Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
ng, tha cho mái tóc em đi. Kinh quá, càng ngày càng giống biến thái.”
Ngày hôm sau, Mục Táp đón xe đến công ty Tống Vực. Cô xuống xe, vừa vặn trông thấy ông xã của Ngu Nhiên đến đón cô ấy.
Dưới ánh mặt trời, Ngu Nhiên nổi bật với phong cách thời trang đơn giản mà tinh tế. Chiếc áo khoác bành tô màu nâu nhạt mở hẳn hai vạt, để lộ chiếc áo sơ mi màu khói xám bên trong. Trên đầu cô ấy đội chiếc mũ bê –rê, đeo túi xách đi thủng thẳng xuống những bậc thềm đá, thẳng hướng đến chiếc xe quen thuộc. Tia sáng nơi khóe mắt bất chợt liếc qua người Mục Táp, Ngu Nhiên liền nghiêng đầu, vui vẻ mỉm cười thay lời chào.
Mục Táp cũng nhoẻn cười, vẫy tay chào Ngu Nhiên.
Ngu Nhiên vừa ngồi vào xe, người đàn ông bên trong liền giơ tay kéo cô ấy lại gần. Ngu Nhiên bật cười khe khẽ, tự nhiên tựa đầu vào vai anh ta, rồi lim dim đôi mắt đã mỏi mệt, song chưa đầy một giây lại mở ra, nói gì đó với anh ta. Ánh mặt trời rải lay lắt trên cửa kính xe, tạo thành từng dòng sáng nối tiếp, biến ảo không ngừng. Mục Táp nom bọn họ ngồi sát nhau đến độ gần như hòa thành một, tựa hồ đang thì thầm chuyện đôi lứa, ăm ắp sự thân mật gắn bó.
Trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ. Thời tiết tốt tô điểm vẻ đẹp tình nhân, cả thế giới dường như cũng tốt đẹp hơn, tâm tình Mục Táp cũng nhiễm sắc thái đẹp. Tựu trung, hôm nay mọi thứ đồng loạt khoác lên mình chiếc áo đẹp, căng tràn nhựa sống mới.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức xuân phơi phới, rồi khấp khởi bước lên bậc thềm đá, đi tìm Tống Vực.
Vào văn phòng Tống Vực, Mục Táp ngồi trên sô pha, đón lấy lon nước trái cây anh đưa. Cô vừa mở khóa lon vừa nhắc chuyện khi nãy: “Vừa rồi em tình cờ gặp Ngu Nhiên và ông xã cô ấy đấy.”
“Ông xã cô ấy là Trang Phi Dư, CEO của công ty Trung Kim.” Tống Vực nói: “Anh ta thuộc top 10 đại gia giàu nhất thành phố H.”
Mục Táp thư thả nhấp từng ngụm nước. Cô không mấy hứng thú với thực lực kinh tế của người đàn ông đó, bèn chuyển hướng đề tài: “Tính cách anh ta thế nào?”
Tống Vực ngẩng đầu, ánh mắt lóe tia thăm dò, khóe miệng giương nét cười: “Bọn anh không tiếp xúc nhiều, nên anh không rõ. Mà tại sao em lại tò mò, bận tâm tính cách người đàn ông khác?”
“Em chỉ thuận miệng hỏi thôi mà.” Mục Táp vặn lại,“Sao anh hẹp hòi thế?”
Tống Vực day day mi tâm, nhếch mép cười, tảng lờ câu hỏi của cô, chuyển hướng: “Em chờ anh hai mươi phút nữa, anh cần chỉnh sửa phần tài liệu này.”
Mục Táp nghe thế, tự giác im như thóc để anh tập trung làm việc. Tống Vực cắm đầu nhòm tài liệu, còn cô chăm chú ngắm nghía anh. Tay anh cầm cây bút chì tỉ mỉ đánh dấu những phần chưa đạt tính khả thi cùng mấy chỗ đã đồ họa sai. Bên cạnh là cục gôm màu xanh lam, chốc chốc anh sẽ cầm nó bôi bôi trên trang giấy, đoạn thả xuống, lát sau lại cầm bôi tiếp…Hoàn thành xong một trang, anh sẽ cẩn thận kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, rồi mới lật sang trang kế tiếp.
Thoáng chốc, Mục Táp bỗng dưng cảm thấy anh nghiêm túc, chăm chỉ hệt như cậu học sinh đang mày mò làm bài tập về nhà.
Người ta hay nói, dáng điệu đàn ông khi hút thuốc là tuấn tú nhất, vì khói thuốc dễ dàng làm bật lên chất ngầu, chất nam tính đặc trưng của họ. Nhưng giờ Mục Táp lại nhận định khác, đàn ông khi cầm bút chì tô tô vẽ vẽ, bôi bôi xóa xóa mới là tuyệt nhất. Lấy luôn hình ảnh trước mắt cô làm ví dụ, giây phút này, tất cả cảm hứng và niềm đam mê của anh sẽ thông qua cây bút chì, biểu đạt cụ thể trên trang giấy, dần dần tạo thành tác phẩm hoàn chỉnh với giá trị sáng tạo phi phàm. Toàn bộ quá trình ấy vừa tôn lên nét đẹp trí tuệ vừa không bỏ qua vẻ hấp dẫn của bề ngoài, quả thật khiến cô bội phục lẫn mê muội.
Cô phát hiện bản thân ngày càng chết đứ đừ trước bộ điệu, thần thái khi anh nghiêm túc làm việc, tựa như lúc ban đầu cô đã rung động trước hình ảnh đôi tay anh lả lướt, gõ liếng thoắng trên bàn phím laptop.
Sửa xong trang cuối cùng của tập tài liệu, Tống Vực lật lại chừng bốn, năm trang phía trước để thẩm tra, đối chiếu lần cuối. Sau khi hoàn tất, anh đan hai tay vào nhau, đặt dưới cằm, trong đầu tự đúc kết bản tóm tắt ngắn gọn. Mãi tới khi ngước mắt, nom Mục Táp đang nhìn mình bằng cặp mắt tròn vành vạnh, Tống Vực mới hồi hồn, nhớ ra cô vẫn đang chờ anh.
Anh cười tủm tỉm: “Từ nãy giờ em luôn nhìn anh?”
Mục Táp gật đầu: “Dạ.”
“Ngày nào cũng nhìn mà không phát chán à?”
“Chẳng chán chút nào.” Mục Táp hăm hở hỏi,“Này anh, từ khi nào anh phát hiện bản thân mình tuấn tú hơn người? Chắc hẳn là trong lúc soi gương?”
“Cái này….để anh suy nghĩ tí đã.” Tống Vực trầm ngâm, “Nói thật em nghe, từ nhỏ anh đã hạn chế tối đa việc soi gương. Lúc đi học, rất nhiều người khen anh có gương mặt thanh tú, bộ dạng nho nhã. Anh nghe mà khó chịu cực kì, hai chữ thanh tú thường được dùng gợi tả nét đẹp của người con gái, đám nam sinh bọn anh rất dị ứng hai chữ này. Hễ ai khen anh nhìn thanh tú, anh liền cảm giác họ đang chê mình ẻo lả, dần dà, anh chán ghét diện mạo bản thân, thậm chí còn thấy xấu nữa. Rồi sau này, khi bắt đầu mê tiểu thuyết võ hiệp, anh cảm thấy diện mạo đàn ông đẹp hay xấu khôn