Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
r>Tôi đau lòng sờ lên mặt anh, chua chát lại lần nữa dâng lên trong lòng.
Trong khoảng thời gian này, anh phải chịu đựng hơn tôi rất nhiều.
Lại vẫn phải sắm vai một nhân vật đứng đầu, một trụ cột tinh thần trong nhà.
Tôi hy vọng anh kể khổ với tôi thật nhiều, hoặc là rơi nước mắt, gầm rú một tiếng cũng được.
Nhưng anh không có, cái gì anh cũng không làm.
Chỉ là nhốt mình trong phòng đọc sách, đến đêm khuya cũng không ra. Khói thuốc nồng nặc hơn, đầu mẩu thuốc lá cũng vương vãi khắp nơi.
Lòng tôi, đang rỉ máu.
Mỗi khi nhìn thấy bộ dáng anh mệt mỏi ngồi ngủ trên ghế dựa, trong lòng giống như bị người ta dùng dao cứa vậy.
Người làm vợ này, mang đến cho anh toàn bộ đều là tai nạn.
Thật sự, toàn bộ đều là tai nạn.
Nước mắt có chảy nhiều hơn nữa, lòng có đau nhiều hơn nữa, cũng không thể thay đổi sự thật này.
Sự tồn tại của tôi, có lẽ thật sự là một sai lầm.
"Em nghĩ gì vậy?" Anh ôm tôi, hôn má của tôi.
"Anh...... mệt không?" Nhìn vào đôi mắt anh, tôi nhẹ nhàng hỏi.
Anh đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo thì nở nụ cười.
Nụ cười kia cô đơn, lẻ loi. Làm cho người ta đau lòng không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.
Ôm anh thật chặt, tôi đã mất phương hướng.
Không biết phải dùng cách thức gì để an ủi anh, cổ vũ anh.
Bởi vì đến cả chính tôi, cũng là một bệnh nhân bị thương khắp người.
Cái loại năng lực an ủi tâm linh người khác này, tôi đã không còn nữa rồi.
"Sẽ tốt lên thôi."
Anh ôm lại tôi thật chặt, nói nhỏ.
Nhưng thật ra trong lòng cả hai đều hiểu được, tất cả cũng không giống nữa.
Có thể tốt lên hay không, trong lòng anh không chắc, mà tôi cũng không có chút lòng tin nào.
Cảm giác kỳ lạ, bắt đầu nảy sinh trong lòng cả hai.
Tôi, không biết nên làm thế nào.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, bị bản thân, cũng như bị tất cả trước mắt làm khó sống.
"Được rồi, đừng suy nghĩ miên man nữa nhé?" Anh vuốt ve mặt tôi, kéo tôi từ sô pha đứng lên, đi về giường lớn.
"Em ngủ sớm một chút đi." Nhẹ nhàng để tôi nằm trên giường, giúp tôi đắp chăn. Còn mình lại không có chút dự định nghỉ ngơi nào.
"Còn anh?" Tôi kéo tay áo anh.
"Còn có chút việc vẫn chưa xử lý, sẽ xong ngay thôi. Em ngủ trước đi."
Hôn trán tôi một cái, anh mỉm cười. Xoay người, đi ra khỏi phòng.
Lại là những lời ấy, lại là bóng dáng ấy. Tôi ngơ ngác nhìn cửa, không biết phải làm gì.
Bi thương, dâng lên trong lòng.
Nước mắt, cũng chảy ra.
Không thể giúp anh, lại còn năm lần bảy lượt liên lụy anh, nỗi giày vò trong lòng làm cho tôi mãi vẫn không thể đi vào giấc ngủ.
Thuốc ngủ, cũng mất đi tác dụng của nó.
Đêm dài, yên tĩnh. Tôi cũng thật sự cần suy ngẫm về chính mình, về anh, về ý nghĩa của cuộc hôn nhân này kỹ càng.
Tạm thời gạt tất cả đau xót sang một bên, tất cả tính từ lúc trước.
Nhớ tới thời điểm mới quen anh, tôi đã cho rằng đó là bắt đầu cho sự giải thoát. Anh giải cứu tôi ra khỏi đau đớn mà Niếp Phong đã tạo nên, là anh tuấn phóng khoáng, hăng hái đến cỡ nào. Tế bào tà ác toàn thân, lại làm cho người ta muốn ngừng mà không được.
Hẹn hò, cầu hôn, kết hôn.
Tất cả đều nhanh đến không tin được, mà tôi cũng vui vẻ tiếp nhận. Khi đó tôi ở trong tình trạng trốn tránh sự thật, hoàn toàn không ngờ mình và anh sẽ có ràng buộc sâu sắc thế này.
Đêm tân hôn, không hề lãng mạn, không hề rực rỡ.
Lần đầu tiên phát sinh quan hệ với một người đàn ông khác ngoài Niếp Phong, làm cho tôi khẩn trương, sợ hãi.
Tuy rằng là chồng của mình, nhưng chúng tôi đều biết cả hai không hề có chút cảm tình nào.
Đơn thuần chỉ là hưởng thụ thể xác, đối với tôi mà nói là xa lạ.
Nhưng dù vậy, kỹ xảo cao siêu của anh vẫn làm cho tôi vô cùng mê muội.
Vào lúc chúng tôi đạt đến cao trào lần đầu tiên, cũng hiểu được rõ ràng cái gì gọi là tình yêu.
Giai đoạn đầu của hôn nhân, cũng không tồi.
Anh không về nhà, nhưng cũng không quên mất thân phận của tôi. Phong lưu nhưng cũng quản giáo nhóm hoa dại kia rất khá.
Tất cả, đều hài hòa như thế.
Chỉ là chúng tôi không biết rằng, từng chút cảm tình, từng chút ỷ lại, đang chậm rãi sinh sôi, chậm rãi trưởng thành.
Khái niệm vợ chồng, dần dần ảnh hưởng đến chúng tôi. Dùng loại cách thức vô hình, lặng yên không tiếng động ấy, tiến thật sâu vào chiếm giữ lòng chúng tôi.
Mãi đến khi, người phụ nữ kia xuất hiện. Mãi đến khi người phụ nữ mà anh từng yêu kia xuất hiện.
Hỗn loạn bắt đầu nảy sinh, tình cảm bắt đầu yếu ớt.
Tuy rằng có chua chát cùng khổ sở. Nhưng nhờ vậy mà cả hai hiểu rõ được lòng nhau, hôn nhân cũng nhờ vậy mà vững chắc.
Khát vọng một tương lai tốt đẹp, mặc sức tưởng tượng một ngày mai tốt đẹp.
Chúng tôi cùng nhau mong chờ, khát khao, dự tính chuyện đầu bạc răng long.
Ý nghĩ có con nảy sinh trong đầu.
Tất cả vốn là tốt đẹp biết bao, lại bỗng nhiên bị cơ thể yếu ớt của tôi phá hỏng hết.
Thống khổ vật vã, bắt đầu sinh ra tại thời điểm ấy.
Anh dũng cảm lạc quan, chống đỡ cho tôi, bảo vệ tôi.
Niềm tin giúp cho chúng tôi hy vọng rất lớn, quyết định chiến đấu hăng hái đến cùng.
Không ngừ