Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.

trong mắt dì Kiều.”
“Ôi em lạy anh. Cái đó là em dựa theo ý kiến nhận xét của phần đông người ngoài. Riêng em, từ lâu đã không còn nông cạn như xưa. Bây giờ, em đã biết thứ gì mới thật sự tốt đẹp, mới thật sự quý giá.”
“Cụ thể xem?”
“Đơn cử Tống tiên sinh đấy. Dung mạo tuấn tú lịch lãm, văn võ song toàn, nhìn xa trông rộng, chí khí ngút trời, anh minh quyết đoán, anh hùng một cõi, dư sức đè bẹp mấy tên đàn ông cặn bã….”
“Anh cho phép em tiếp tục bày tỏ lòng ngưỡng mộ.”
“Tống tiên sinh quả lợi hại, nãy giờ được tiểu nữ tâng bốc như thế, mà chưa bể lỗ mũi ư? Vậy thì tiểu nữ xin tóm gọn bằng câu ‘you’re so cool’.”
Tống Vực cực kì hài lòng, vươn tay vuốt tóc cô: “Ngày kia em đi công tác à?”
“Dạ, đi ba ngày.” Mục Táp trêu “Anh sướng nhé, được ‘thả rông’ tận ba ngày.”
“Nhớ gọi cho anh.”
“Vâng ạ.” Mục Táp kéo bàn tay đang sờ loạn trên đầu cô, nhắc nhở: “Anh chú ý lái xe đi, đừng động chân động tay trên xe, không an toàn.”
“Ờ há, động tay động chân trên giường ngủ mới lí tưởng.”
Mục Táp câm nín lần thứ n…..






Mục Táp đi công tác ở thành B trong ba ngày. Ngày cô trở về, vừa vặn là ngày công ty Tống Vực tham gia buổi đấu thầu.
Buổi đấu thầu kết thúc, Tống Vực cùng nhân viên của mình rời khỏi phòng 211 của tòa nhà chính phủ. Ra ngoài, anh lập tức lấy chìa khóa xe trong túi. Ngoài trời, mưa phùn rơi rả rích, Tống Vực vô thức ngước nhìn bầu trời mênh mông nơi xa tít tắp. Lúc cúi đầu, tia sáng nơi khóe mắt anh hình như lướt qua một vật thể màu vàng tươi. Anh tò mò nhìn kĩ lại, liền thấy Mục Táp mặc bộ áo mưa vàng chóe, đang nhiệt tình vẫy tay với anh.
Lòng anh bỗng rộn rạo, đôi chân thoăn thoắt đi về phía cô.
“Sao em đến đây?” Tống Vực lia mắt đánh giá cô một phen. Toàn thân cô bọc trong cái áo mưa vô cùng chói mắt, tóc mái trước trán ướt nhẹp nước mưa. Vài giọt mưa trong suốt như hạt trân châu từ khóe mắt cô nhiễu xuống dưới.
“Trông em giống chú vịt vàng không?” Mục Táp đứng tại chỗ xoay một vòng.
“Công ty anh trúng thầu rồi hả?” Mục Táp quay sang hỏi Tống Vực.
“Ờ.” Anh thông báo gọn lỏn.
“Thật sự trúng rồi?” Mục Táp quá đỗi vui mừng,“Nhưng sao nhìn anh chả hưng phấn tí tẹo nào thế?”
“Bởi kết quả nằm trong dự liệu của anh, nên không mấy hưng phấn.” Tống Vực vẫn giữ thái độ thong dong cố hữu,“So ra không bằng một góc niềm hưng phấn khi anh bất ngờ thấy em hóa trang thành quả chuối tới tìm anh.”
“Giận nha. Chuối gì mà chuối, giống vịt vàng dễ thương cơ.”
Tống Vực cười ha hả, sau dùng bộ mặt nghiêm túc hỏi: “Mà này, vợ chồng chúng ta bất đắc dĩ xa cách ba ngày. Vừa nãy trông thấy anh, em có hưng phấn không đấy?”
Mục Táp chợt lấy tay sờ sờ mặt mình. Quái, sao nóng thế này, điều hòa trong xe hình như chỉnh nhiệt độ cao quá mức cho phép?
Thực tế chứng minh tiểu biệt thắng tân hôn. Về nhà, Tống Vực ôm kè kè Mục Táp hướng tới phòng tắm trên lầu hai. Anh cẩn thận giúp cô tắm rửa. Đương nhiên, anh cũng khỏa thân nhảy vô bồn tắm lớn, thản nhiên động tay động chân với vợ. Động tới động lui, động bén thành lửa, anh hung hăng ‘hành quyết’ cô ngay trong bồn tắm.
Ra khỏi phòng tắm, Mục Táp cảm nhận rõ rệt ánh mắt Tống Vực vẫn nhuốm đầy màu sắc dục, bèn co giò chạy trốn:“Anh đói bụng chưa? Em đi nấu cơm.”
Tống Vực nhẹ nhàng vươn tay kéo cô vào lòng, cúi đầu vần vò đôi môi đỏ mọng, dắt tay cô thám hiểm bộ phận đàn ông nóng bỏng của mình, lúng búng nói:“Nơi này đói meo ba ngày rồi. Em ưu tiên cho nó ăn trước đi.”
Dứt lời, anh bế cô đến trận địa thứ hai, là chiếc giường êm ái. Anh dùng chiêu ‘lấy thịt đè người’, ngăn chặn mọi phản kháng yếu ớt của cô. Bàn tay anh quen lối, lùa vào nơi huyền bí giữa hai chân cô, dùng mười phần kỹ xảo ‘vô sỉ’, thiêu đốt cô trong ngọn lửa tình rừng rực cháy.
Tống Vực tựa như ‘siêng quá hóa điên’, mải mê ‘cày cấy’ không ngừng nghỉ. Tận đến nửa đêm, Mục Táp thút thít nài nỉ anh buông tha, anh mới miễn cưỡng rời khỏi cô. Sau đó, lồng ngực anh kề sát lưng cô, đầu lưỡi uyển chuyển ve vuốt vành tai nhỏ, bàn tay lưu luyến nơi gò ngực trắng ngần. Bọn họ như thể hòa thành một khối.
“Táp Táp.” Anh khẽ cười, âu yếm vào tai cô,“Xa nhau ba ngày, em có nhớ anh không?”
Mục Táp buồn ngủ đến cực điểm, theo tiềm thức mơ mơ màng màng gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
Dưới ngọn đèn, khuôn mặt trắng nõn của Mục Táp lóe lên hai rặng mây đỏ, rèm mi cong vút như cánh bướm xinh, cần cổ mảnh dẻ tỏa hương thơm dìu dịu của sữa tắm, mái tóc hơi ẩm ướt càng tăng độ óng ả, vầng trán lấm tấm những giọt mồ hôi… Nhìn cô giống như một đứa bé mệt mỏi rã rời sau khi hăng hái chơi đùa.
Hiển nhiên sự trả lời nửa vời của cô không thỏa mãn được anh. Tống Vực véo nhẹ chóp mũi cô, cố chấp hỏi lại: “Nhớ anh không nào?”
Mục Táp bực bội mở mắt, mắt mũi kèm nhem nhìn thấy hai anh chàng Tống Vực. Cô bất giác lắc lắc đầu. Tống Vực càng bất mãn, anh nhoẻn cười gian xảo, đoạn cúi đầu cắn cắn môi cô, dùng hành động thực tế chứng minh sự khó chịu.
Mục Táp nào có hứng hùa theo nụ hôn của anh. Bấy giờ,