Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
úng ta là người một nhà, không cần câu nệ mấy thứ linh tinh.” Kiều Tuệ Tuệ nắm tay Mục Táp,“Dì luôn tin tưởng con. Táp Táp, chúng ta hãy cùng quên đi những chuyện không vui trong quá khứ nhé. Hiện tại, thấy con hạnh phúc, dì rất mừng cho con. Về phần Tiểu Cảnh, nếu nó còn liên hệ với con, mong con hãy dứt khoát nói rõ cho nó hiểu, cũng chặt đứt những ý niệm sai lầm của nó.”
Mục Táp nghiêm túc:“Dì yên tâm, con cũng ngại phiền phức lắm.”
Hai người hàn huyên hồi lâu, lát sau, bà Kiều Tuệ Tuệ xách mấy túi đồ đi về. Mục Táp nhìn theo bóng lưng bà dần khuất xa, lòng ngậm ngùi khó tả. Đáng thương thay cho tấm lòng cha mẹ luôn tảo tần hi sinh vì con cái. Kiều Tuệ Tuệ luôn nhọc lòng suy tính cho Mục Kiều. Ngày trước mẹ Cảnh Chí Sâm phải nhập viện, bà vất vả lo toan chuyện cơm nước, ngày ngày lụi hụi chạy từ nhà đến bệnh viện, quan tâm chăm sóc bà thông gia tương lai. Bây giờ lại xách theo túi lớn, túi bé đến đây mong cô thông cảm. Chứng kiến một người bề trên như bà lại ăn nói khép nép với mình, Mục Táp có chút xót xa.
Quả thật, trong lòng cô rất hâm mộ Mục Kiều. Dẫu bên ngoài Mục Kiều gây ra chuyện lớn đến cỡ nào, hay không ngừng gặp rắc rối quấn thân, thì về nhà, con bé vẫn may mắn có được vòng tay yêu thương, che chở của dì Kiều…
Nếu là trước kia, cô ắt hẳn sẽ ít nhiều cảm thấy tủi thân. Song lúc này, cảm giác ấy đã dần phôi phai. Có lẽ, cô đã nghĩ thông suốt, hoặc vì, cô đã có mái ấm của riêng mình?
Mái ấm của riêng mình? Mục Táp đột nhiên ý thức được, bản thân vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại. Cuộc sống của cô và Tống Vực trôi qua một cách…hòa hợp và tự nhiên, như thể cuộc hôn nhân này không dính dáng đến lợi ích hai gia đình, mà giống như đôi tình nhân trải qua thời gian yêu nhau, rồi ‘cây tình yêu’ ấy dần chín mùi, đơm hoa kết trái, tạo thành ‘quả hôn nhân’.
Ảo giác này thật kì diệu.
Từ bao giờ, cô đã lưu luyến anh đến mức không nỡ rời xa.
Tan tầm, Tống Vực lái xe tới công ty Mục Táp, giúp cô mang mấy túi đồ bà Kiều Tuệ Tuệ cho lên xe.
Mục Táp kể anh nghe chuyện ban trưa.
Nghe xong, Tống Vực tỏ vẻ thản nhiên:“Người đàn ông kia có gì tốt mà dì Kiều xem hắn như rễ hiền, làm mọi cách để giữ chân hắn. Không sợ mất giá con gái mình à?”
Mục Táp nhận thấy sự khó chịu trong lời anh nói. Nếu là ngày trước, anh sẽ khinh thường nhận xét Cảnh Chí Sâm, chỉ nghe lấy lệ. Hôm nay, thái độ anh hơi khác lạ.
“À, bởi dì Kiều là người phụ nữ khá truyền thống. Cảnh Chí Sâm là mối tình đầu của Kiều Kiều. Với lại, hai người đó đã có quan hệ thân mật. Thêm nữa, điều kiện Cảnh Chí Sâm khá tốt, có tướng mạo, có địa vị. Chừng ấy thôi đã đủ khiến anh ta trở thành rễ hiền trong mắt dì Kiều. Dì luôn nghĩ, Mục Kiều kết hôn cùng Cảnh Chí Sâm, sẽ có được cuộc sống viên mãn”
Lúc nói chuyện, đôi mắt Mục Táp lén lút quan sát Tống Vực. Biểu cảm anh vẫn thâm sâu khó dò. Cô cân nhắc một chút, bổ sung thêm câu: “Dù sao cũng không liên quan em.”
Tống Vực không buồn mở miệng .
Mục Táp đành nói sang chuyện khác. Cô hỏi công ty anh chuẩn bị cho buổi đấu thầu tới đâu rồi. Anh đáp đã tiến vào quy trình kĩ thuật. Nhân viên trong công ty đều hăng hái, tích đủ 200% năng lượng chiến đấu. Anh bảo đây là hiện tượng tốt. Mặc kệ trúng thầu hay không, chỉ cần nhân viên của anh có ý thức nâng cao trình độ chuyên môn là được.
“Nếu gặp được một ông chủ hoàn hảo 100% như anh, em đây nguyện ý liều mình hi sinh vì công ty.” Mục Táp cố ý khen anh.
Tống Vực thoáng trầm ngâm, sau hỏi:“Thế trên phương diện ông xã của em? Có hoàn hảo 100% không?”
“Trên phương diện ông xã á” Mục Táp suy xét,“Tầm 95 thôi.”
“Anh tưởng mình xứng đáng hưởng trọn 100% cơ đấy?” Anh cao ngạo chất vấn.
“Giời ạ, em mà bảo 100%, thể nào anh cũng hếch mặt lên trời. Vả lại, con người không có mục tiêu phấn đấu, sẽ dẫn tới tình trạng ì ạch, tự tạo bước thụt lùi đấy nhé.”.
“Mục tiêu phấn đấu?” Mắt anh nhìn thẳng đường phía trước, ngữ khí hơi khiêu khích: “Thế em đưa dẫn chứng đi, khiếm khuyết của anh đấy?”.
“Anh thật sự muốn nghe em phê bình.”
“ Cứ vô tư. Phê bình giúp con người tiến bộ mà. Anh đây xin rửa tai lắng nghe.”.
Mục Táp nhận xét thẳng: “Em lấy ví dụ ngay trước mắt luôn nè. Bây giờ anh đang khó chịu, bực bội trong lòng đúng không? Gương mặt lầm lì, im im không nói, dọa người phát khiếp. Vợ chồng sống chung với nhau, nếu anh không hài lòng điều gì, cứ thẳng thắn góp ý với em. Ít nhất, anh nên cho em cơ hội bày tỏ, giải thích, biết đâu có thể xoa dịu cơn bực tức của anh.”
Tống Vực thoáng sửng sốt, đoạn phì cười, thấp giọng: “Được rồi! Anh thừa nhận anh đang rất tức giận.”
“Vì Cảnh Chí Sâm?”
“Ờ. Anh không muốn nghe em nhắc đến hắn. Chỉ cần nghe tên hắn, anh liền cảm thấy phản cảm kinh khủng.”
“Gớm, em xin ngã mũ trước độ hẹp hòi của anh.” Mục Táp nở nụ cười bất đắc dĩ: “Rõ oan uổng, vì kể chuyện dì Kiều, em mới sẵn tiện nhắc tới anh ta thôi.”
“Còn chối?” Tống Vực lườm cô một cái: “Thế lúc nãy ai nói, điều kiện Cảnh Chí Sâm khá tốt, có tướng mạo, có địa vị. Chừng ấy thôi đã đủ khiến anh ta trở thành rễ hiền