Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.

ắng cô ta một trận hay không. Thế giới cho dù có thay đổi thế nào đi nữa thì đạo đức cơ bản vẫn cần phải biết chứ.
Người làm vợ như tôi đây thật sự bị các người không để vào trong mắt như thế sao!
Lý trí đã dần dần biến mất, tức giận không ngừng dâng lên.
Từ sau khi người phụ nữ Kỉ Lan kia xuất hiện, toàn bộ rèn giũa tôi dày công tu dưỡng hơn hai mươi năm qua đều dần dần tan rã.
Mặc dù chính mình cũng thấy không đáng, nhưng vẫn không nhịn được.
Lúc đang định đẩy cửa đi ra, Lôi Nặc lại lên tiếng.
“Tôi bây giờ đã không thể vì cô ấy làm bất cứ gì rồi. Còn nữa…… Tâm Âm là vợ của tôi, không phải ‘người đàn bà họ La’ nào cả.” Giọng nói vẫn trầm thấp hùng hậu như trước, lạnh đến khiến người ta không rét mà run.
Nhưng nghe vào trong tai tôi, lại là lời nói làm ấm áp lòng người nhất trên thế giới này.
Ngay sau đó là tiếng bước chân anh nhanh chóng rời đi cùng tiếng Bạch Hân Linh gọi ‘Anh Lôi! Anh đừng đi!’
Tôi không còn sức lực áp lên trên ván cửa, nở nụ cười yếu ớt.
Có lẽ là vì vốn không có quá nhiều kỳ vọng, mới có thể vào khi anh nói ra câu nói kia mà cảm thấy đã nhận được ân điển gì đó. Chỉ cảm thấy trong nháy mắt đã bị anh làm cảm động.
Mà tôi cũng lại lần nữa ý thức được, ‘ước số không tự trọng’ trong người mình đã tăng lên nhiều bao nhiêu rồi!
Vì sao tôi lại không học được cách lợi dụng địa vị có lợi của mình để thao túng người đàn ông này, mà luôn dễ dàng bị hành động nho nhỏ của anh cuốn hút vậy.
Tôi, dường như cần phải học cách thông minh hơn. Giống như người phụ nữ kia ấy.
Hít sâu, bước chậm ra khỏi nhà vệ sinh, tìm kiếm bóng dáng Lôi Nặc.
Nhưng vào lúc còn chưa đi được vài bước, đã bị người từ phía sau ôm vào lòng.
“Này!” Tôi giãy dụa. Khứu giác nhạy bén giúp tôi không xa lạ gì với hương vị đặc thù trên người Quý Phong Nhiên.
Trước công chúng ôm ôm ấp ấp, anh ta lại muốn mang phiền toái đến cho tôi sao!
“Ha ha.” Anh ta cười buông lỏng tôi ra.
“Anh có bệnh à.” Tôi trừng mắt nhìn khuôn mặt cười đến nở hoa của anh ta.
“Hài lòng không?” Anh ta nhướng mày, nhìn tôi.
“Cái gì chứ!”
“Đối thoại của Lôi Nặc và Bạch tiểu thư, làm tâm tình em vui sướng sao? Ngay cả tư thế đi đường cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thật sự vui vẻ như vậy ư?” Trên mặt Quý Phong Nhiên thể hiện ý châm chọc cùng một chút phức tạp khó nén.
“Anh nghe lén sao?” Tôi hỏi anh ta.
“Như nhau cả.” Anh ta cười khẽ.
Tôi híp mắt, nhìn anh ta. Tôi thật sự không hiểu anh ta, thật sự không hiểu.
“Sao vậy?” Anh ta lơ đễnh nhìn tôi.
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu.
“Đúng rồi, về đoạn đối thoại lúc nãy, chỉ là một phần thôi. Trong lúc em đang ở trong phòng hoá trang vui mừng thì ông chồng tốt của em đã ‘âm thầm’ gọi điện cho một người, bảo người đó đi theo Kỉ Lan, đến khi nào cô ta về nhà an toàn thì thôi. Tôi đoán…… Người kia, là trợ lý bên cạnh cậu ta……”
“Vì sao? Vì sao cứ nhất định phải để tôi trông bi thảm như thế.” Tôi không còn sức lực nhìn Quý Phong Nhiên, chua xót hỏi.
“Tôi……” Anh ta nói không ra lời, chỉ có thể đón nhận ánh mắt thống khổ của tôi. Trên mặt cũng tràn ngập tự trách.
“Không cần nói cho tôi biết, không cần cho tôi biết, tôi chỉ muốn sống bình thường, vì sao anh không làm tôi biết rõ ràng thì không được vậy!” Biết mình không nên mang anh ta ra trút giận, nhưng cảm xúc vẫn đang dần sụp đổ trước mặt anh ta.
“Tâm Âm……” Anh ta dịu dàng gọi, đưa tay muốn chạm vào mặt tôi.
“Sau này…… Đừng nói cho tôi biết chuyện gì nữa, tôi không muốn biết. Tôi chỉ mưu cầu cuộc sống vô cùng đơn giản. Cho dù là không biết cũng tốt! Những chuyện phức tạp luôn luôn khiến người ta thống khổ, tôi không muốn như vậy!” Tôi nhàn nhạt nói xong, đồng thời tránh đi đụng chạm của anh ta.
Xoay người đi về phía đại sảnh, nhưng anh ta lại kéo tôi lại.
“Anh làm gì vậy?”
“Tôi…… Ách……” Anh ta sốt ruột muốn nói gì đó.
“Tôi đi đây.” Tôi bây giờ, không có tâm trạng để ý đến anh ta.
“Chờ đã –”
Sức lực mạnh mẽ, vừa kéo một cái đã lại mang tôi về chỗ cũ.
“Tôi…… Không chịu nổi! Thật đấy! Tôi đã thật sự cho rằng mình có thể! Nhưng khi nhìn thấy em cùng Lôi Nặc thân mật, tôi vẫn là phát điên ! Tôi quả thực muốn phát điên lên! Từ trước đến nay tôi vẫn luôn là một người tràn đầy tự tin, thậm chí có thể cho là tự đại. Nhưng hiện giờ, lại thấp kém đến cả tôi cũng khinh thường chính mình. Lần đầu tiên trong đời, tôi đã cảm thấy sợ hãi, lại vì một phụ nữ mà cảm thấy sợ hãi…… Sợ mình không bằng được cậu ta, sợ em sẽ không chút lưu luyến nào mà đuổi theo cậu ta, sợ em sẽ bất chấp tất cả mà yêu thương cậu ta.”
Đón nhận đôi mắt thống khổ rõ rệt của anh ta, tôi chỉ có thể khẽ thở dài một hơi.
Đối với Quý Phong Nhiên, tôi thật sự đã bắt đầu hỗn loạn.
Thực ra không chỉ đối mặt với anh ta, dù đối mặt với Lôi Nặc, tôi cũng vẫn không rõ ràng.
“Thứ lỗi cho tôi.” Anh ta khẩn cầu, vẻ mặt chân thành tha thiết làm cho người ta không thể không xúc động.
“Đó không phải là lỗi của anh. Có rất nhiều chuyện, người ta đều không thể nắm trong tay.” Tôi vỗ vỗ bờ vai anh ta, nhẹ giọng nói.