Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

đâu. Mẹ đi qua gần hết cả đời người, đương nhiên có kinh nghiệm đánh giá khái quát một con người. Tâm lí Mục Kiều chưa trưởng thành, cùng lằm chỉ bằng đứa bé mười tuổi , hành động rất chi là ngờ nghệch, ngớ ngẩn. Có thể ban đầu con cảm thấy nó thú vị, nhất thời hăng hái chinh phục nó. Nhưng chừng ấy không đủ để hai đứa kết hôn. Chọn vợ phải chọn người hiền lương, thục đức. Từ xưa đến nay, nhận định này luôn chính xác. Vợ là người sống cạnh con cả đời, không phải dạng phụ nữ để con gặp dịp thì chơi. Mẹ khuyên con nên suy nghĩ kĩ càng, xem ai là người thích hợp cho vị trí dâu hiền vợ thảo. Ai có thể quan tâm, săn sóc con chu đáo. Ai có thể giúp ích cho sự nghiệp của con. Ai có thể cùng con tiến lùi, ăn đời ở kiếp. Mẹ không hi vọng người ấy được con tuyển chọn trong lúc nhất thời mê muội, mắt để cao hơn đầu.”
Nếu là Mục Táp, mẹ anh ta ắt hẳn sẽ đồng ý vô điều kiện. Mục Táp là cô gái hiểu chuyện, hiểu lý lẽ, xử sự tinh tế, lại biết quan tâm, chiếu cố người khác…
Nếu là Mục Táp….đáng tiếc thực tế phủ định chữ ‘Nếu’ của anh ta.
*
Tống Vực về nhà, nhìn thấy Mục Táp ngồi trên sô pha xem ti vi, vẻ mặt quá đỗi tĩnh lặng.
“Cơm chín rồi. Chờ em hâm nóng là có thể ăn.” Mục Táp quay đầu, mỉm cười dịu dàng,“Em hầm củ sen với xương, thả thêm một quả trứng và nêm thật nhiều hành.”
“Em chưa ăn à?”
“Chờ anh về cùng ăn.” Mục Táp đặt remote xuống, đi tới giúp anh tháo caravat.
“Sao vậy em?” Anh cầm tay cô, cẩn thận quan sát thần sắc cô,“Hửm?”
Cô bỗng nhiên kéo caravt xuống, đồng thời nhón chân, chủ động ngấu nghiến môi anh, lúng búng nói:“Hôm nay tâm trạng em rất xấu, rất khó chịu. Anh ôm em đi.”
Tống Vực nghe vậy, đôi tay nhẹ nhàng bế bổng cô lên, đi tới sô pha, ngồi xuống. Anh dịu dàng mơn trớn mái tóc cô, nghiêng người áp sát, ôn nhu hôn cô.






“Em bị ức hiếp à?” Môi Tống Vực mân mê ánh mắt cô, ân cần hỏi han.
Mục Táp gật đầu, lại kìm lòng không đậu co ro vào ngực anh. Khuôn ngực anh rộng mở, tạo thành vòng ôm ấm áp, đem đến cho cô cảm giác bình yên, an ổn. Tay anh phối hợp khép sát lại, yên lặng đáp ứng cô vợ đang làm nũng.
“Em nhớ mẹ .” Mục Táp nỉ non,“Nhớ lắm luôn.”
“Lúc mẹ còn sống, mẹ hay an ủi em thế nào?” Tống Vực mỉm cười hỏi.
“Ôm em, nấu thức ngon cho em, dỗ dành em nữa.”
“Em sai rồi phải không anh?” Mục Táp hỏi.
Tống Vực ngẫm nghĩ rồi nhận xét:“Việc này tương đối nhạy cảm. Dẫu em nói hay không, bọn họ đều dựa theo cảm tính để phán xét em. Vì thế, em không cần bận tâm cách nhìn, cách đánh giá phiến diện, chủ quan của họ. Thấy cần thì nói, không cần thì im, em cứ hành động theo suy nghĩ của mình.”
Mục Táp nghiêm túc suy ngẫm lời anh nói.
Tống Vực thình lình cất tiếng cười, tay anh nâng cằm cô, thì thào hỏi :“Tại sao hai chị em em đều thích tên Cảnh Chí Sâm kia. Hắn tốt lắm à?”
“Đã là quá khứ.” Mục Táp thản nhiên kể,“Tốt nghiệp xong, em liền gia nhập Duy Cách. Ban đầu em nhận chức trợ lí giám đốc phòng thị trường. Ông sếp đó hà khắc lắm cơ. Ngày nào cũng soi mói, phê bình năng lực của em. Ngày qua ngày, sự tự tin, hăng hái của em dần bị ông ta bào mòn. Nhưng sau đó, công ty trải qua cuộc thuyên chuyển, em được điều đến tổ làm việc của Cảnh Chí Sâm. Mặc dù anh ta yêu cầu nghiêm khắc với cấp dưới. Song, thái độ anh ta rất thân thiện cởi mở, không kiêu căng, trịch thượng, lại tận tình san sẻ, truyền đạt kinh nghiệm cho em. Ngoài giờ làm việc, anh ta hay cùng em tán gẫu, hàn huyên đủ chuyện trên trời dưới đất, từ bắc chí nam. Cứ thế, càng ngày em càng có nhiều thiện cảm với anh ta ”
Đôi môi Tống Vực giữ nguyên ý cười. Với câu chuyện của Mục Táp, anh không có nhiều ý kiến. Đây là một trường hợp khá ‘kinh điển’, những cô gái vừa chập chững bước vào đời, đa số đều nhẹ dạ cả tin, dễ liêu xiêu trước những ông sếp phong độ ung dung, chững chạc. Dần dà, trái tim bị lạc lối.
“Đều là chuyện cũ rích. Anh sẽ không ghen, đúng không?”
“Ghen ư?” Anh đáp,“Có chút, nhưng không mấy để bụng.”
“Anh tốt hơn anh ta nhiều.” Mục Táp bổ sung.
Tống Vực rủ thấp mi mắt, hỏi lại:“Thật không?”
“Thật.”
“Lặp lại lần nữa.”
“Anh tốt hơn anh ta nhiều.”
Anh cúi đầu, tay nâng gáy cô, ấn môi mình vào môi cô. Nụ hôn kéo dài rất lâu, lát sau, anh buông cô ra, nở nụ cười bất đắc dĩ:“Không ngờ có ngày, Tống Vực anh lại đi so kè với một gã ‘người dưng nước lã’.”
Mục Táp dịu dàng xoa vuốt mi tâm anh, khe khẽ lắc đầu.
Anh véo nhẹ má cô, “Tâm tình tốt hơn chưa? Ăn cơm với anh được chưa?”.
Bụng Mục Táp đói meo. Nghe anh hỏi thì ngoan ngoãn gật đầu, đi theo anh tới bàn cơm.
“Em nhớ kĩ. Bất kể tâm trạng tệ đến đâu, cũng phải dùng cơm đúng bữa.” Anh xới bát cơm, đặt trước mặt cô, dặn dò,“Bằng không dạ dày sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng . Em biết không, khỏang thời gian trước, công ty anh có đợt kiểm tra sức khỏe, tận mấy nhân viên bị chẩn đoán dạ dày có vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Thối loét nè. Thậm chí phát triển thành ung thư.”
“Anh đừng dọa em sợ nhé.”
“Sợ à?” Anh gắp miếng tim xào vào bát cơm trắng c


XtGem Forum catalog