Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.

hân. Tôi cuối cùng cảm thấy việc này, sẽ không đơn giản như vậy.
Quả nhiên……
Vài giây qua đi, chợt nghe thấy âm thanh chói tai của giày cao gót, từng bước một tới gần.
Một bóng hình xinh đẹp, xuất hiện ở trước mặt chúng tôi.
“Phong, sao anh lại ở chỗ này?” Người nọ cố sức giả bộ hồn nhiên cùng vô tội, làm cho tôi buồn nôn.
“Bạch tiểu thư.” Niếp Phong lạnh nhạt chào hỏi.
“Vị tiểu thư này là ai vậy? Dường như chưa thấy qua, lại cảm thấy nhìn rất quen.” Cô ta thẹn thùng đánh giá tôi, nhắm thẳng người Niếp Phong mà dựa vào.
“Cô gái tôi thích.” Giọng nói lạnh lẽo trầm thấp của Niếp Phong vang lên. Nhất thời làm tôi nhớ đến bộ dáng khi mình gặp anh lần đầu.
“Nga ~ ha ha.” Bạch Linh Hân cười xấu hổ, thân mình yếu đuối vô tội lúc này mới hơi rời khỏi Niếp Phong.
“Em đây cần phải làm quen một chút, người Phong yêu thích nhất định sẽ không tồi.” Cô ta lễ phép vươn tay ra. Ánh mắt thắt chặt vào tôi, sắc nhọn làm cho tôi phản cảm.
Tôi nhìn tay cô ta giơ ở giữa không trung, thật lâu cũng không có hành động đáp lại.
Cô ta lúc này mới xấu hổ rút tay về, còn không quên dùng ánh mắt hung tợn cảnh cáo tôi. Nhưng lúc nhìn về phía Niếp Phong lại lập tức lộ ra một vẻ tươi cười ngây thơ.
Tôi vẫn rất buồn bực, vì gì mà có vài phụ nữ chính là hay dùng loại kỹ xảo này. Nghĩ rằng đàn ông thật sự ngốc đến cái gì cũng không biết sao?
“Linh Hân –” Phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.
Tôi đương nhiên sẽ không xa lạ rồi, lúc chiều mới được nghe tuyên cáo của cô ta mà.
“Chị họ!”
“Gặp người quen sao?” Cô ta làm như không có việc gì hỏi.
Thật biết giả vờ, thực sự không quen biết sao?
“Dạ, đây là người em hay nhắc với chị, Niếp Phong. Còn đây……”
“Chị biết, La tiểu thư. Bọn chị đã gặp mặt.” Kỉ Lan nghiêng mặt nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập kinh ngạc vui mừng.
Đương nhiên, đó không phải là vì kinh ngạc vui mừng thuần túy khi gặp được tôi, mà là loại sắc mặt vui mừng chỉ lộ ra khi bắt được nhược điểm mong chờ đã lâu.
“Thế giới thật đúng là nhỏ nha.” Cô ta vui vẻ nhìn tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn hai người đứng đó, người khác đang ăn cơm, bọn họ cũng không cảm thấy ngại. Đứng ở trước mặt, không có chút ý tứ nào muốn đi.
Tôi coi như không nhìn thấy mà uống rượu vang đặt trên bàn, không có hứng thú để cho bọn họ nhìn từ trên cao xuống.
“Như vậy…… Chúng tôi cũng không quấy rầy hai vị dùng cơm nữa.”
Kỉ Lan dường như có ánh mắt sắc bén hơn so với em họ cô ta, kéo cô em họ đang không muốn đi kia nhìn chúng tôi cười cười. Rồi tao nhã đi khỏi.
“Phong, nhớ liên lạc lại với em nha.” Câu nói cuối cùng này của Bạch Linh Hân quả thực buồn nôn đến khiến người ta sởn gai ốc.
“Nói thật đi.” Sau khi người đã đi xa, tôi nhìn Niếp Phong nói.
Mày kiếm của anh thong thả nhướng lên, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cô gái kia căn bản không có khả năng là đối thủ của anh, anh muốn thoát khỏi cô ta không phải chuyện dễ dàng ư. Vì sao?!” Tôi lạnh lùng nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy người trước mắt này trở nên xa lạ.
“Anh chỉ là muốn giúp bọn em.” Anh thỏa hiệp, dưới ánh mắt sắc bén của tôi.
“Giúp em cái gì? Mang em đến nhà hàng này, để cho Bạch Linh Hân thấy diễn xuất của anh, trùng hợp là chị họ cô ta cũng ở đây. Màn trình diễn của anh cũng không khỏi quá kém rồi chứ.” Tôi tức giận. Người đàn ông này quả thực phụ sự tín nhiệm của tôi!
Thế mà còn dám nhìn tôi im lặng không nói.
“Nói đi! Em cùng Lôi Nặc ly hôn là các người muốn nhìn thấy đúng không!! Nếu thật sự là như thế, vì sao không để Lôi Nặc trực tiếp gặp phải đi! Còn sắp đặt Kỉ Lan kia làm gì!” Tôi hầm hầm nhìn anh.
“Không phải như em nghĩ đâu.” Niếp Phong có ý muốn ổn định cảm xúc của tôi.
“Anh chỉ hy vọng em hạnh phúc. Sắp đặt Kỉ Lan hiểu lầm chuyện em với anh, là vì em.”
“Vì em?”
“Nếu như cô ta nói với Lôi Nặc, mà Lôi Nặc tin. Vậy chứng tỏ anh ta không đáng để em tiếp tục lãng phí cuộc đời mình ở anh ta. Còn nếu như anh ta không tin –”
“Nếu như không tin, địa vị của Kỉ Lan trong cảm nhận của anh ấy cũng nhất định sẽ giảm xuống. Bởi vì anh ấy ghét nhất bị phụ nữ thị phi không ngừng làm phiền đến mình.” Tôi thay anh nói xong.
“Ừ.” Anh gật gật đầu.
“Để làm gì?” Tôi không hiểu.
“Anh đã nói chỉ hy vọng em hạnh phúc.” Ánh mắt anh chân thành tha thiết nhìn tôi.
Tôi chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Chuyện giữa Lôi Nặc và em, có rất nhiều nhân tố các người không thể hiểu được. Mà em, cũng không thể nói rõ ràng. Không phải một chuyện đơn giản, một câu đơn giản là có thể dễ dàng thay đổi .
“Đừng làm như vậy nữa, Quý Phong Nhiên cũng vậy. Các anh đều đừng tự làm chủ nữa, được không?” Tôi khẩn cầu nhìn anh.
Anh thở dài thật sâu “Được.”
……
Rất khuya, tôi về tới nhà.
Nằm trên chiếc giường lớn, nghĩ về những chuyện xảy ra cả ngày hôm nay. Rất nhiều lúc, tôi thật sự hy vọng mình có thể cứ tiếp tục ngủ như vậy, vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.
Nhưng chuyện, thật sự không như ý người.
……
Tôi xem thường Kỉ Lan.
Cũng xem thường em họ cô ta.
Một tuần sau, lúc mẹ chồng cầm một xấp hì