Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

thấy tay anh tung hoành ngang dọc trên bàn phím, thế mà…lại bị cái nút thắt cỏn con gây khó dễ. Lẽ nào, chồng em chỉ là ‘anh hùng bàn phím’ thôi ư?.”
Mặt Tống Vực liền bị sị. Hậu quả là…..một cái trở tay chớp nhoáng, kéo theo tiếng ‘phựt’, anh thàng công loại bỏ chiếc áo vướng víu. Anh cúi đầu, không chút khách khí ngậm chặt đỉnh đồi tuyết hồng:“Nếu anh thành thục thao tác tháo nội y phụ nữ, phỏng chừng em sẽ lo sốt vó đấy .”
Trời đất như đảo điên, hỗn độn. Cơn đau đớn cùng khoái cảm đánh úp tới, Mục Táp quả thực không chịu nổi:“Anh…… nhẹ một tí.”
Anh say sưa gặm nhấm gò ngực đầy. Nghe cô nói thì chỉ ậm ừ qua quýt. Sau đó, anh thả nhẹ lực, nhẹ nhàng nâng đỡ thắt lưng cô.
Mục Táp hoàn toàn là lính mới trên chiến trường giường chiếu, nên mù tịt cách đáp lại anh. Cô ngơ ngáo nhìn anh vùi đầu vào ngực mình, đôi tay cô chần chừ ôm lấy cơ thể nở nang, rắn chắc.
Thấy Mục Táp phát cơn run rẩy, Tống Vực sợ cô không chịu nổi sức nặng của mình, bèn ôm cô lên, đặt ngồi trên đùi mình. Môi anh cần mẫn gieo trồng ‘dâu tây’ khắp cơ thể cô, tiện thể giạng đôi chân cô ra, đặt ở hai bên vòng hông cường tráng. Tay anh trượt dọc theo sống lưng cô, tìm đến bờ mông tròn lẳng, những ngón tay ác ý vẽ từng vòng tròn đầy ma mị, rồi tiếp tục lần xuống, dò dẫm ‘bến cảng’ cập bờ……
Lần đầu ‘vào bến’ không được thuận lợi, vì bên trong cô quá chặt, liền từ chối anh theo bản năng. Tống Vực cũng không gấp gáp, anh kiên nhẫn chờ cô thích ứng, và từ tốn tiến công lần hai. May thay, lần này đã thành công. Cặp mắt anh nheo lại, dịu dàng trấn an cô:“Em đừng căng thẳng, anh sẽ vào thật chậm…… thả lỏng nào em…anh hứa, sẽ không làm em bị thương đâu.” Anh mơn trớn vòng eo cô, dần dần tăng thêm lực đạo, chờ đến lúc cô động tình ẩm ướt, anh bắt đầu ào ạt tấn công. Vẻ ẩn nhẫn hóa thành sự cuồng si, ngang ngược. Phối hợp với động tác suồng sã là giọng điệu ngã ngớn, trêu đùa “Bất ngờ chưa này, nơi đó của em hoan nghênh anh hết sức nhiệt tình.” Vừa dứt lời,anh hung hăng nhấn tới, luân phiên tiến tiến lùi lùi, ngang ngược bá đạo lấp đầy trong cô.
Mục Táp “Ối” một tiếng, sau đó rướn người, hôn lên mi tâm anh.
Triền miên hồi lâu, mồ hôi giao hòa, da thịt ma sát, thanh âm rạo rực, bỏ quên hết thảy hiện thực nhân gian.
Gian phòng rừng rực cháy lên ngọn lửa đam mê, tới khi sức cùng lực kiệt, hai người mới quay về ‘quỹ đạo’ cũ. Anh dúi đầu sau gáy cô, miệng không ngừng buông lơi những nụ hôn vụn vặt, lúng búng hỏi:“Còn đau không em?”
“Hơi hơi.”
“Cho anh xem.” Anh nhổm dậy, chuẩn bị kiểm tra.
“Không được, để em tự làm, anh đừng như vậy……” Mục Táp quýnh quáng ngăn cản anh.
“Sao em lắm lời thế.” Anh cười rãnh mãnh, ve vuốt bàn chân cô,“Anh chỉ muốn kiểm tra, xem có làm em bị thương hay không.”
……
Kết quả là, anh cầm hộp thuốc mỡ đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận giúp cô bôi thuốc.
Bôi thuốc xong, cô nằm trong lòng anh, cười nói:“Anh làm đau em, em phải trả thù lại.” Đoạn, cô há to mồm, cắn phập xuống vai anh.
Anh bế cô đi đến khung cửa sổ, vén tấm rèm che cửa, cùng nhau thưởng thức cảnh đẹp bên ngoài
Thời tiết khá đẹp, khắp không gian như được dát lên lớp áo màu vàng nhạt, ánh kim sáng ngời nhuộm vào đôi mắt họ. Trước sự chứng giám của đất trời bao la, hùng vĩ, Mục Táp nghiêng người, dùng tay miêu tả viền môi Tống Vực, sau hôn lên mi tâm anh bằng tình cảm chân thành, quý trọng.
Trong cơn mộng mị, mẹ đã bảo, cô hãy yêu thương anh thật nhiều. Và cô tin…bản thân mình chắc chắn sẽ làm được .






Tống Vực véo yêu khuôn mặt vợ, hỏi:“Em đói chưa?”
“Rồi ạ .”
“Để anh gọi bữa sáng.”
Bữa sáng của khách sạn khá thịnh soạn, khẩu vị Mục Táp rất tốt, nên ăn rất được. Các món cháo, vằn thắn, trứng cuộn kiểu tây, điểm tâm ngọt…món nào cô cũng thử một ít. Trong đó Mục Táp thích nhất món sandwich. Vừa mới cắn một miếng, cô đã tấm tắc khen, đây là sandwich ngon nhất cô từng ăn. Tống Vực thích thú ngắm nhìn cô, đoạn yêu cầu cho anh thử một miếng. Cô đưa qua, anh chọn ngay phần bánh còn dấu răng cô lưu lại, cắn nhẹ, từ tốn nhai nuốt, mỉm cười nói không tồi.
Ăn xong bữa sáng, họ lại đi tới cạnh cửa sổ, lẳng lặng thưởng thức ánh mặt trời rực rỡ. Lát sau Mục Táp ngáp dài một cái, dụi dụi đôi mắt cay xè. Tống Vực kéo tay cô, xoa nhẹ trên đùi mình: “Em mệt lắm à? Về giường nằm nhé?”
Sau khi kết thúc, Mục Táp rã rời, đơ mình nằm trên cát. Tống Vực cởi áo ngoài, khoác lên người cô, chơi đùa với mười ngón tay cô. Mục Táp sức cùng lực kiệt, cặp mắt lim dim, đi vào giấc ngủ say. Lúc tỉnh lại, cô thấy mình nằm trên chiếc giường tinh tươm, êm ái. Còn anh…một thân quần áo phẳng phiu sạch sẽ, nghiêm túc ngồi trên sô pha, tay ôm laptop, tập trung làm việc. Nghe tiếng động, anh nhướng mắt nhìn cô, mỉm cười:“Em đỡ mệt chưa? Nếu còn thì cứ ngủ tiếp đi.” Dừng một tẹo, anh bồi thêm,“Xin lỗi em, vì là tân hôn nên anh hơi mất khống chế. Sau này anh sẽ chú ý hơn.”
Cô nghe vậy, trái tim đập dồn dập, khuôn mặt tức thời nong nóng, nghiêng người lảng tránh tầm mắt anh, khóe miệng n


XtGem Forum catalog