Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.

xúc trong cô bỗng chốc khó diễn đạt thành lời.
Bàn tay hai người đan vào nhau, đung đưa nhịp nhàng lên xuống, cô không nhịn được bèn bật cười khanh khách. Niềm vui sướng, hạnh phúc len lỏi vào từng ngõ sâu của trái tim họ.






Từ khi Mạc Tử Tuyền rời khỏi Tống gia, bà Tống chỉ một mình sống thui thủi trong căn biệt thư rộng lớn mà quạnh quẽ. Vậy nên, hễ rảnh rỗi là Mục Táp chủ động bảo Tống Vực chở cô về thăm hỏi, trò chuyện tâm sự với bà nhiều hơn. Thành thử dạo gần đây, hai vợ chồng thường xuyên có mặt ở Tống gia.
Tuy bà Tống vui vẻ nhưng đôi lúc cũng bùi ngùi trước sự vắng bóng của Mạc Tử Tuyền. Theo bà nhận xét, Mạc Tử Tuyền là nàng dâu thông minh, hiếu thuận và rất kiên cường. Nói chung, con bé là một cô gái tốt, đáng tiếc lại bạc phận, gả vào Tống gia chưa được bao lâu, chưa kịp hưởng phúc đã phải chịu tang chồng, đau thương làm quả phụ trẻ. Tống Hạo mất, bà ít nhiều vẫn tồn tại lòng ích kỉ, thầm mong Mạc Tử Tuyền chấp thuận sống bên cạnh bà, để hai quả phụ già trẻ cùng bầu bạn, nương tựa, an ủi lẫn nhau. Nhưng muốn thì muốn vậy thôi, chứ bà làm gì có quyền can thiệp vào cuộc sống sau này của con bé. Mạc Tử Tuyền còn trẻ, tương lai còn dài, con bé có quyền đi tìm hạnh phúc mới. Huống hồ, thời buổi này đâu giống chế độ phong kiến hà khắc ngày xưa, mà bắt phụ nữ phải thủ tiết cả đời.
Mạc Tử Tuyền đã chủ động nói với bà Tống muốn đi đào tạo chuyên sâu về văn hóa trà đạo ở Nhật Bản, kết hợp cùng du lịch, tìm hiểu cặn kẽ phong tục tập quán của nước bạn, có lẽ vài năm nữa sẽ không trở về Trung Quốc. Tâm trạng bà Tống lúc ấy rất mâu thuẫn, vừa luyến tiếc không nỡ vừa thật lòng ủng hộ con dâu.
“Nếu Tử Tuyền sống mãi ở Tống gia, thể nào người ngoài cũng buông lời gièm pha. Mẹ cũng không thể ích kỉ vì bản thân mà trói buộc tự do, kìm hãm tương lai của nó. Làm thế thì thất đức lắm.” Bà Tống cất tiếng than nhẹ: “Bây giờ nó đã có thể vực dậy tinh thần, dũng cảm làm điều nó thích, tìm được mục tiêu mới trong cuộc sống, còn cố gắng phấn đấu vì tương lai, mẹ nên vui mừng, chúc phúc cho nó.”
Mục Táp lặng thinh nghe bà tâm sự, không hề lên tiếng phát biểu. Cô tự hiểu bà Tống vẫn chưa hay biết nguyên nhân thật sự khiến Mạc Tử Tuyền rời đi. Chị ta không nói, Tống Vực không kể, dĩ nhiên cô cũng quyết định sống để bụng, chết mang theo. Đôi khi chân tướng tàn nhẫn đủ sức khiến một người chưng hửng đến nỗi gục ngã. Vợ chồng cô đều không muốn bà phải chịu thêm bất kì sự đả kích nào nữa.
“Hiện giờ mẹ vẫn giữ nguyên quan điểm đó. Mẹ luôn tin tưởng Tống Vực. Nó là người đàn ông ưu tú, có phẩm chất tốt, đáng giá để con yêu.”
“Vâng ạ, bây giờ con cũng theo bước mẹ…. sẽ luôn tin tưởng anh ấy – một người đàn ông ngay thẳng, đứng đắn, sống tình cảm và rất có trách nhiệm.”
“Thế thì mẹ yên tâm quá. Chúng ta hãy bỏ ngoài tai những lời bịa đặt, đồn thổi thêm mắm dặm muối của những kẻ bên ngoài, chỉ cần tin tưởng những gì mình thấy và cảm thụ chân chính của bản thân.” Bà Tống tạm dừng một tẹo, hít một hơi thật sâu, nói: “Lúc trước là mẹ không đúng, hồ đồ tin lời người ngoài mà giữ thành kiến với con. Về sau, mẹ nhiều lần tự kiểm điểm, dằn vặt bản thân. Tại sao mẹ lại quá cố chấp bảo thủ, thà đi nhờ người ngoài điều tra, chứ nhất quyết không tin lời con giải thích. Giờ ngẫm lại, giả sử mẹ bị đặt vào hoàn cảnh của con, ắt hẳn sẽ tổn thương ghê gớm. Táp Táp, nhân đây mẹ cũng chân thành xin lỗi con, mong con có thể thông cảm và tha thứ.”
“Mẹ nói thế khiến con hổ thẹn lắm, mẹ không hề có lỗi.” Mục Táp trở nên luống cuống, lắp bắp: “Con nghĩ…bất luận là ai khi nhìn thấy những tấm ảnh đấy…thì trong đầu sẽ tự động xuất hiện những suy đoán theo chiều hướng tiêu cực thôi ạ. Là con có lỗi với mẹ. Ngày đó con không kiểm soát được cảm xúc và lí trí, dẫn tới hành động theo cảm tính, nói ra mấy lời không hay, con chân thành xin lỗi mẹ.”
Bà Tống thở phào nhẹ nhõm: “Thôi, mẹ con ta chớ khách khí qua lại nữa. Đã là người một nhà thì nên thông cảm, san sẻ với nhau nhiều hơn. Rút kinh nghiệm lần này, về sau, nếu nhỡ nảy sinh bất hòa, chúng ta hãy chịu khó đứng trên lập trường của đối phương để nhìn nhận vấn đề một cách chính xác và thấu đáo hơn, con đồng ý không?”
Mẹ chồng nàng dâu cùng nhìn nhau mỉm cười.
*****
Buổi tối sắp đi ngủ, Mục Táp đang ngồi chải tóc bên bàn trang điểm, chợt nhớ lời bà Tống, cô hỏi: “Anh thật sự đã chuẩn bị tốt để chào đón đứa con đầu lòng của chúng ta?”
Tống Vực vừa tắm xong liền bước tới sau lưng cô, vuốt nhẹ đỉnh đầu cô: “Em cảm thấy anh cần chuẩn bị những gì?”
“Cải thiện tối đa mấy tật xấu của anh nè. Học tính nhẫn nại, ôn hòa, cách yêu thương, chăm bẵm em bé.”
“Ồ, còn gì nữa không?”
“Ừm…Anh cần có khái niệm rõ ràng mình sắp lên chức bố, sẵn sàng chào đón đứa con máu mủ ruột rà.” Mục Táp buông lược, nhìn anh qua tấm gương sáng: “Anh biết không? Có khá nhiều ông chồng khi bế đứa con từ tay cô y tá mà luýnh quýnh không biết cách xử lí. Thậm chí bọn họ còn vô tâm nghĩ rằng: đây là con mình ư? Cớ sao da dẻ lại nhăn n


Old school Swatch Watches