Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
hông biết nên an ủi chị ta thế nào, cô nghiền ngẫm và nói:“Chị dâu, có khổ ắt sẽ có may. Biết đâu vẫn còn nhiều thứ tốt đẹp đang chờ chị đón nhận”
Mạc Tử Tuyền chỉ cười trừ, sau đó nói vòng vo nói vài đề tài, cuối cùng đề cập đến tuần trăng mật của vợ chồng Mục Táp.
“Tống Vực luôn đối tốt với người nhà.” Mạc Tử Tuyền nói,“Cậu ấy là nhân tài hiếm thấy, khả năng sáng tạo rất cao, lại biết cách kiếm tiền. So với Tống Hạo chồng chị, ưu tú hơn nhiều.”
Mục Táp chỉ nghĩ đơn giản, Mạc Tử Tuyền đang khiêm tốn, khách sáo với cô, bèn cười nói:“Hình như đâu phải thế. Em nghe mẹ kể, anh cả là người có tư chất tốt, ham đọc sách, thích học hỏi, tìm tòi những điều mới lạ. Còn là người con hiếu thảo, bản tính hiền lành, tốt bụng, được rất nhiều bạn bè quý mến.”
“Thế ư?” Mạc Tử Tuyền cố kìm nén tia bén nhọn lấp ló dưới đáy mắt , trái tim lại âm ỉ nhói đau. Ừ thì Tống Hạo tốt đấy. Nhưng núi này cao còn có núi khác cao hơn. So với Tống Vực, Tống Hạo chả bằng một phần mười. Con nhỏ Mục Táp tầm thường này, sao có tư cách sánh ngang cùng Tống Vực. Chỉ có chị ta…mới xứng với vị trí đó. Tuy trong lòng nhiệt tình rủa sả, song ngoài mặt, chị ta vẫn trưng ra nụ cười thân thiện, vùi lấp sự giả tạo buồn nôn.
Hai bên trò chuyện thêm vài câu, lát sau Mục Táp rời khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cánh cửa.
Mạc Tử Tuyền nằm nghiêng người, nhìn lom lom vào khung hình ngay tủ đầu giường. Trong hình, Tống Hạo cười thật hạnh phúc, như thể thắp sáng mọi thứ xung quanh. Mà nụ cười chị ta…rõ ràng không hề tình nguyện. Chị ta bỗng cảm thấy chướng mắt cực độ, liền vói tay quơ đổ khung hình xuống đất. Sau, chị ta mở ngăn kéo, lấy ra cái bóp da, bên trong là tấm ảnh chị ta trân quý- chụp Tống vực và chị ta
Nhiều năm về trước, bọn họ đã chụp tấm ảnh này. Lúc ấy chị ta xinh đẹp, đáng yêu. Trên đầu cài băng đô nhỏ nhắn, mặc chiếc váy sắc hồng tươi, chân mang đôi giày được nhập khẩu từ nước Mỹ với số lượng có hạn. Hai tay chị ta ôm cổ Tống Vực. Thừa lúc đèn flash gần lóe lên, chị ta nghiêng đầu, hôn mạnh vào má Tống Vực.
Đó là thời gian huy hoàng nhất của cuộc đời Mạc Tử Tuyền, chị ta muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, là đối tượng để các cô gái hâm mộ lẫn ghen ghét. Hai anh em Tống gia đều xoay quanh chị ta, cưng chiều chị ta hết mực. Mà nay hầu như đã trắng tay. Sao chị ta có thể cam lòng?
Mạc Tử Tuyền nhất quyết không rời Tống gia. Bởi chị ta hiểu, chỉ cần ở lại Tống gia một ngày, chị ta vẫn còn cơ hội nối lại tình xưa với Tống Vực. Quan hệ của bọn họ mãi như sợi dây lò xo không bao giờ đứt đoạn, cơ hội vẫn nằm ngay phía trước.
*
Tống Vực chở Mạc Tử Tuyền đến thành phố N. Lúc trở về, anh mua cho Mục Táp gói lớn gói nhỏ những thức ăn vặt. Mục Táp vui vẻ ‘đánh chén’, vừa ăn vừa dường như buột miệng hỏi:“Anh có vẻ hơi xa cách, khách khí với chị dâu nhỉ?”
“Vậy ư?” Tống Vực hỏi lại.
“Ừm. Mỗi lần về nhà mẹ, anh không hề trò chuyện với chị ấy, đến nhìn cũng chẳng thèm. Lúc mẹ kêu anh chở chị ấy tới thành N, thái độ của anh miễn cưỡng, gượng gạo lắm.” Mục Táp tò mò, nhích lại gần anh, đem hạt đậu phộng đút vào miệng anh,“Chẳng lẽ chị ấy làm gì sai khiến anh tức giận?”
Không chờ Tống Vực mở miệng, di động Mục Táp đột ngột đổ chuông. Cô buông gói thức ăn, nhận điện. Cuộc điện thoại báo tin tức tốt. Là phòng nhân sự của công ty trách nhiệm hữu hạn chuyên về khoa học kỹ thuật và sinh học điện tới, mời cô đến phỏng vấn.
Nhận được tin mà Mục Táp bất ngờ. Cô vừa gửi CV qua email chưa đầy một tuần, nào ngờ đã nhanh chóng được gọi phỏng vấn. Mục Táp khó nén mừng rỡ, vui sướng nhảy cẫng lên.
Cúp điện thoại, cô bổ nhào vào lòng Tống Vực, lôi kéo vạt áo anh, thông báo tin tức tốt. Tống Vực mỉm cười, sờ đầu cô:“Em nhớ biểu hiện thật tốt nhé. Có cần anh giúp em mô phỏng buổi phỏng vấn không?”
“Thật ư?” Đôi mắt Mục Táp bừng ánh sáng lấp lánh.
“Đến đây nào vợ. Chồng em có kinh nghiệm phỏng vấn qua n người rồi đấy.” Tống Vực nói.
Mục Táp gật đầu, ngoan ngoãn đứng trước mặt Tống Vực, bắt đầu mô phỏng buổi phỏng vấn. Tống Vực đóng vai thành viên của hội đồng phỏng vấn, thể hiện những kinh nghiệm dày dặn, sành sỏi. Đầu tiên anh yêu cầu cô tự giới thiệu sơ lược, tóm tắt những kinh nghiệm bản thân, kỹ năng làm việc, năng lực chuyên môn, lý lo thôi việc ở công ty cũ….
“Em nhớ kỹ, khi trả lời nên lựa những câu lời ít ý nhiều. Đặc biệt nhấn mạnh những ưu thế của bản thân, chức vị mong muốn trong công ty. Tránh lập lại những điều đã ghi trong bản lý lịch và đơn xin việc. Nếu người phỏng vấn cố ý đề cập đến những vấn đề lắt léo, em phải ráng giữ bình tĩnh, từ tốn đối đáp cùng họ, không nên đối chọi gay gắt với họ, sẽ khiến họ phản cảm đấy.”
“Về nguyên nhân từ chức ở công ty cũ, em tuyệt đối không được nói mấy lý do như: không có tiếng nói chung với đồng nghiệp, bị đồng nghiệp xa lánh, hay bất mãn tiền lương quá thấp. Đây là những điều công ty tuyển dụng cực kì dị ứng. Tốt nhất em cứ nói, kế hoạch phát triển mới của công ty cũ không phù hợp với chuyên môn của em.”
“Để lưu lại ấn tượng tốt, em nên có chút sáng ý. Anh lấy ví dụ