Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1687 lượt.

nhé, có một anh chàng đi phỏng vấn ở công ty chuyên về thiết kế. Anh ta cố ý mang theo cái tã giấy, và dùng tã giấy để ám chỉ, anh ta cực kì nhanh nhạy trong việc tiếp thu những kiến thức mới.”
Mục Táp vừa nghe chỉ bảo vừa gật đầu lia lịa.
Chờ Tống Vực kết thúc bài giảng dạy, cô cười bẽn lẽn, hỏi anh; “ Nếu anh là nhà tuyển dụng, anh có nhận em không?”
“Nếu em dùng sắc đẹp hối lộ anh, anh sẽ cân nhắc”
Cô nàng Mục Táp lần nữa….câm nín.
Đêm trước ngày phỏng vấn, Mục Táp xem dự báo thời tiết, biết được nhiệt độ ngày mai khá thấp. Cô lục lọi tủ quần áo, nhìn thấy cái áo khoác lúc trước Mạc Tử Tuyền tặng, rất thích hợp mặc vào những ngày giá lạnh. Mục Táp quyết định ngày mai sẽ mặc cái áo này. Cô khoác thử bên ngoải, săm soi chính mình qua gương. Bàn tay cô nhét trong túi áo bỗng chạm vào đồ vật là lạ. Cô lấy ra nhìn, nghiên cứu hồi lâu mới phát hiện là dây đồng hồ màu đỏ sẫm. Tuy đã hỏng, nhưng chất liệu bằng da rất đắt tiền.
Cô có chút nghi hoặc, quyết định tìm một cái hộp bỏ vào, dự định lần sau sẽ hỏi Mạc Tử Tuyền.
Ngày phỏng vấn, Mục Táp phát huy năng lực vượt xa những đối thủ cạnh tranh khác, được ưu tiên tuyển dụng tại chỗ. Lúc rời công ty, Mục Táp tức tốc gọi điện cho Tống Vực báo tin vui. Đầu máy bên kia, Tống Vực nói chúc mừng, hứa buổi tối chở cô đi ăn cơm. Mục Táp bảo mình muốn ăn lẩu.
Cúp điện thoại, cô nhét di động vào túi xách, tia sáng nơi khóe mắt bất chợt lướt qua chiếc xe Bentley màu xám bạc quen thuộc.
“Táp Táp.” Chiếc xe chậm rãi dừng trước mặt cô, kính cửa xe từ từ trượt xuống, gương mặt tuấn tú của Cảnh Chí Sâm phản vào đôi mắt cô,“Táp Táp, quả nhiên là em. Anh cứ sợ mình nhìn nhầm. Sao em lại ở đây?”
“Tôi đến phỏng vấn.” Mục Táp lãnh đạm đáp.
Đôi mắt Cảnh Chí Sâm óng ánh nét cười:“Vừa kết hôn đã tìm công việc mới?”
“Ừ.” Mục Táp nói,“Tôi đi trước, tạm biệt.”
“Táp Táp, chờ anh tí” Cảnh Chí Sâm cao giọng,“Em đi đâu thế, để anh chở em nhé.”
“Không phiền anh đâu, ông xã tôi sắp tới rồi.”
Gương mặt Cảnh Chí Sâm tức thời sa sầm, ý cười vơi đi ít nhiều, bàn tay đặt trên vô lăng nổi gồ gân xanh, song anh ta nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, cười nói:“Ồ, ra thế. Mà này, em chờ anh một chút, anh có thứ này đưa em.” Anh ta lục tìm trong xe, đoạn cầm cái hộp đóng gói tinh xảo, bên trên gắn chiếc nơ con bướm,“Bốn ngày nữa là sinh nhật em, anh đã sớm chuẩn bị quà tặng, đang muốn tìm thời gian thích hợp đưa em. Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay chúng ta tình cờ gặp mặt, sẵn tiện anh tặng trước luôn vậy.”
“Không cần.” Mục Táp cự tuyệt,“Quan hệ chúng ta không còn là cấp trên cấp dưới, cũng chẳng phải bạn bè thân thiết gì cho cam. Tôi không thể nhận món quà này.”
“Nhưng anh đã mua rồi. Nếu không nhận thì em cứ quẳng vô thùng rác đi.”Cảnh Chí Sâm cười càng thêm thâm trầm, giở giọng trêu chọc,“Vật này dành cho phái nữ, anh giữ lại chẳng có ích gì. Táp Táp, đừng tàn nhẫn cô lập anh, đẩy anh ra xa vạn dặm. Dù gì sau này, chúng ta vẫn phải chạm mặt dài dài. Đúng không em? Đây chỉ là món quà mừng sinh nhật, chả có ý tứ gì khác, em nhận đi.”Nói đoạn, anh ta vươn tay tới trước mặt Mục Táp,“Em cầm nhanh đi. Chỗ này không cho phép đỗ xe, chậm nữa thì phải nhận hóa đơn phạt đấy.”
Mục Táp theo bản năng lui về sau mấy bước. Khóe miệng Cảnh Chí Sâm liền xuôi xị, cuối cùng, anh ta dứt khoát ném mạnh chiếc hộp về phía Mục Táp. Cô theo phản xạ giơ tay đón lấy. Cảnh Chí Sâm cất tiếng cười sang sảng, nói lớn câu ‘sinh nhật vui vẻ’, rồi lái xe rời đi.






Quà tặng của Cảnh Chí Sâm là lọ nước hoa có giá cả bình thường. Xem ra…anh ta đã suy tính cẩn trọng, tránh tạo áp lực và gánh nặng cho người nhận. Lúc còn làm việc ở Duy Cách, Cảnh Chí Sâm vẫn thường tặng quà sinh nhật cho Mục Táp. Như đã nói, anh ta là cao thủ thấu đáo lòng người. Bất kể là màu sắc, kiểu dáng hay phong cách…anh ta đều chọn những thứ cô ưng ý nhất .
Nhưng thế sự xoay vần, hiện tại khác xa quá khứ. Lúc này, khi nhận quà của anh ta, Mục Táp không còn cảm giác tim đập thình thịch, tay chân run cầm cập vì quá hứng khởi. Cô chỉ cảm thấy, đang cầm củ khoai lang nóng phỏng tay, giữ không được mà quẳng cũng chẳng xong. Đắn đo hồi lâu, cô quyết định tạm thời nhét vô túi xách.
Trông thấy quán cà phê gần đấy, Mục Táp đi vào, gọi một ly hồng trà, vừa uống trà vừa xem tạp chí giết thời gian. Hơn hai giờ sau, Tống Vực lái xe tới, đèo cô đi ăn.
Đang ăn lẩu hải sản giữa chừng, cô bạn thân Lục Tây Dao gọi điện, Mục Táp dùng khăn ăn lau sạch ngón tay, đoạn móc di động trong túi xách. Trong lúc vô ý, cô kéo theo lọ nước hoa. Chờ cô cúp điện thoại, Tống Vực xoay xoay tách trà, cười đầy thâm ý, hỏi:“Vừa nãy em đi dạo phố à?”
“Dạ?”
Mục Táp thu lại nụ cười, cầm đôi đũa gắp miếng thịt trong nồi lẩu, điềm tĩnh nói:“Bây giờ, em chán ngán những trò ỡm ờ, ám muội lắm, vì thế, em nhất định sẽ làm được.”
Bao năm chơi trò lập lờ tình cảm với Cảnh Chí sâm, rốt cuộc, cô thua trắng tay, tự rước lấy nhục nhã, ê chề. Sau lần va vấp ấy, cô đã thề, kh