Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
c vui vẻ, hòa thuận trải qua ngày chủ nhật. Nhưng ở Tống gia, bầu không khí như thể bị đóng băng.
Mạc Tử Tuyền bê lên tách trà nóng, vừa đặt mông ngồi xuống cạnh bà Tống liền mở miệng:“Mẹ, hồi nãy lúc mẹ ngủ trưa, bạn con có gọi điện tới. Chuyện lần trước mẹ bảo con, nhờ cậu ta tìm hiểu mối quan hệ của Táp Táp và người đàn ông trong ảnh, hôm nay đã có kết quả. Người đàn ông đó thật sự là sếp cũ của Táp Táp. Hai người làm chung bốn năm, tình cảm đồng nghiệp khá tốt. Và điều bất ngờ, anh ta hiện tại là bạn trai của em gái Táp Táp. Bố mẹ Táp Táp hình như rất vừa ý anh ta.”
Bà Tống nghe xong, cả kinh trợn tròn mắt, xác định lại:“Người đàn ông trong ảnh là bạn trai của em gái Mục Táp, và cậu ta có quan hệ thân thiết với Mục gia?”
Mạc Tử Tuyền gật đầu.
Với bà Tống, tin tức này thật sự quá kinh hãi. Bà đã sớm hoài nghi, người đàn ông trong ảnh ăn diện sang trọng, chạy siêu xe như thế, thì không thể đơn giản chỉ là kẻ quấy rối. Vậy nên, bà mới kêu Mạc Tử Tuyền đi nhờ người điều tra. Lúc này bà mới vỡ lẽ, người đàn ông đó không chỉ là cấp trên của Mục Táp, mà còn là bạn trai của em gái Mục Táp. Hơn nữa, bên Mục gia đều biết mối quan hệ của ba người. Thế mà Mục Táp và cậu ta lại có thể dấm dúi làm ra mấy chuyện bỉ ổi, đáng khinh ư? Rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của Mục Táp – người con dâu thứ của bà? Câu hỏi này mắc nghẹn trong ngực bà.
Bà Tống càng nghi ngờ nhân phẩm của Mục Táp không giống như bề ngoài cô thể hiện. Và quan trọng nhất, bà băn khoăn Tống Vực có biết sự thật hay không. Nếu biết, tại sao còn giấu giếm giúp Mục Táp? Bà càng nghĩ càng cảm thấy bực bội.
“Mẹ à. Trừ việc này ra, bạn con còn tra được…. một sự kiện rất đáng chú ý của Táp Táp.” Mạc Tử Tuyền lí nhí trong miệng.
Bà Tống chán nản lắc đầu, vừa nghe qua đã biết chuyện chả mấy tốt đẹp, bà nhíu mày “Nó còn chuyện xấu nào nữa.”
Mạc Tử Tuyền ậm ờ, lưỡng lự một hồi, cuối cùng kể lại thật tỉ mỉ, chi tiết.
Một cuộc điện thoại, Tống Vực bị ‘triệu hồi’ về nhà gấp.
Mặt đối mặt, Tống Vực cầm lấy chiếc điều khiển tắt màn hình tivi. Tuy sắc mặt anh bình thường, song đôi mắt chấp chới tia giá lạnh, giọng điệu trịnh trọng: “Mẹ, mẹ con cho con xem những thứ này, là có ý gì?”
Bà Tống thấy con trai vẫn giữ được phong thái bình chân như vại, bèn chau mày, thấp giọng:“Lần trước con đứng ra biện hộ cho Mục Táp, bảo người đàn ông trong ảnh chỉ đơn thuần là kẻ quấy rối nó. Lúc đó, mẹ vẫn hoài nghi và không yên tâm nên kêu Tử Tuyền đi nhờ người điều tra rõ ràng. Kết quả như con thấy đấy. Người đàn ông đó lại là bạn trai của em dâu con. Vả lại, cậu ta thường xuyên lui tới Mục gia, cùng bọn họ qua lại rất thân thiết. Rốt cuộc con có biết chuyện này hay không? Về phần mấy tấm ảnh, mẹ nhìn ngứa mắt quá. Con gái nhà lành, hỏi ai có thể làm ra mấy chuyện táo bạo, đáng chê trách như vậy…Còn bị chụp ảnh nữa chứ. Nhỡ xui xẻo bị truyền ra ngoài ……”
“Được rồi mẹ ạ.” Tống Vực lên tiếng cắt đứt lời bà, đoạn đem tầm mắt chuyển sang khuôn mặt của Mạc Tử Tuyền đang ngồi lặng thinh cúi đầu, nãy giờ chưa nói một câu.
“Việc điều tra hoàn toàn là ý của mẹ, không liên quan chị dâu con. Tử Tuyền nghe theo lời mẹ, mới đi tìm hiểu Mục Táp.” Ngữ khí bà Tống vô cùng mạnh mẽ, chứa đầy sự che chở,“Con muốn trách thì cứ trách mẹ, không được giận cá chém thớt lên người con bé.”
Mạc Tử Tuyền tiến lên trước, lấn sát Tống Vực, ngón tay vẽ vòng tròn trên khuôn ngực anh, giọng nói điệu chảy nước:“Việc này không thể trách em nha. Là do mẹ ôm mối nghi ngờ đến mất ăn mất ngủ. Em vì lo lắng cho mẹ, muốn mẹ được yên tâm nên mới nhờ cậu bạn đi điều tra rõ ràng thôi, nào ngờ thu được kết quả ….. quá hại não.”
Giây tiếp theo, Tống Vực vươn tay, ấn lên cần cổ chị ta, năm ngón tay chậm rãi khép sát. Đôi mắt anh sâu tựa biển, gằng giọng:“Mạc Tử Tuyền, cô đừng để tôi phát hiện được, toàn bộ việc này là do cô đứng sau lưng giở trò quỷ.”.
Mạc Tử Tuyền cụp mắt, săm soi bàn tay đang siết cổ mình, vẻ mặt không hề sợ hãi, thậm chí cười ngọt lịm:“Vậy nếu em là kẻ giở trò, anh sẽ làm gì đây? Tống Vực, anh nhẫn tâm vì cô ta mà tổn thương em sao?”
Mạc Tử Tuyền chị ta quen biết Tống Vực đã bao năm, còn Mục Táp ở cạnh anh được bao lâu nào? Thời gian luôn đứng về phía chị ta. Hiện tại chị ta cảm thấy vô cùng sung sướng, vì đã thành công chọc giận anh. Một lần nữa, ánh mắt anh lại rơi trên người chị ta. Thật sự đã lâu lắm rồi, hình ảnh chị ta mới in vào đôi đồng tử của anh.
Đối mặt với sự phẫn nộ của anh, chị ta chẳng những không hề sợ hãi, ngược lại, bản tính hiếu thắng mạnh mẽ trỗi dậy hơn bao giờ hết.
Tống Vực đột nhiên dùng sức, thô bạo đẩy chị ta vào tường. Toàn thân Mạc Tử Tuyền lảo đảo, ‘binh’ một tiếng, đầu chị ta ‘hôn’ tường. Mạc Tử Tuyền lì lợm ngẩng đầu nhìn anh, thều thào:“Giận ghê nhỉ? Nếu em còn làm những chuyện quá phận hơn nữa, anh có giết em không đấy? Tống Vực, anh cứ thoải mái đối phó em đi, em sẽ không bao giờ trốn chạy.”
“Tôi nhắc cô lần cuối, hành động có chừng mực cho tôi.” Đôi mắt