XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.

ng ai có thể thoát khỏi.
Nhưng vì sao mọi người đối với việc phải xa cách người thân vẫn sẽ thống khổ, khó chịu như thế.
Tôi nghĩ, hơn phân nửa là xuất phát từ áy náy cùng ỷ lại đi.
Mà tôi, đối với bà cụ vừa không có ỷ lại, cũng không có áy náy. Thống khổ, tự nhiên cũng không mãnh liệt lắm. Nhưng khi nhìn Lôi Nặc, lòng của tôi vẫn là mơ hồ đau.
Sau một lúc lâu, ba chồng luôn luôn im lặng đã lên tiếng.
“Bà trời sinh tính tình đã cứng cỏi, vẫn không cho mọi người nói. Trên thực tế năm ngoái cũng đã phát hiện ra ung thư thực quản thời kỳ cuối rồi, dù là ai cũng không thể thay đổi được.”
Nói xong, đi đến vỗ vỗ bả vai con.
Đó là sự quan tâm an ủi giữa cha con, theo tôi thấy. Ba chồng thật sự không phải như lời đồn bên ngoài, lạnh lùng vô tình.
Rất lâu, mọi người cũng lục tục đi khỏi phòng bệnh.
Tôi cùng Lôi Nặc đi ở cuối cùng.
Lời nói của ba chồng, có lẽ sẽ làm anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Nhưng tôi biết rõ, anh vẫn vô cùng tự trách như trước.
Yên tĩnh, có lẽ là cái anh cần nhất lúc này.
Không biết có phải là mình mẫn cảm quá độ hay không, tôi cứ cảm thấy luôn có một bức tường vô hình, đang được dựng lên.
Vào mỗi lần cả hai sắp sửa tới gần nhau, nó sẽ dùng tốc độ cực nhanh mà xuất hiện.
Chỉ có điều lúc này đây, tôi mệt mỏi rồi……






Ba ngày tang lễ đã cử hành hoàn tất, Lôi Nặc thống khổ nhưng cũng không đi theo chôn cất.
Tất cả dường như đều khôi phục lại bình tĩnh ngày xưa.
Nhưng chỉ có mình anh biết, đã đến lúc.
Bà đột ngột qua đời, giống như một cảnh báo, làm anh bừng tỉnh.
Anh vĩnh viễn cũng quên không được những lời cuối cùng bà nói với anh.
Đủ rồi! Thật sự đủ rồi!
Tất cả mọi người đều quá mức nhân từ với anh.
Mà anh rõ ràng hiểu rằng mình được như thế còn đê tiện lợi dụng điểm này.
Tâm Âm và Kỉ Lan đều là những người phụ nữ rất tốt, anh không có tư cách độc chiếm cả hai. Sự nghiệp hay gia đình. Người yêu hay vợ, anh phải làm ra lựa chọn.
Hành vi đốn mạt, thật sự nên chấm dứt……
“Nặc nhi?” Ngoài cửa truyền đến giọng của mẹ.
Lôi Nặc thu lại suy nghĩ, đi về phía cửa phòng.
“Mẹ.”
“Mẹ đến xem con.” Bà Lôi cười dịu dàng. Vẻ mặt từ ái nhìn con mình.
“Thấy con ở trong phòng bà nội cả buổi không ra, mẹ có chút lo lắng.”
“Con chỉ là nghĩ một vài chuyện thôi.” Lôi Nặc cầm tay mẹ, ngồi xuống sô pha.
“Mẹ có vài lời muốn nói với con.”
“Mẹ nói đi.”
“Con người ấy, không thể cứ luôn làm theo ý mình. Phóng túng cực độ đến cuối cùng sẽ thường vô cùng thê thảm. Tâm Âm là đứa trẻ tốt, con cưới được nó là may mắn của con. Không một người phụ nữ nào có thể chấp nhận chồng mình quanh năm không về nhà, còn bao nuôi tình nhân. Kỉ Lan có lẽ rất tốt, con cũng thực sự yêu cô ấy, nhưng quá khứ dù sao vẫn là quá khứ. Chuyện Tâm Âm với con trai thứ của nhà họ Niếp lần này, con cũng phải gánh phần lớn trách nhiệm.”
“Con biết rồi, mẹ. Con sẽ mau chóng chấm dứt.”
“Suy nghĩ thật kỹ. Phải hiểu rõ cái gì mới là con muốn có nhất.”
“Con sẽ.”
“Mẹ đi đây, con cũng ra đi. Nhìn vật nhớ người, đừng tự trách nữa.” Bà Lôi nói xong, khẽ ôm Lôi Nặc.
“Dạ……” Anh hơi gật đầu một chút, nhìn theo mẹ rời đi.
Sau đó, anh bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Yên lặng khoảng chừng ba mươi phút sau, bỗng nhiên từ sô pha đứng dậy, ánh mắt kiên định, mục tiêu rõ ràng bước ra khỏi cửa nhà.
Quyết định, dường như đã từ trong trầm tư vừa rồi mà ra.
Thực thi, bất luận là đối mặt thế nào đều ắt có một bên sẽ đau khổ.
Nhưng anh phải như thế.
Khởi động xe, chạy trên quốc lộ. Mục tiêu rõ ràng chạy đến một nơi anh phải đến trước.
Chạy như bay trên dưới hai mươi phút, anh đem xe dừng trước một tòa nhà trọ.
Nhìn làn xe quen thuộc, nhân viên làm việc quen thuộc, thang máy quen thuộc, cùng với số nhà quen thuộc kia.
Anh mang tâm trạng nặng nề ấn chuông cửa……
Một lúc lâu, cánh cửa kia vẫn yên lặng đứng sừng sững như trước, không ai trả lời.
Lôi Nặc khẽ thở dài một hơi, ấn mật mã.
‘Tít’ một tiếng, cửa tự động mở ra, anh đi vào trong.
Gần như ngay khoảnh khắc bước vào, mùi rượu liền xộc vào làm gay mũi.
Không nén được, anh cau mày, vẻ mặt càng thêm trầm trọng.
Càng đi vào trong, cảnh hỗn độn không thể tả ở phòng trong lại càng khiến anh cau mày.
Đi qua một đám chướng ngại nhỏ, rốt cục cũng tìm được ‘người khởi xướng’ kia ở trên giường trong phòng ngủ.
“Thức dậy.” Ánh mắt liếc qua bộ đồ ‘hở hang’, giọng nói trầm thấp truyền đến không có bất cứ độ ấm nào.
Đi đến trước cửa sổ, đưa tay kéo tấm rèm dày kia ra.
Ánh sáng lập tức lại xuất hiện, chói mắt làm cho người ta khó có thể chịu được.
Người trong ổ chăn bắt đầu cử động thân mình, sau một lúc lâu, rốt cục chậm rãi ngồi dậy.
“Sửa soạn một chút, anh ở phòng khách chờ em.” Nhìn cô một cái, bỏ lại một câu như vậy, liền rời khỏi.
Phòng ngủ lại khôi phục yên tĩnh, Kỉ Lan cũng tỉnh táo không ít.
Cô buộc tóc lại, khoác thêm áo vào, hít sâu một cái rồi đi ra ngoài.
Nên tới rồi, tất cả đều do hành động