Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
yện thêm nữa!”
“Táp Táp, để em chịu tủi thân rồi .” Cảnh Chí Sâm hít mạnh một hơi, sốt sắng nói,“Xin lỗi em, việc này là do anh sơ suất. Mục Kiều tình cờ phát hiện tin nhắn trong di động của anh. Cô ấy liên tục chất vấn anh. Nhưng mặc anh giải thích thế nào, cô ấy cũng không tin.”
“Đó là vấn đề riêng của hai người, đừng lôi kéo tôi vào.” Mục Táp hất tay Cảnh Chí Sâm ra, song anh ta túm rất chặt, cô vùng vằng mãi cũng vô dụng, lửa giận xộc thẳng lên đầu,“Cảnh Chí Sâm, gặp phải anh, tôi thật xúi quẩy…… Anh quả thực là khắc tinh, là tai họa của tôi. Tôi xin anh, đừng làm phiền tôi nữa. Anh mau quay về Mục gia nhận lỗi. Chờ Mục Kiều nguôi ngoai, hãy nói với nó, giữa tôi và anh không có bất kì quan hệ nào.”
“Táp Táp!” Cảnh Chí Sâm khẽ dùng chút lực, đem cô ôm sít sao vào lòng, cúi đầu, nhìn cô trìu mến,“Bây giờ em cảm thấy anh còn mặt mũi dối gạt Mục Kiều nữa ư? Cứ cho là có thể, anh cũng nhất quyết không làm. Anh sẽ thẳng thắng nói với cô ấy, tình cảm của anh và cô ấy đã xuất hiện vết rạn, cũng như tình cảm của anh dành cho em .”
“Anh bệnh vừa vừa thôi chứ. Rốt cuộc anh muốn gì?!” Mục Táp hung hăng,“Sao anh cứ khiến mọi chuyện rối tung rối mù lên thế? Còn nói nhăng nói cuội với con bé.”
Cảnh Chí Sâm trầm ngâm hồi lâu, sau chua chát nói:“Anh đã thừa nhận với cô ấy rồi. Với em, anh quả thật có cảm giác. Anh không cách nào chối bỏ điều ấy.”
Mục Táp không thể nghe anh ta lảm nhảm thêm nữa. Cô liên tục cong gối thúc vào người anh ta. Cảnh Chí Sâm luôn mồm kêu cô bình tĩnh. Một tay anh ta kìm giữ thế tấn công của cô, tay kia ghì chặt thắt lưng cô. Cô ra sức giãy giụa, lại bất tri bất giác kích thích bản tính chinh phục của anh ta. Hai người như thi gan cùng nhau. Anh ta chẳng những không buông tay, mà còn cố ý dính sát thân cô. Cô ‘tặng’ anh ta những cú đá liên hoàn, bung hết sức lực như thể đối kháng kẻ thù. Anh ta nhịn đau đến khùng, hậm hực mắng một tiếng, rồi cúi đầu tấn công môi cô.
Anh ta tìm thấy bờ môi cô, liền há họng nuốt trọn, mạnh mẽ vươn đầu lưỡi nóng bỏng, cuốn lấy đầu lưỡi cô, khao khát cùng cô triền miên thắm thiết. Mục Táp không chút khách khí, cắn phập một phát. Cảnh Chí Sâm nếm vị máu tươi, đôi mắt bèn lim dim nhíu lại, thú tính hoàn tòan bộc phát. Tay anh ta bóp chặt cằm cô, ép cô ngẩng đầu, bức bách cô đáp lại nụ hôn hoang đường.
Thân thể Cảnh Chí Sâm vốn to cao, lực cánh tay rất khỏe, Mục Táp liều mạng vẫy vùng, nhưng hiệu quả không cao. Cơ thể cô bị anh ta ép dựa thân cây, hai đầu gối anh ta chế ngự mọi hoạt động của chân cô.
Cách đấy không xa, ẩn sau hàng cây rậm rạp, ngay vùng tranh sáng tranh tối, đèn flash lóe lên nhắm thẳng bọn họ.
Cảnh Chí Sâm như thể hóa thành thú dữ, cặp mắt điên dại sậm màu đỏ tươi . Anh ta quay cuồng trong cảm xúc dâng trào, dữ dội khóa chặt môi cô, tham lam lấp kín khoảng cách giữa hai đôi môi.
Ngay lúc Mục Táp gần như ngộp thở, di động trong túi Cảnh Chí Sâm đột nhiên đổ chuông. Thừa lúc anh ta phân tán lực chú ý, Mục Táp liền giãy giụa, thoát khỏi bàn tay anh ta. Tiếp sau, cô hung hăng giơ tay cào cấu mặt anh ta. Móng tay sượt qua sống mũi, để lại nơi ấy vết cào tươm máu đỏ.
“Tên điên nhà anh…cách xa tôi ra! Sau này anh còn lì lợm xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát, tôi nói được thì làm được!” Mục Táp lấy tay chà xát miệng mình, tức giận thở hồng hộc,“Anh khiến tôi ghê tởm đến cực điểm. Nếu anh đã không biết xấu hổ, tôi chả cần bận tâm gì nữa, cùng lắm đem sự việc làm lớn lên. Xem ai mất thể diện hơn!”
Cảnh Chí Sâm dùng ngón út sờ nhẹ vết cào trên mũi, lẳng lặng nhìn Mục Táp, bỗng nhiên cười khùng khục:“Đúng thế! Anh thật sự điên rồi, thật sự điên vì em. Táp Táp, hương vị của em so với tưởng tượng của anh, ngọt hơn gấp trăm lần.”
Mục Táp móc di động, toan báo cảnh sát. Cảnh Chí Sâm thong thả tiến từng bước, giữ rịt di động trong tay cô.
Di động bị anh ta ném xuống đất.
Đôi mắt Mục Táp rét lạnh tựa băng, nhìn chằm chặp Cảnh Chí Sâm. Cảnh Chí Sâm rút khăn tay, lau sạch mũi mình. Sau đó, anh ta ngán ngẩm thở dài, hai tay giơ lên, tỏ vẻ đầu hàng:“Xin lỗi em, vừa nãy anh mất kiểm soát. Táp Táp, khoảng thời gian này, anh mệt mỏi lắm.” Nói đoạn, anh ta khom người nhặt di động, trả Mục Táp,“Anh sẽ cố gắng ép bản thân tỉnh táo lại, mong em cho anh thêm cơ hội.”
Mục Táp nhét di động vào túi, xoay người sải từng bước dài. Đi được vài bước dần chuyển thành chạy chậm. Cô muốn tránh xa địa phương quỷ quái này càng nhanh càng tốt.
Cảnh Chí Sâm đứng chống nạnh tại chỗ, ngóng theo bóng lưng Mục Táp bằng ánh mắt ảo não xót xa. Anh ta không biết vì sao bản thân lại hành động như kẻ mất trí. Lúc nãy, luồn khí nóng rẫy len lỏi khắp toàn thân, khiến anh ta vô phương áp chế. Và cuối cùng…xâm phạm Mục Táp.
Gần đây, số lần anh ta nhớ nhung Mục Táp ngày càng nhiều. Khi ở cùng Mục Kiều, anh ta thường thông qua gương mặt Mục Kiều, để tìm kiếm bóng dáng Mục Táp. Sau đó thầm ước ao, giá như là Mục Táp thì tốt quá.
Mẹ anh ta từng nghiêm túc khuyên bảo:“Chí Sâm, mẹ nói thực lòng, con bé Mục Kiều không thích hợp với con