The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

m phải làm như vậy! Không thể để mình yếu đuối tiếp nữa, ích kỷ của bản thân đã làm anh suy sụp. Rời khỏi anh, có lẽ là chuyện duy nhất em có thể làm cho anh……”
“Lan……” Lôi Nặc khẽ gọi cô. Sự kinh ngạc tràn ngập hai mắt.
Là kỹ năng diễn xuất của bản thân quá kém, để cô ấy liếc mắt một cái đã nhìn ra dụng ý đến đây của anh? Hay là cô ấy thật sự đã có ý này.
Vốn tưởng rằng sẽ khó khăn vì không biết mở miệng thế nào, nhưng cô lại chủ động thay mình giải quyết vấn đề khó nhất này.
“Em…… em…… phải để anh đi rồi.” Kỉ Lan gian nan trưng ra khuôn mặt tươi cười, nước mắt cuộn sóng mãnh liệt.
“Sau này có lẽ sẽ nhớ anh nhớ đến không biết phải làm sao, có lẽ sẽ không nhịn được mà gọi điện cho anh, có lẽ sẽ lén lút đến thăm anh, tưởng niệm anh. Cũng có lẽ ngay ngày mai sẽ khóc gọi điện cho anh, nói rằng em hối hận. Em thật sự không dám cam đoan những việc như vậy sẽ không xảy ra. Nhưng, xin anh, xin anh nhất định phải nhẫn tâm cự tuyệt em.”
Tuyệt vọng, bị thương, thống khổ, cô độc kia đã thông qua đôi mắt trong suốt mà truyền đạt từng cái. Người phụ nữ duyên dáng, tốt đẹp là thế, nay lại biến thành người đầy nước mắt trước mặt mình.
Bảo anh làm sao có thể không thống hận bản thân mình. Thống hận chính mình tham lam, thống hận chính mình độc ác.
“Bất kể khi nào, bất kể em làm cái gì, trong lòng anh em vẫn mãi là thiên sứ trước kia. Còn ác ma như anh đây thật sự không xứng với em.”
Tha thứ cho anh không thể đơn thuần yêu em nữa, tha thứ cho anh không thể ôm chặt em vào trong ngực mà không có gì băn khoăn nữa, tha thứ cho anh không thể thực hiện lời hứa trước đây nữa, tha thứ cho anh đã không còn là anh trong quá khứ nữa.
Xin hãy quên tội nhân như anh đi……
Bọn họ nhẹ nhàng hôn chia ly, gắt gao ôm nhau.
Rất lâu, rất lâu.
Yêu một người rất khó, yêu một người không chút vụ lợi càng khó hơn.
Người bình thường, dường như đều không có sẵn năng lực này……
Rời khỏi nhà trọ quen thuộc kia, lại ngồi vào xe chính mình. Tâm tình, mặc dù đã hoàn toàn khác hẳn với vừa rồi, lại vẫn đáng ghét giống nhau.
Vẫn trầm trọng giống vậy, khó chịu giống vậy, hận thấu bản thân giống vậy.
Quá khứ, cứ để nó thật sự là quá khứ đi.
Một người chồng, đã là thân phận của anh.
Nhớ tới Tâm Âm, anh sẽ không tự giác nổi lên ý cười.
Còn nhớ tới Kỉ Lan, cái anh nổi lên phần nhiều là phiền muộn.
Anh không còn trẻ nữa, anh lựa chọn cuộc sống đơn giản mà mình mong muốn, cũng vứt bỏ tình yêu đã biến chất thành trách nhiệm……






Thương Tử Vận vắng bóng.
Tin tức này đã thành đầu đề của các tờ báo lớn.
Tôi bận bịu trải qua cuộc sống của mình, thực rõ ràng vào khoảng thời gian này đã lơ là người bạn tốt nhất của mình.
Cô ấy không phải vắng bóng, mà là mất tích.
Mang theo cục cưng trong bụng đồng thời mất tích.
Hy vọng cô ấy có thể đạt được hạnh phúc, bởi vì đây là một lần xuất kích cuối cùng của cô ấy.
Niếp Hoàn Vũ à, anh rốt cuộc sẽ làm thế nào đây!
Hôn nhân của người khác, chuyện của người khác, chúng ta luôn có thể phân tích rõ ràng rành mạch. Nhưng lúc đến phiên mình, tất cả lại trở nên mơ hồ không rõ.
Tối hôm qua, mẹ chồng gọi điện cho tôi, nói một số lời đáng để suy ngẫm.
‘Con người sẽ phải già đi, nhất là phụ nữ. Việc giúp đỡ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn, chăm sóc nhau đến khi về già đối với chúng ta mới là hạnh phúc nhất.’
Vẫn chưa hiểu rõ câu nói đó nên tôi có chút mơ mơ màng màng.
Nhưng chiều hôm nay cuộc điện thoại của Lôi Nặc lại làm tôi hiểu được một chút.
Anh nói sẽ đến đón tôi tan tầm.
Mà tôi bây giờ đang ngoan ngoãn chờ anh tới đón.
Uống xong ly trà nóng, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Dòng người hỗn loạn, nhưng lại không phức tạp như ta thấy, hết thảy thoạt nhìn cũng rất có trật tự.
“Bác sĩ La……” Ngoài cửa, Lisa gõ nhẹ cửa phòng.
“Vào đi.” Tôi thu hồi tầm mắt.
“Lôi tiên sinh đã ở dưới lầu.”
“Được, cô vất vả rồi.” Tôi dịu dàng nhìn cô ấy cười, buông cái ly trong tay, bắt đầu thu dọn.
“Tôi đưa em về nhé?” Quý Phong Nhiên đột nhiên xuất hiện ở cửa, sau khi ra hiệu cho Lisa rời đi liền nói với tôi.
Tôi ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh ta một cái, “Không được.”
Anh ta thường xuyên không chút nào tránh né mà xuất hiện trước mặt tôi như vậy, nói một vài lời mờ ám không rõ, làm tôi gần như thành mục tiêu công kích của mọi người ở phòng khám.
“Vậy cùng nhau xuống lầu hẳn là tiện đường chứ.” Quý Phong Nhiên một bộ dáng vô lại. Tôi đương nhiên biết anh ta rắp tâm cái gì.
Trợn trắng mắt liếc anh ta một cái, đi đầu ra ngoài, còn anh ta thì theo sát phía sau.
“Để tôi.” Anh ta giành ấn thang máy.
“Vì sao Lôi Nặc lại đột nhiên tới đón em vậy?” Trong thang máy, anh ta ngửa đầu đặt câu hỏi như là lẩm bẩm.
“Có lẽ nào là tới để chia tay không?” Anh ta tiếp tục.
“Có khả năng rất lớn.” Anh ta đổ thêm dầu.
“Anh im miệng đi.” Tôi đẩy anh ta một cái, anh ta lại phát ra tiếng cười lanh lảnh.
Thang máy tới, tôi liền đi ra ngoài.
“Này, chờ tôi với!” Quý Phong Nhiên hô.
B