Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
i mình có thể lại có được hạnh phúc hay không, mà là làm sao để cho cả hai từ trong tình trạng hít thở không thông này tiếp tục sống được.
"Không được nhắc lại chuyện rời khỏi nữa!" Anh lớn tiếng ra lệnh, ánh mắt không nhìn tôi nữa, hơi thở cũng phập phồng không yên.
Tức giận, hoảng sợ, bất kể là cái gì cũng tốt, anh cũng không cần trốn tránh cảm xúc của mình nữa.
Tôi không tin anh không cảm giác được giữa chúng tôi đã không còn giống trước kia. Cũng không tin ý chí của anh vẫn kiên định giống như trước kia.
Lại càng sẽ không tin tưởng anh còn có kế hoạch rõ ràng cho tương lai của chúng tôi nữa.
Nghe ra thì thật thương cảm, cũng quả thực sẽ làm lòng người ta đau đến rỉ máu.
Nhưng sự thật chính là như thế.
Chấp nhận hay không, nó cũng đã xảy ra.
Khi tốt đẹp biến thành tồi tệ, tình yêu biến thành gánh nặng thì mọi thứ đã đều thay hình đổi dạng.
Bao gồm cả trái tim từng kiên định kia.
Không phải không yêu nữa, không phải không muốn nữa. Chỉ là, mọi thứ đều không còn như trước.
Trong lòng yên lặng thở dài, vươn cánh tay ôm lấy người đàn ông đang khó chịu trước mắt này.
Tôi biết anh không phải thực sự giận tôi, biết anh không phải thực sự không có chút cảm giác nào.
"Ừm......"
Hai thân thể áp sát vào nhau, cảm nhận được nhịp đập con tim, tất cả vẫn là như thế, nhưng chúng tôi không cách nào trở lại lúc ban đầu được.
Sau đó, anh bỏ lại công việc, ôm tôi về phòng, cùng nhau nằm lên giường lớn, ôm chặt lẫn nhau, dần dần đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm, anh đã sớm rời khỏi. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm nhận được nụ hôn cùng vuốt ve của anh. Yêu thương ấy, không nỡ ấy khiến tôi đau đớn sâu sắc.
Nước mắt cũng không thể kiềm nén, không ngừng trào ra, mãi đến lúc khô cạn mới thôi.
Chậm rãi đứng dậy, đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.
Tất cả đều có vẻ giống như thường ngày, không có nhấp nhô không có khác lạ nào.
Đi đến trước tủ quần áo, thay quần áo. Chẳng qua lúc này đây, không phải là thay xong thì đóng cửa tủ lại nữa, mà là lấy hết tất cả quần áo ra.
Dọn sạch toàn bộ dấu vết tồn tại của mình, không để lại thứ gì cả.
Cho tất cả người giúp việc lui xuống, lặng lẽ gọi nhân viên vận chuyển đưa tất cả mọi thứ đến nhà trọ tôi đã sống lúc còn chưa kết hôn kia.
Đeo túi hành lý đơn giản, tôi ra khỏi ngôi biệt thự tràn ngập ký ức này.
Có không nỡ, có thống khổ, có buồn bã, cũng có bất đắc dĩ.
Ra đi, thật sự là lựa chọn duy nhất của tôi.
Tuy rằng tờ giấy kia đã viết chữ \'Thứ lỗi cho em\', những cũng tuyệt đối không thể biểu đạt nội tâm day dứt của tôi, nhưng nếu ngay cả dăm câu đôi lời cũng không để lại mà ra đi, tôi thật sự không làm được.
Việc em có thể làm vì anh bây giờ, thật sự chỉ có ra đi.
Giúp anh có được thanh tịnh, giúp nhà họ Lôi không còn phải kiêng dè điều gì nữa.
Là chuyện cuối cùng của người làm vợ đã không còn năng lực để an ủi tâm hồn người khác như em làm vì anh......
Tình duyên trắc trở.
Bốn mùa tuần hoàn.
Mùa đông, lại kéo đến lần nữa. Trận tuyết đầu mùa cũng đúng hạn mà tới.
Đứng trên tòa cao ốc cao ngất trong mây này, quan sát mọi thứ bên dưới, hẳn là cảm thấy thỏa mãn.
Không lâu trước, đây chính là thứ mà anh cả đời theo đuổi.
Nhưng bây giờ thật sự đã tới tay, lại không hề làm người ta có cảm giác hưng phấn, kích động như trong tưởng tượng.
Thì ra thứ muốn theo đuổi, từ lâu ở trong cuộc sống có cô, từng chút từng chút đã biến thành cái khác rồi.
Đã biến thành ước muốn có Âm lại làm như vậy sao? Nếu còn muốn có được nó, nhất định phải chữa khỏi cho mình trước. Cho lẫn nhau một khoảng thời gian bình tĩnh lại, trong tương lai mọi thứ vẫn đều còn có thể.\'
Lời mẹ nói rất đúng, xa nhau, cũng không có nghĩa là kết thúc. Trước tiên tìm về chính mình đã, sau đó sẽ đi tìm kiếm tình yêu đã mất kia. Đó mới là chuyện bây giờ anh nên làm nhất.
Chấn chỉnh lại, anh trở về thương trường.
Lôi Nặc hô mưa gọi gió, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn của ngày xưa đã trở về.
Nhìn thì như không chút lưu tình đánh đổ cha vợ của mình, nhưng thực ra vẫn để lại một con đường sống cho ông. Chủ động từ chức, vẫn tốt hơn bị ép mất chức rất nhiều.
Lôi thị sau khi cải tổ lại, càng thêm vững chắc, tinh nhuệ.
Nhà họ Kỉ và Cố cũng không còn dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, mà chỉ có thể nhìn sắc mặt người ta làm việc.
Tất cả đều khôi phục, thậm chí còn tốt hơn trước kia. Nhưng chỉ có anh biết, ngườI quan trọng nhất vẫn còn chưa trở về.
Khoảng thời gian hai năm, anh đã lắng đọng hơn, chững chạc hơn.
Mà cô ở phương xa nào đó, vẫn không thấy bóng dáng.
Anh gần như đã lật tung cả địa cầu, nhưng mãi vẫn không biết được một chút ít tin tức nào của cô.
Cô gái Tâm Âm kia là hoàn toàn, triệt để biến mất rồi sao.
Mà anh, đối mặt với thám tử tư một lần lại một lần tốn công vô ích, cũng chỉ càng thêm bất đắc dĩ.
Nghĩ tới giờ phút này cô có lẽ đang ở bất cứ một ngõ ngách nào đó trên thế giới, cảm xúc anh có không chỉ là lo lắng cùng nhớ nhung, mà còn có vô cùng thoải mái.
Anh biết mình đã chuẩn bị