The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.

tràn vào miệng tôi. Nhiều đến tràn cả ra môi, còn không cẩn thận nuốt xuống.
Tôi ngây người.
Cũng không biết đó là mùi vị gì, cũng không nghĩ tới có một ngày mình lại nuốt xuống chất lỏng của một người đàn ông.
Nhưng bây giờ, tất cả đều đã xảy ra. Nhanh như vậy, mạnh như vậy.
Kỳ lạ là, tôi cũng không thấy ác cảm. Ngược lại còn cảm thấy trong lòng ngọt ngào, vô cùng thỏa mãn.
Đây chẳng lẽ, cũng là yêu sao?
Anh ôm lấy tôi đang ngơ ngác, lau mặt và khóe miệng của tôi.
Một lát sau, kéo tôi đi vào toilet. Tôi biết anh muốn rửa sạch cho tôi, rửa sạch dấu vết của anh.
Nhưng giờ phút này tôi lại cảm thấy trên người mình có dấu vết của anh cũng không phải chuyện xấu gì.
Trái lại, tôi còn cảm thấy rất tốt đẹp.
Nhưng tôi không ngăn cản anh, hưởng thụ sự chăm sóc tỉ mỉ của anh.
Sau khi rửa sạch sẽ tất cả, anh ôm tôi nằm lên giường.
Chúng tôi rất lâu không ngủ cùng nhau nên rất lưu luyến thân thể lẫn nhau. Mà anh, trong lòng còn muốn chiều ý tôi.
Sau một nụ hôn nồng nhiệt mất hồn, tôi không để anh tiếp tục nữa, chỉ là để anh ôm chặt lấy tôi, ôm nhau mà ngủ.
Sáng sớm, mọi thứ đều thức tỉnh.
Đến cả tôi ngủ rất khuya, cũng đã tỉnh lại. Một trận cảm giác không thoải mái làm cho tôi có chút khó chịu.
Tôi mơ mơ màng màng, rời khỏi vòng ôm của anh. Đứng dậy, chuẩn bị đi vào toilet.
Vừa bước được bước đầu tiên, khi nhìn xuống, liền đứng ngây tại chỗ.
Một dòng nước ấm, từ chân chậm rãi chảy xuống.
Đỏ tươi, nóng hổi......






Trong nháy mắt, máu toàn thân đông đặc, da đầu tê dại.
Trong lòng giống như bị người ta đâm thủng một lỗ lớn.
Hãm sâu trong trạng thái suy sụp khiến tôi dần dần mất đi ý thức.
Sau khi kêu gào thảm thiết vang tận trời thì không còn nhớ được gì nữa.
Chỉ cảm thấy thời khắc đó đau đớn trong lòng sâu đến tận xương.
Ngay cả tia hy vọng cuối cùng của bọn họ, cũng hủy diệt toàn bộ.
Mở mắt ra, lại lần nữa khép lại. Tôi không muốn đối mặt với bất cứ người nào, cũng không muốn nghe thấy bất cứ âm thanh gì.
Dù vậy, lời nói của bác sĩ vẫn lọt vào tai tôi.
"Không có gì đáng ngại nữa, Lôi thái thái đã tỉnh rồi. Có điều tôi nghĩ cô ấy có lẽ cần yên tĩnh, các vị nên ra ngoài thì tốt hơn."
Thật muốn cảm tạ bác sĩ, bà ấy đã nói ra tiếng lòng của tôi.
Lôi Nặc và ba mẹ chồng cũng nghe theo mà đi ra ngoài.
Bác sĩ y tá cũng rời khỏi hết.
Tôi chậm rãi mở mắt, yếu ớt nhìn ra ngoài trời.
Nước mắt, không biết từ khi nào đã bắt đầu vỡ đê.
Tôi rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà thất thanh khóc rống, dùng hết toàn bộ sức lực mà gào rống, thét chói tai.
Phóng thích áp lực trong lòng, cùng đau đớn làm cho người ta không thể chịu đựng kia.
Rất lâu, rất lâu......
Đứa bé không còn, là vì dấu hiệu sinh non rất nhỏ kia đã không thể khống chế được. Cho dù tôi có dùng hết toàn bộ sức lực phối hợp, tâm trạng có thả lỏng đến thế nào đi nữa, thì tất cả, chính là vẫn xảy ra.
Có một số việc thật sự không phải chỉ cần cố gắng là có thể làm được.
Kỳ tích có lẽ vẫn tồn tại, tựa như quả trứng có thể thụ tinh lúc trước làm cho chúng tôi dấy lên hy vọng vậy.
Nhưng cũng không cam đoan được nó là vĩnh hằng, tựa như hy vọng tan biến hiện giờ này.
Sự thật, cuối cùng vẫn là sự thật.
Ông trời, cũng không thể nào mãi chiếu cố đến một người.
Đã trải qua hôn nhân, đã trải qua mang thai, đã trải qua có được, cũng đã trải qua mất đi.
Tôi hiện giờ, có lẽ đã tiến vào một giai đoạn khác trong cuộc sống.
Đối với mọi người, đối với mọi chuyện, đối với sự sống, đối với cái chết. Tất cả tất cả đều có nhận thức mới.
......
Trở lại ngôi nhà đã lâu chưa về, cũng không có cảm giác quen thuộc như trước nữa. Cho dù mọi thứ vẫn như cũ, nhưng tôi lại không tìm thấy được sự ấm áp tốt đẹp trước kia.
Tất cả mọi người, đều rất tốt với tôi. Tốt đến nỗi tôi bắt đầu chán ghét bọn họ, chán ghét mỗi một ánh mắt cùng cử chỉ của bọn họ.
Đối với bản thân bây giờ, tôi lại có loại tức giận nói không nên lời.
Không biết vì sao, chỉ là chán ghét chính mình.
Những từ ngữ \'tai họa, sao chổi\' linh tinh vẫn không ngừng hiện lên.
Tôi nghĩ, tôi thật sự chính là người giống như những loại đó.
"Tâm Âm?" Giọng nói mơ hồ truyền vào trong phòng.
Lôi Nặc đã về.
Nhìn đồng hồ trên tường, hôm nay, xem như là sớm rồi.
Từ sau khi tôi xuất viện, anh cũng không còn lúc nào cũng ở bên cạnh tôi nữa. Đi sớm về muộn, bận trong bận ngoài.
"Anh đã về rồi." Tôi nhìn anh vừa mới vào cửa, nói.
"Hôm nay có khỏe không?" Anh thân thiết hỏi, cởi áo khoác đi về phía tôi.
Sờ sờ trán tôi, nhìn tôi.
"Ừm, không còn sốt nữa." Anh nở nụ cười, kéo tôi ngồi xuống.
Thật ra đã hết sốt từ lâu rồi. Ngày hôm kia bị bệnh, ngày hôm qua cũng đã khỏe rồi. Chẳng qua anh không về nhà nên đến bây giờ mới biết mà thôi.
"Anh ăn cơm chưa?" Tôi nhìn anh hỏi.
"Ừ, ăn rồi. Má Lưu nói hôm nay em ăn uống không tồi?"
"Cũng bình thường." So với trước đó, quả thật tốt hơn rất nhiều. "Anh đừng vất vả quá."