Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

ủa cô,“Cho nên em nhất định phải ăn cơm đúng giờ. Sau này, đừng chờ anh về.”
Sau khi kết hôn, anh luôn bận bịu công việc, thường xuyên hơn tám giờ mới về nhà. Mỗi ngày, cô đều chờ anh trở về, rồi cùng nhau dùng cơm. Anh phê bình thói quen này rất nhiều lần, nhưng cô mãi vẫn không chịu sửa.
“Vậy kể từ mai, mỗi ngày em đều chuẩn bị ít điểm tâm cho anh. Khi nào anh về trễ, phải nhớ ăn lót dạ, đừng để bụng đói quá mức.” Mục Táp đề nghị.
“Ừm.” Anh đồng ý “Vợ chồng ta đốc thúc lẫn nhau, cùng nhau giữ gìn sức khỏe”.
“À phải, anh nên cai thuốc đi.”
“Việc này…” Tống Vực nhíu mày: “Hệ số khó khăn hơi cao, tạm thời tùy tình hình rồi bàn sau nha.”
“Không được.”
“Vậy chừng nào em bỏ được thói quen ăn khuya thì chúng ta đàm đạo tiếp.”
“….” Mục Táp phát hiện, hễ dính đến đám phán, Tống Vực chắc chắn sẽ không để bản thản chịu thiệt. Anh luôn nắm rõ điểm yếu của đối phương, từ đó thu lợi về mình.
Cơm nước xong xuôi, Tống Vực phá lệ bỏ quên công việc một đêm, cùng Mục Táp xem bộ phim điện ảnh của Ý. Nội dung khá đơn giản, kể về những đứa bé khiếm thị từng bước thăm dò, tìm hiểu thế giới bên ngoài, nhưng lời thoại rất hay: Màu xanh lam là sắc gió buổi chiều táp vào khuôn mặt em. Màu rám nắng là sắc thân cây thô ráp. Màu đỏ như lửa nóng, là sắc hoàng hôn xuống núi.
Chúng ta không nhìn thấy, nhưng có thể chạm vào, lắng nghe và ngửi được nó.
Mục Táp thả hồn theo bộ phim. Tống Vực lặng lẽ đứng dậy, đi vào bếp. Lúc trở ra, tay anh cầm hộp sữa chua, im lặng đưa cô. Mục Táp nhận lấy, không quên trêu đùa: “Dụ em ăn khuya, để anh có cớ hút thuốc phải không?”.
“Em không thích thì trả lại đây.” Tống Vực vờ giơ tay đòi lại hộp.
Mục Táp vô phương chống cự ‘sức hấp dẫn’ của món khoái khẩu, bèn lắc đầu nguầy nguậy, nhanh chóng xé bỏ lớp giấy bên trên, xúc từng thìa bỏ vào miệng. Lớp sữa chua trắng mềm dính trên từng kẻ răng, cảm giác đặc biệt thích thú.
Tống Vực ngồi khoác tay trên sô pha, lặng thinh ngắm nhìn cô, thi thoảng giúp cô lau vết sữa dính trên chóp mũi.
“Chủ nhật này chúng ta đi chèo thuyền nha anh?” Mục Táp rủ rê: “Lâu lắm rồi em chưa chèo thuyền.”
“Phục em thật đấy. Hôm nay mới thứ ba, mà em vội ‘nhảy cóc’, tính chuyện cho chủ nhật ?” Anh cười.
“Thế anh có đi không?”
“OK thôi, em muốn đi đâu, anh dẫn em đi đó.” Anh vói tay, lấy ly nước trên bàn trà, từ tốn uống một ngụm, “Hứa chắc luôn.”.
Chán chường thay, Tống tiên sinh lại nuốt lời.
Ngày chủ nhật, hai người dùng bữa trưa xong. Vốn dĩ y theo kế hoạch, chuẩn bị xuất phát đi chèo thuyền. Mục Táp còn dụng tâm làm cơm nắm, đem theo bánh trái và nước nôi đầy đủ. Tất cả đặt gọn gàng, ngay ngắn trong giỏ. Cô hí hửng mường tượng hình ảnh hai vợ chồng vừa ngắm cảnh sông nước hữu tình, vừa nhấm nháp những món ăn bình dị. Thật thi vị biết bao.
Ai dè, Tống Vực bất ngờ nhận cuộc điện thoại. Không biết đối phương nói gì, mà anh nghe xong, thần sắc bỗng trở nên u tối. Gác máy, anh liền xin lỗi Mục Táp, bảo anh có việc gấp, cần lập tức xử lí. Hay cô ở nhà nghỉ ngơi, hoặc đi shopping, còn chèo thuyền…hẹn lần sau vậy.
Lòng Mục Táp dội lên nỗi mất mát, hụt hẫng, nhưng vẫn cố gắng thông cảm. Cô giúp anh chuẩn bị áo khoác và caravat, quan tâm nhắc nhở anh lái xe cẩn thận.
Anh cúi đầu, hôn lên trán cô, khẽ thì thầm: “Xin lỗi em.”.
Tống Vực vội vàng ra cửa. Mục Táp nhàm chán ngồi trong phòng khách hồi lâu, rồi quyết định về phòng ngủ, định chợp mắt một lúc. Song, nằm trên giường, hai mắt cô vẫn mở thao láo. Cô uể oải lấy quyển tạp chí thời trang trên tủ đầu giường, tay thực hiện động tác lật qua lật lại.
Hơn nửa giờ sau, cô tiếp điện thoại của Lục Tây Dao.
“Táp Táp, cậu đoán xem, vừa rồi tớ nhìn thấy gì?!”Ngữ điệu Lục Tây Dao có vẻ gấp gáp. Dường như cô nàng đang ở nơi sầm uất, nhộn nhịp. Xung quanh ầm ĩ tiếng máy xe.
“Cậu thấy gì?”
“Sự việc là thế này. Giữa trưa, tớ cùng mẹ và cô tớ ăn cơm ở quán ven hồ. Ăn xong, hai người lớn đón xe tới chợ tơ lụa. Còn tớ đi dạo quanh đường Lục Nhân, và tình cờ trông thấy một đám đàn ông xông vào một quán trà gây chuyện. Tụi nó to mồm quát tháo, mắng mỏ xong thì bắt đầu đập phá quán trà.” Nói tới đây, Lục Tây Dao tạm dừng lời kể.
“Sau đó thì sao?” Mục Táp hỏi.
“Sau đó, tớ thấy chị dâu mỹ nữ của cậu. Cô ta đi ra từ trong quán, một mình nói lí với đám người đó, rất có thần thái của phụ nữ giỏi giang. Nhưng đám người kia ỷ vào thế đông, mồm miệng lại to, cứ rống cổ cãi bướng. Chốc lát sau, người đi đường đều dán mắt vào quán trà.”
“Cậu chắc chắn không nhìn lầm?” Mục Táp cảm thấy bất an.
Trong tích tắc, cô chợt nhớ Mạc Tử Tuyền đúng là kinh doanh một quán trà đạo. Quán ấy nằm ở khu vực rất tốt, địa hình xung quanh trồng đầy cây ngô đồng nước Pháp, tô điểm nét văn nghệ lãng mạng trên con đường Lục Nhân.
“Tớ chưa kể xong đâu nhé. Đại khái hơn mười phút sau, có mấy chiếc ô tô dừng ngay quán trà. Dẫn đầu là chiếc Bentley. Mấy chiếc xe đồng loạt mở cửa, một tốp đàn ông mặc âu phục đen bước xuống. Có lẽ là vệ sĩ tới viện trợ. Cặp mắt chị dâu cậu tức thời sáng rỡ, ba chân bốn c