Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
nh xuất hiện trước mặt tôi, tôi hoàn toàn hiểu được.
“Con cùng con trai thứ hai của nhà họ Niếp, vẫn còn qua lại?” Mẹ chồng nặng nề hỏi tôi.
“Dạ.” Tôi ăn ngay nói thật.
“Cũng thân mật giống như trên ảnh chụp?”
Tôi không nói gì mà chỉ nhìn những bức ảnh kia.
Ảnh chụp vô cùng thân thiết, rõ ràng là thừa dịp chúng tôi còn chưa chuẩn bị mà chụp được.
Ôm, ôm nhau, thế mà còn có nụ hôn hôm đó.
“Con biết rằng ta vẫn thực thích con, đúng không.” Mẹ chồng kéo tay tôi lại.
“Mẹ vẫn luôn đối xử với con rất tốt.”
“Nhưng con dâu bôi nhọ nhà họ Lôi, cùng thanh danh con ta, ta thật sự không thể thích được.” Mẹ chồng vẫn dịu dàng như nước giống trước kia, mặc dù là nói ra những lời như vậy đi nữa.
“Con hiểu.”
“Ảnh chụp giống như vầy, Nặc Nhi cũng nhận được. Các con có lẽ nên nói chuyện rõ ràng. Bà cũng đã biết, các con đó, lần này thật sự ầm ĩ lớn rồi.”
Mẹ chồng nói lời thấm thía vừa dứt, liền đứng dậy đi khỏi.
Còn tôi, có một loại cảm giác bị bày bố.
Về phần bị ai bày bố, cảm giác lại rất mơ hồ
Lần đầu tiên tôi bước vào tòa cao ốc của xí nghiệp Lôi thị.
Thực hiển nhiên, tất cả mọi người đều không biết tôi.
“Xin hỏi tiểu thư tìm vị nào?” Tiểu thư tiếp tân lễ phép đặt câu hỏi.
“Tổng tài của các cô.” Tôi thản nhiên nói xong.
Cô gái xinh đẹp trước mắt này dường như bị tôi dọa.
Tôi cười nhẹ với cậu ta, đi theo tới một gian phòng nghỉ có thể xem là xa hoa.
“Xin hỏi phu nhân muốn uống chút gì không?” Cậu ta lễ phép hỏi.
“Không cần đâu.”
“Vậy tôi đây đi ra ngoài trước, có việc gì phu nhân cứ gọi tôi.”
“Được.”
Nhìn theo người đàn ông kia rời khỏi, tôi đảo mắt nhìn mọi thứ chung quanh.
Vài món đồ cùng vật dụng không muốn thấy trong phòng rõ ràng rơi vào đáy mắt tôi.
Gối ôm kia. Ghế dựa kia. Bức vẽ kia……
Kỉ Lan à, thật đúng là không chỗ nào không thấy dấu vết của cô đấy.
Đột nhiên tôi cảm thấy cô ta cực kỳ giống con chó nhỏ đi tiểu tiện để đánh dấu địa bàn. Tôi chán ghét cô ta.
Tự nhiên mở ti-vi lên, nhàm chán xem.
Đợi được nửa tiếng, tôi đột nhiên có chút hối hận vì hành động của mình.
Không nói trước tiếng nào lại xuất hiện ở nơi làm việc của anh, quả thật rất không thích hợp.
Đang lúc suy nghĩ có nên rời đi không thì anh vào.
Dường như nghe thấy anh dặn dò vài câu gì đó xong thì nhìn thấy anh mạnh mẽ bước vào, xuất hiện ở trước mặt tôi.
“Tới rồi à.” Mặt anh mang mỉm cười, giọng điệu lơ là như thường. Làm cho người đột nhiên tới thăm như tôi đây cảm thấy mình trái lại thật giống một khách quen.
“Có chút việc muốn nói với anh.” Tôi từ sô pha đứng lên.
“Cùng nhau ăn bữa cơm tối không?” Anh đề nghị, tháo caravat xuống.
Vòng đến bên cạnh tôi, kéo tôi ngồi lại sô pha lần nữa.
“Anh đói bụng sao?” Tôi hỏi anh. Quay sang cẩn thận nhìn anh, đôi tay không nhịn được muốn sờ lên khuôn mặt tuấn tú kia.
Thật sự đã rất nhiều ngày không gặp rồi!
Trên trán tràn ngập mệt mỏi, chuyện gì khiến anh mệt mỏi như vậy.
“Cũng hơi.”
Anh day day huyệt Thái Dương, tựa vào sô pha.
“Anh lại đây một chút.” Tôi khẽ đẩy đẩy anh, ý bảo anh đứng lên.
“Làm sao vậy?” Anh buồn bực nhìn tôi.
“Lại đây là được.” Tôi kéo anh đi vào phòng ngủ.
Đẩy anh ngã lên giường lớn, còn mình cũng ngồi xuống.
“Em……” Anh kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi thì dùng nụ cười ngọt ngào đáp trả.
“Yên tâm, em không ăn anh đâu. Chỉ là muốn mát xa cho anh một chút mà thôi.”
Nghe vậy,anh cũng cười.
Sau đó ngoan ngoãn nghe lời. Nằm lên giường, cho đến khi tôi kêu xong rồi mới thôi.
“Thoải mái không?” Tôi hỏi anh.
Rõ ràng đã xoa bóp ba mươi phút, anh lại vẫn ở trên giường không muốn nhúc nhích như cũ.
“Làm sao vậy? Thật sự mệt lắm à?” Tôi cúi thấp người, ghé vào tai anh khẽ hỏi.
Anh bỗng nhiên xoay người lại, nằm ngửa ra, cánh tay dùng một chút lực, tôi liền ngã vào vòng ôm của anh, mặc cho anh ôm.
“Em có việc muốn nói với anh.” Tôi nhẹ giọng nỉ non. Nằm trong bờ ngực quen thuộc của anh, lại cảm thấy thoải mái như thế.
“Em –”
Anh đột nhiên áp mặt tới gần, làm tôi nhất thời nói không nên lời.
Thân thể cao lớn, đè lên tôi.
Khuôn mặt tuấn tú càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, mãi đến khi không còn khoảng cách……
Sự đến gần của lâu ngày không gặp này đã làm tôi mất đi bình tĩnh. Tim bang bang nhảy lên cùng thân thể khẽ run là bằng chứng tốt nhất.
Tôi khẩn trương ……
Làm sao bây giờ? Nếu anh muốn, tôi là không cự tuyệt được.
Tôi biết rõ rằng, mình cũng khát vọng anh.
Vào thời điểm biết được anh căn bản không gặp mặt Kỉ Lan, phòng tuyến tâm lý của tôi đối với việc cùng anh làm tình, đã không còn tồn tại nữa.
Môi, sau nửa ngày ma sát lẫn nhau rốt cục hạ xuống.
Cũng nhận ra được, anh dù dịu dàng như thế, lại cuồng dã làm cho người ta run sợ.
Tôi, đang mất phương hướng.
Bắt đầu từ khi nào cùng anh hôn nhau dường như đã thành chuyện chờ mong thứ hai trên thế giới. Dĩ nhiên, đứng thứ nhất là thân mật hơn việc này.
Lưỡi quấn lẫn nhau, tôi không