Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.
tốt. Mà cô, có lẽ đang từ từ tìm tòi, suy xét mọi chuyện trong từng trải nghiệm.
Anh tin tưởng cô, biết cô nhất định sẽ trở về.
Mà anh, cũng có lòng tin vững chắc. Trái tim cô cũng giống như anh, không chút mảy may thay đổi nào.
Mặc dù năm tháng sẽ mang đi cùng để lại một vài thứ, nhưng hai năm nay, anh chưa từng cảm thấy cô rời xa mình một ngày nào, chưa từng rời xa mình một phút một giây nào.
Sự nhớ nhung, sự kiên định trong lòng nói với anh rất rõ, \'Kẻ ngốc như mi, là yêu cô ấy sâu sắc rồi.\'
Anh cũng hiểu được bản thân mình đã thật sự yêu cô sâu sắc. Yêu đến nông nỗi không giờ khắc nào mà không muốn giữ lấy.
Nhẹ nhàng phả ra một luồng khói, anh thản nhiên nở nụ cười.
Nhớ tới cô, luôn làm anh vô cớ vui vẻ, tất cả phiền não cùng ưu sầu đều như kỳ tích mà biến mất không thấy tăm hơi.
Cũng giống như bây giờ vậy, anh chờ cô, lẳng lặng chờ cô.
Thu tầm mắt nhìn phương xa về, anh xoay người chuẩn bị rời khỏi.
Tiếng gõ cửa đúng lúc này lại vang lên.
Sau một tiếng trả lời của anh, trợ lý riêng Khâu Chuẩn đi đến.
Khâu Chuẩn rất hiếm khi có bất cứ cảm xúc gì, giờ phút này lại mỉm cười, đôi mắt giấu dưới thấu kính kia cũng lóe lên ánh sáng.
Anh ta đi rất nhanh tới bên cạnh Lôi Nặc, cung kính nhìn ông chủ của mình.
Nhẹ nhàng nhả ra một câu cực kỳ có lực chấn động.
"Phu nhân đã trở về......"
Nhà trọ đã lâu không về, tràn ngập cảm giác mới mẻ.
Sau khi tôi kết hôn đã không còn ai vào ở nơi này, mọi thứ không rõ rệt nữa, nhưng vẫn nhìn ra vết tích tôi đã từng sống.
Tối hôm qua vào ở khách sạn là một việc sáng suốt, mời nhân viên chuyên nghiệp dọn dẹp xong mới vào ở liền có cảm giác hoàn toàn khác lúc trước.
Ấm áp, thoải mái.
Khắp nơi đều là hơi thở của phụ nữ độc thân.
Buông quần áo trong tay, tôi bước nhanh ra cửa.
“Hoan nghênh trở về.” Hình dáng quen thuộc, giọng nói quen thuộc, Niếp Phong đứng ở cửa dang hai tay ra.
Nhưng tôi không nhào vào ôm anh ấy mà đưa tay kéo anh ấy vào.
“Anh ngồi đi.” Bảo anh ấy ngồi xuống sô pha, tôi tiếp tục công việc sắp xếp chưa xong.
“Không ôm một cái sao?” Anh đi theo phía sau tôi, giống như con cún nhỏ vậy. Không, phải là chú chó lớn mới đúng.
“Em không rảnh.” Tôi thản nhiên nói xong, ý bảo anh nhìn mấy vali quần áo này đi.
“Cần anh giúp không?” Anh lên tiếng cho vui, trái lại ngồi lên giường của tôi.
Tôi trừng mắt liếc nhìn anh một cái, tiếp tục làm việc.
“Hai năm nay em sống không tệ, phải không?” Vẻ mặt anh ấy trở nên nghiêm túc, trong mắt tràn ngập đau lòng.
“Ừm. Đi một vài nơi, giúp rất nhiều người, tâm hồn cũng thoải mái hơn rất nhiều. Có lẽ với tư cách một con người mà nói, đó mới là việc tốt nhất để nói lên giá trị của họ.”
Tôi bây giờ, đã không còn mờ mịt, không còn sống không có mục đích nữa. Giúp những người cần được giúp đỡ, đã trở thành nguyên tắc cuộc sống của tôi. Bác sĩ tâm lý như tôi, có trách nhiệm cũng như nghĩa vụ dùng một phần sức lực của mình để giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh khó khăn sống trong nghèo khổ thất vọng lấy lại tinh thần chứ không phải ngồi trong phòng làm việc cao cấp, hưởng thụ máy điều hòa, nói những lý thuyết để cứu chữa những người giàu có.
“Em thay đổi rồi.” Niếp Phong khẽ cười thành tiếng, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm.
“Dĩ nhiên, mọi người đều sẽ thay đổi.” Tôi liếc nhìn anh một cái, tiếp tục làm việc của mình.
“Nhẫn đâu rồi?” Anh liếc nhìn ngón áp út bên tay trái của tôi một cái, lơ đễnh hỏi.
“Giống như anh đã nói, ly hôn rồi vẫn còn đeo nó dường như có chút không thích hợp.”
Lễ Noel một năm trước, lúc Niếp Phong đến Mexico tìm tôi. Lời nói của anh lúc nhìn thấy nhẫn kết hôn trên tay tôi, đến nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
“Ừ……” Anh nở nụ cười, dùng ánh mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Đủ rồi.” Tôi ném áo T-shirt qua, trùm lên đầu anh.
Anh khẽ cười thành tiếng, gấp chiếc T-shirt lại xong đưa cho tôi.
“Hai năm nay anh ta ổn định hơn rất nhiều. Cách thức làm việc cũng khác biệt lớn so với trước đây, nhưng vẫn hô mưa gọi gió. Vương giả mà kiêu ngạo, thật sự là không biết đã làm say mê bao nhiêu phụ nữ.”
Nghe thì như trần thuật ngắn gọn, thật ra lại ngầm quan sát nhất cử nhất động của tôi. Niếp Phong bây giờ, không giống trước kia nữa.
Trở nên có chút bà tám, có chút ác liệt.
“Lo trông nom người đàn ông của anh cho tốt đi.” Tôi đẩy anh ra, đi đến phòng khách.
“Giữa bọn anh, không cần trông nom.” Anh đắc ý nói xong, đi theo phía sau tôi.
Lười biếng quăng người mình lên sô pha, tôi bấm chuyển kênh mà không có mục đích.
Thời gian hai năm, mọi thứ thật sự đã thay đổi rất nhiều. Niếp Phong thoát khỏi ám ảnh của quá khứ, tìm được người yêu mới. Còn Quý Phong Nhiên, tuy rằng không có liên lạc, nhưng từ chỗ Niếp Phong cũng biết được, anh ấy hiện giờ đang qua lại mật thiết với một cô gái. Thật sự mừng cho anh ấy.
“Bao giờ em đi làm?” Anh bỗng nhiên chuyển đề tài.
“Nghỉ ngơi hai ngày, tuần sau bắt đầu đi làm.”
“Em thật sự định làm bác sĩ tâm lý từ