Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.
đi về phía chủ nhân ở chính giữa.
Ông bà nhà họ Niếp, Niếp Hoàn Vũ, Niếp Phong toàn bộ đều ở đó.
“Khách hiếm thấy, khách hiếm thấy!” Ông Niếp vẻ mặt hiền lành cười nói với Lôi Nặc, bà Niếp cũng gật đầu mang ý chào.
Niếp Hoàn Vũ mang vẻ mặt khí phách đứng bên cạnh thì đưa tay chào hỏi Lôi Nặc, cũng gật đầu chào hỏi tôi.
“Em tới rồi à.” Niếp Phong nói với tôi, với Lôi Nặc thì chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua.
Tôi gật đầu, cười cười.
Cũng cảm giác được bàn tay to trên lưng hơi chặt thêm một chút.
“Tặng anh.” Tôi lấy quà tặng đưa cho Niếp Phong.
“Cảm ơn em.” Anh âycười nhận lấy, rồi mở ra xem tại chỗ.
“Làm thế nào em tìm được vậy!” Anh cầm phiên bản người máy số lượng có hạn, kinh ngạc vui mừng mà hỏi tôi.
“Cũng không có gì.” Kỳ thực cũng không phải tốn sức lắm.
“Cảm ơn.” Niếp Phong vươn tay định ôm tôi, lại bị người đàn ông bên cạnh tôi đưa tay ngăn cản.
Tôi chỉ có thể xấu hổ nhìn anh ây 1 cười cười, ai bảo tôi bây giờ đalà vợ của người ta kia chứ!
Nhưng Niếp Phong lại như là nghiện vui đùa vậy, phải ôm được một cái thì mới chịu.
Dám ở dưới tường đồng vách sắt của Lôi Nặc mà ôm một cái tượng trưng.
Vẻ mặt tươi cười dạt dào của kẻ chiến thắng hiện trên mặt anh ấy, mà nhìn đến người đàn ông bên cạnh tôi thì lại mang vẻ mặt xanh mét.
Hơi thở đã nặng nề hơn.
Tôi không khỏi bật cười ra tiếng. Đây là vở kịch gì vậy!
“Em sang bên kia ngồi trước một chút, anh ‘thân mang trọng trách’.” Niếp Phong chỉ chỉ chỗ ngồi đặc biệt ở một góc sáng sủa, lại bất đắc dĩ nhìn lướt qua cha mẹ mình.
“Vâng –”
Lời còn chưa dứt, Lôi Nặc liền kéo tôi nhanh chóng xoay đi.
Anh là đang ghen! Ha ha……
Một mặt cảm thấy trong lòng ấm áp, một mặt lại cảm thấy lòng người thật sự rất khó dự đoán. Vào mấy tháng trước, tôi là tuyệt đối không thể tưởng tượng ra một màn này.
“Sao anh không nói chuyện cùng Niếp Phong.” Tôi buồn cười nhìn anh.
“Anh không quen biết anh ta.” Giọng nói anh lạnh lùng, nhìn về phía xa xa.
“Anh tức giận sao?” Tôi cười xoay khuôn mặt tuấn tú của anh, làm cho cặp con ngươi đen kia nhìn thẳng vào mình.
“Đàn ông trưởng thành rồi còn chơi người máy gì chứ!” Anh mang vẻ mặt khinh thường.
“Ha ha ha!” Tôi thoải mái cười to. Thật ra tôi cũng sớm có ý này, cảm thấy mấy loại người máy này nọ cùng với Niếp Phong một chút cũng không hợp!
“Em với anh ta, từ khi nào đã thân thiết trở lại như vậy?” Vẻ mặt anh nghiêm túc lên.
“Vào khoảng thời gian trước.” Thời gian mà anh bận rộn hẹn hò với Kỉ Lan……
“Hai người……” Anh muốn nói lại thôi.
“Thế nào?” Tôi cơ bản có thể đoán được anh muốn hỏi cái gì, nhưng tôi tò mò là anh sẽ để ý tới mức độ nào.
“Không có gì.” Anh cười khẽ nói.
“Em với anh ấy không có gì cả.” Nhịn không được, tôi vẫn là nói ra khỏi miệng. Anh hẳn là đã biết, nhưng sao hôm nay lại có chút nghi hoặc chứ. Về phần vì sao, tôi có chút không hiểu.
Lôi Nặc nhìn tôi, vẻ mặt thoáng bối rối. Không biết là vì bị nhìn thấu tâm tư, hay là vì bản thân không có dũng khí chất vấn.
“Anh không muốn để em qua lại quá gần với anh ta, nhưng lại cảm thấy mình hình như không nên hạn chế quá nhiều tự do của em.” Anh giải thích.
“Vâng.”
“Em sẽ sao?” Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập chờ mong.
“Sẽ cái gì?”
“Cách xa anh ta.” Bốn chữ, rành mạch, kiên định. Trong con ngươi đen trừ phần chờ mong kia còn có thêm phần lớn bất an. (trong bản gốc là 3 chữ: cách xa hắn, nhưng ta ed là anh ta nên tự sửa 4 chữ, hìhì)
Tôi nhìn anh thật sâu, lại không có cách nào lập tức trả lời anh. Có rất nhiều chuyện anh không rõ ràng, mà lại có rất nhiều chuyện tôi không có cách nào nói với anh.
“Anh hiểu rồi.” Anh nhàn nhạt nói xong, con ngươi đen cũng biến sắc buồn bã. Bởi vì sự im lặng của tôi đã làm tổn thương anh .
“Không! Không phải! Chỉ là…… Chỉ là có chút chuyện em vẫn chưa thể nói với anh. Em cùng anh ấy bây giờ thật sự chỉ là bạn bè.” Tôi gấp gáp nhìn anh chằm chằm, không muốn cho tầm mắt anh tránh né tôi, tôi muốn anh nhìn tôi, hiểu được chân thành của tôi.
Nhìn nhau một lúc lâu, anh dịu dàng nở nụ cười. Bàn tay to cũng sờ mặt của tôi.
“Anh tin tưởng em.”
“Cám ơn anh.” Tôi nhìn anh, tình cảm dịu dàng như nước.
“Lại đây.” Anh có ý muốn tôi lại gần chút nữa.
“Chuyện gì thế?” Tôi nghiêng người hỏi.
Anh cười đến tà ác, khuôn mặt tuấn tú từng bước áp gần, hôn tôi thật sâu, bàn tay to cũng gắt gao giữ chặt cơ thể tôi, làm cho tôi không thể giãy dụa. Môi lưỡi giao chiến, anh tàn phá bừa bãi , tôi cũng không buông tha anh.
Chúng tôi quá mức say sưa đến gần như đã quên đây chính là một buổi yến hội.
Hôn càng lúc càng nhập tâm, tình cảm mãnh liệt hết sức căng thẳng. Anh còn xấu xa cầm tay của tôi đặt lên trên vật dục vọng từ lâu đã thức tỉnh của mình, nhẹ nhàng mà cọ qua. Còn một bàn tay to đặt ở dưới bàn của anh cũng không nhàn rỗi, len lén vuốt ve khối mềm mại trước ngực tôi.
Rên rỉ, không tự giác phát ra. Tôi mở to hai mắt nhìn, tim đập gia tốc, anh thì lại xấu xa mà tiếp tục.
Xung quanh vẫn đang một mảnh hỗn loạn, chúng ta lại trốn