơm ngát, vẫn không quên thốt lời hứa: “Vậy mai mốt anh gội đầu hộ em.”
Nghe anh nói vậy, Mục Táp mới tạm chấp nhận lời đề nghị nuôi tóc dài của anh.
“Thế mai anh có đi làm không?”
“Có.” Anh chàng nào đó vẫn mải mê hít hà mái tóc vợ.
“Tiếc quá, em định rủ anh đi dạo phố.”
“Để anh cố gắng dứt điểm nhanh gọn lẹ , đẩy cao năng suất, rút gọn thời gian. Tranh thủ hoàn thành công việc trước ba giờ chiều, rồi đi cùng em.”
“Vậy ba giờ em đến công ty anh nhé.”
“Ờ.” Anh chàng nào đó từ hít hà chuyển sang hôn hít tóc.
Rốt cuộc Mục Táp phì cười, bẹo bẹo má anh: “Xin anh rủ lòng thươ