Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

ở trong góc trình diễn cảnh hạn chế.
“Khụ khụ –”
Một tiếng ho khan, đột ngột truyền vào tai chúng tôi. Anh chậm rãi dừng nụ hôn nồng nhiệt, hơi thở vững vàng. Còn tôi, cũng bối rối ngồi lại vị trí của mình, xấu hổ không dám nhìn về phía người tới.
“Tâm Âm.” Giọng nói quen thuộc vang lên.
Tôi bỗng ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt phức tạp của Quý Phong Nhiên.
“A, ách…… anh đã đến rồi à.” Tôi có chút bối rối, sửa sang lại tóc.
“Ừ.” Quý Phong Nhiên gật đầu, ngồi xuống ở ngay đối diện tôi và Lôi Nặc.
Tầm mắt liếc sơ qua tôi rồi trực tiếp nhìn về phía Lôi Nặc.
Hai người đàn ông liền im lặng đối diện như vậy……
Một giây……
Hai giây……
Một phút đồng hồ cứ như vậy trôi qua, hai người dường như vẫn không hề mệt mỏi.
“Đủ rồi!” Tôi khẽ quát lên. Kéo tầm mắt khí lạnh bức người của Lôi Nặc về, làm cho anh nhìn tôi.
“Anh cũng đủ rồi.” Quay đầu, cũng không quên quát Quý Phong Nhiên.
Trưởng thành một chút đi, hai người đàn ông lớn như vậy rồi.
Cũng đều là người có địa vị! Làm gì lại vậy!
“Này ~” Tôi trừng mắt nhìn Lôi Nặc bỗng nhiên khoác cánh tay lên vai mình, ý bảo anh bỏ ra. Nhưng người ta lại giống như không phát hiện ra, chẳng những không bỏ tay, mà còn ôm chặt hơn!
“Cậu thoạt nhìn thật giống một sa trư.” Quý Phong Nhiên không khách khí nhìn anh nói.
“Còn cậu thoạt nhìn thật giống một con tang khuyển(chắc là chó bị lạc) đáng thương.” Lôi Nặc cười lạnh.
“Cậu là thế nào đây? Lãng tử quay đầu sao?” Quý Phong Nhiên mang vẻ mặt khinh thường.
“Còn cậu? Vợ bạn cũng không buông tha?” Lời nói của Lôi Nặc cũng không dễ nghe, tràn đầy mùi thuốc súng.
Quý Phong Nhiên cười lạnh một tiếng, “Lúc tôi quen biết Tâm Âm, không biết cậu còn đang phong lưu ở chỗ nào đâu!”
“Thế thì đã sao!” Lôi Nặc lơ đễnh nói, chỉ là cánh tay ôm tôi lại chặt hơn một chút. Như là đang thị uy.
Trong mắt Quý Phong Nhiên bốc lên một ngọn lửa, cũng không bao lâu lại thốt ra một câu nói có chút gian xảo.
“Nga! Quên nói với cậu vừa rồi lúc vào cửa tôi đã gặp ai.” Quý Phong Nhiên cười đến xán lạn.
Nhưng ở trong mắt Lôi Nặc phỏng chừng lại là một bộ dáng muốn ăn đòn, chợt cảm thấy hơi thở anh nặng nề, thổi thẳng lên mặt tôi.
“Ai!” Anh tức giận.
“Kỉ tiểu thư……”
Ba chữ, lập tức làm không khí xung quanh đóng băng.
Không chỉ có Lôi Nặc, mà ngay đến tôi bỗng chốc cũng cứng đờ.
Quý Phong Nhiên cũng không hả hê như mong muốn. Giống như ý thức được hành vi vừa rồi của mình chạm phải điều cấm kỵ nào đó, vẻ mặt thoáng xấu hổ mà bổ sung.
“Có điều, Kỉ tiểu thư người ta đã rời khỏi rồi.”
Im lặng.
Lôi Nặc và tôi vẫn im lặng, chia ra nhìn về hai phương hướng khác nhau, cánh tay ôm tôi cũng không chặt như trước nữa.
Không khí sau đó, chỉ có thể dùng lạnh để hình dung thôi.
Quý Phong Nhiên chính là đầu sỏ gây nên.
Nhưng tôi thế nào cũng không oán nổi anh ta.
Bởi vì dây nối giữa tôi và Lôi Nặc, vốn chính là mỏng manh như thế.
Chỉ một cái tên đã có thể khiến tất cả trước đó hóa thành mây khói.
Nói không khó chịu là gạt người. Nhưng tôi cũng không thể trách người nào. Ai bảo đó là kết quả tôi lựa chọn làm gì.
“Tâm Âm.” Một giọng nam hùng hậu vang lên bên tai.
Tôi quay đầu lại, ánh mắt đối diện với Niếp Hoàn Vũ.
“Có việc gì sao?” Tôi đứng lên.
“Có chút việc muốn nói với em.” Sắc mặt anh ta nặng nề nói, so với người đàn ông hăng hái của ngày xưa kém rất xa.
“Được.” Tôi liếc nhìn Lôi Nặc một cái, anh gật đầu với tôi.
Sau đó, tôi liền đi theo Niếp Hoàn Vũ ra ngoài.
Trên hành lang, anh ta dừng bước lại, nhìn tôi như không biết mở miệng thế nào.
“Nếu như anh định hỏi Tử Vận ở đâu thì tôi thật sự một chút cũng không biết.”
“Không……” Anh ta chua xót nói xong, khẽ lắc lắc đầu.
“Vậy anh……”
“Hà Lan, tôi đã tìm được cô ấy.”
“Hà Lan?” Tôi chưa từng nghe Tử Vận đề cập tới nơi đó.
“Ừ.” Anh ta thở một hơi dài, khí phách lúc nãy không còn tồn tại nữa, mà thay bằng vẻ mặt mệt mỏi.
“Cô ấy có khỏe không?”
“Không.” Anh ta thống khổ lắc đầu.
“Có chuyện gì vậy?” Tôi có loại dự cảm xấu.
“Đứa bé…… không còn nữa.”
“Ông trời……” Đầu ầm ầm rung động, không thể suy nghĩ, chỉ cảm thấy ngực mơ hồ đau.
“Tâm Âm.” Niếp Hoàn Vũ khẽ gọi tôi.
“Ừm…… Tử Vận thế nào, cô ấy thế nào rồi! Sao lại như vậy! Sao lại trở thành như vậy!” Tôi lo lắng nhìn về phía anh ta chất vấn.
“Cơ thể Tử Vận quá yếu ớt, không thể giữ được đứa bé. Cô ấy rất đau lòng, không chịu gặp bất kỳ ai cả.”
“Còn anh! Anh liền để mặc một mình cô ấy ở nơi xa như vậy sao!” Tôi không nhịn được mà trách cứ.
“Không, hôm qua tôi mới từ bên đó trở về. Sau khi giải quyết chuyện ở bên này xong, tuần sau tôi sẽ qua với cô ấy.”
“Tôi vẫn rất tôn trọng anh, luôn xem anh là một người anh tốt! Tôi không rõ giữa anh và Tử Vận rốt cuộc là có chuyện gì. Nhưng cô ấy là người bạn tốt nhất của tôi, bây giờ lại xảy ra chuyện thế này! Tôi không thể không hỏi anh, đàn ông đều là ăn trong bát mà nhìn trong nồi sao?! Nếu yêu cô ấy như vậy, tại sao không ly hôn! Không lẽ phải làm thành tình hình như hiện giờ