The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.

ẳng chạy tới đám người áo đen, hô to tên người đàn ông dẫn đầu. Tớ theo phản xạ, quan sát kĩ hơn, mới dám chắc người đàn ông đó là Tống Vực.”
“Vậy bây giờ tình hình thế nào?” Mục Táp sốt ruột hỏi.
“Hiện giờ hai bên đi vào quán rồi. Quán cũng đóng cửa luôn, bên ngoài treo tấm bảng tạm nghỉ, tớ chả biết tình huống trong đó sao nữa?”
Đáy lòng Mục Táp thoáng co thắt lại. Hóa ra, Tống Vực vội vã rời nhà, để đi giải quyết sự cố cho Mạc Tử Tuyền. Anh còn rầm rộ dẫn theo cả đoàn người xe. Xem chừng, sự việc lần này khá nghiêm trọng. Không biết có xảy ra nguy hiểm hay không?
“Cậu thực sự không nhìn lầm?” Mục Táp xác nhận lần nữa.
“Tuyệt đối không nhìn lầm, chính xác là Tống Vực và chị dâu xinh đẹp. Táp Táp, chị dâu cậu đắc tội với ai hả? Theo tớ thấy, đám người đập phá quán nhìn giống côn đồ lắm. Mặt mày tên nào tên nấy bặm trợn, hung hãn phát khiếp. Vừa rồi, tớ chỉ đứng ngoài nhìn, mà cả người nổi đầy gai ốc đấy. Lúc cô ta giằng co trực diện với mấy gã vai u thịt bắp, tớ thay cô ta vã mồ hôi lạnh luôn.” Lục Tây Dao cảm thán,“Cô ta là phụ nữ, mà lá gan…ôi thôi….to lắm cậu ạ. Tuy lòng can đảm có thừa, nhưng chẳng nhẽ cô ta không lo sợ, bản thân bị mấy gã kia xâm phạm, chấm mút chiếm tiện nghi ư? Cũng may, Tống Vực xuất hiện kịp thời, che chắn trước người cô ta. Chồng cậu biết lo xa nhở, khôn ngoan dẫn theo tốp vệ sĩ chuyên nghiệp. Vậy thì nếu xảy ra ẩu đả, phe anh ta chắc không bị lép vế.”
Lúc Lục Tây Dao đương huyên thuyên không dứt, Mục Táp đã hối hả xuống giường, xỏ đại đôi dép lê rồi lao xuống lầu.
“Mà nè, cậu hoàn toàn không biết việc này hả? Tống Vực dẫn theo đám người đến giải vây giúp cô ta, lại không nói năng gì với cậu ư?”
“Số mấy đường Lục Nhân?”
“Hả?”
“Tớ hỏi cậu địa chỉ số mấy đường Lục Nhân!” Mục Táp nóng nảy lặp lại.
*
Bấy giờ, tình hình giao thông không thuận lợi, xe đậu đầy đường. Mục Táp ngồi taxi, tim đập như trống trận, bất an vì Tống Vực.
Tới đầu đường Lục Nhân, bác tài dừng xe. Mục Táp vội vàng lấy tiền trả bác tài, đoạn hối hả chạy lên phía trước. Chạy marathon hơn hai trăm mét, liền thấy địa chỉ số một trăm sáu mươi hai đường Lục Nhân, Mục Táp dừng bước chân, đứng tại chỗ thở hổn hển. Quả nhiên, cô trông thấy hai cánh cửa gỗ khảm thủy tinh gắt gao đóng chặt. Trên mặt đất cạnh cửa quán vung vãi biết bao nhiêu thứ. Nào là bình sứ tráng men đắt tiền, ấm pha trà vỡ mất cán chuôi, vụn trà bánh….Tất cả nhằm chứng minh nơi đây vừa trải qua một vụ loạn đả.
Lục Tây Dao đứng cách đấy không xa, nhiệt tình vẫy tay Mục Táp.
Mục Táp vẫn đứng tại chỗ, không mảy may di chuyển. Lục Tây Dao thấy thế, bèn cầm túi xách chạy tới, vỗ vỗ bả vai cô, tỏ vẻ thoải mái:“Cậu đừng lo lắng quá. Tống Vực nhà cậu dẫn theo nhiều người lắm. Nhân số áp đảo phe địch, khẳng định giành chiến thắng dễ dàng. Có điều, nếu xảy ra chuyện, ắt hẳn sẽ gây nên tiếng động long trời lở đất. Nhưng nãy giờ quá mức yên ắng. Theo tớ thấy, phỏng chừng bọn họ đã chuyển từ bạo loạn vũ trang sang đàm phán hòa bình rồi cậu ạ.”
Mục Táp thở dài, đôi mắt chiếu thẳng hai cánh cửa đóng chặt, trong lòng ngổn ngang những cảm xúc phức tạp.
Quán trà được thiết kế gồm hai tầng lầu. Bề ngoài trang trí cách điệu và tao nhã, gây hứng thú ngay từ ánh nhìn đầu tiên, mạnh mẽ tạo cảm giác nơi đây là chỗ lí tưởng để thưởng thức tách trà ngon. Bạn có thể dành chút thời gian đến ngồi trong quán, bình phẩm hương trà thơm ngát, nghe đàn sáo dân gian, thả mình trong không gian thanh nhã, tìm cảm giác bình yên cho tâm hồn. Nhưng, lúc này, bên trong quán trà thanh u đấy, lại diễn ra trận xung đột, giằng co.
“Cậu định đứng ở đây chờ hả?” Lục Tây Dao dò xét ánh mắt đậm chất sầu lo của Mục Táp, liền nhẹ nhàng an ủi“Tớ chờ với cậu. Yên tâm đi, có nhiều vệ sĩ như vậy, chắc chắn sẽ bảo vệ tốt Tống Vực.”
“Ừm.” Mục Táp lên tiếng.
Hai cô đứng ngoài cửa rất lâu.
Cuối cùng, cửa quán cũng mở toan. Bốn gã đàn ông lục tục nối đuôi nhau bước ra, chính xác là những gương mặt hung hăng dữ tợn đã vô cớ gây sự lúc nãy.
“Ra rồi, ra rồi. Mô phật, chẳng có việc gì cả.” Lục Tây Dao tươi cười, vỗ vỗ vai Mục Táp.
Mục Táp lập tức tiến lên. Lúc cô bước trên bậc thềm đá, đúng lúc một gã đàn ông bặm trợn từ trong đi ra, thấp giọng chửi đổng những câu tục tĩu. Mà bên trong truyền đến thanh âm giọng nói Tống Vực, rét lạnh tựa sương băng. Anh gằn từng chữ cảnh cảo, lộ rõ sự uy hiếp khắc nghiệt:
“Tôi sẽ chống mắt nhìn xem, sau này còn kẻ nào dám tới đây gây rối.”
Bước chân Mục Táp bất chợt sững lại, cô hít sâu một hơi, rồi tiếp tục tiến lên, đi tới cửa.
Bên trong, khoảng mười vệ sĩ đứng nghiêm chỉnh bất động, xếp thành hình bán nguyện, chính giữa là Tống Vực và Mạc Tử Tuyền. Từ góc độ đứng của Mục Táp, ánh mắt cô vừa vặn đối diện tấm lưng anh.
Cả người Mạc Tử Tuyền nép sát vô lòng Tống Vực. Một tay chị ta run rẩy đặt trên vai anh, tay kia mềm mại không xương quẩn quanh lồng ngực anh. Toàn thân chị ta run bần bật, sắc mặt trắng bệch, luôn mồm gọi tên anh.
Hương trà vấn vít khắp gian phòng, pha lẫn cùng lớp bụi bay lượn lờ xung