Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
h hoạt cá nhân của người ta.
“Vậy, cũng không đến mức tiêu rồi chứ.” Tôi không tin.
“Cô ấy là lần đầu tiên, mà tôi cũng không sử dụng biện pháp an toàn gì.” Lại là một câu thản nhiên, nhưng lại như một quả bom được ném xuống.
Ông trời……
Tôi lại có loại xúc động muốn cười. Trong đầu còn không ngừng hiện ra bộ dáng lúc anh ta mây mưa. Vội vàng lắc đầu xua đi hình ảnh kia, tôi nghĩ nhất định là do gần đây hưởng thụ quá nhiều tình cảm mãnh liệt rồi! [NV: oạch, chị ác quá, người ta đang dầu sôi lửa bỏng còn nghĩ được thế này =))'>
“Ừm…… Vậy anh có quen biết cô ấy không?”
“Tình một đêm thì làm sao quen biết được?” Anh ta liếc nhìn tôi một cái, thở dài thật sâu.
“Này! Tôi ghen rồi đấy.” Tôi đá đá chân anh ta.
“Hả?” Anh ta nâng mí mắt lên.
“Rõ ràng yêu tôi chết đi sống lại, lại chạy đi lên giường cùng người phụ nữ khác. Bây giờ ngay đến cả tôi nói với anh là ‘tôi yêu rồi’ anh cũng vẫn làm thinh. Đàn ông quả nhiên đều là những động vật nửa thân dưới.” Tôi bất đắc dĩ trợn trắng mắt.
“Này! Tôi yêu em chết đi sống lại, em còn không phải ngày đêm cùng ông xã thân yêu của em gần gũi! Đàn ông cùng phụ nữ cũng có khác gì nhau chứ. Chưa hết, phiền muộn nhất chính là dù có ngủ với người khác, miệng vẫn là gọi tên của em.” Anh ta thở dài nói, giống như bị rất nhiều uất ức vậy.
Tôi bị lời nói của anh ta làm trở nên có chút xấu hổ. ‘Làm yêu’ mà còn muốn tôi, xấu hổ chính là xấu hổ, tôi cũng không biết hình dung thế nào.
“Anh…… ngủ cùng người ta. Còn gọi, gọi tên tôi. Vậy mà cô gái kia cũng đồng ý sao?”
“Tôi uống say.” Anh nhìn tôi.
“Uống say?” Vậy sao anh biết được mình gọi tên tôi!
“Xem đi!” Anh ta đưa cho tôi tờ giấy.
Bên trên dùng chữ viết xinh đẹp viết vài chữ to rõ ràng: Tối hôm qua cảm ơn anh, tôi rất vui vẻ. Nhưng mà có điều, tên tôi không phải là Tâm Âm.
“Ha ha ha!” Tôi bật ra tiếng cười to.
“Này!” Anh ta trừng mắt liếc tôi một cái, một tay giật tờ giấy lại.
Nhìn hành động đó của anh ta, trong lòng tôi ít nhiều cũng hiểu một chút.
Những người đàn ông ấy, quả nhiên đều tồn tại bệnh thích xử nữ. Ngay cả tờ giấy người ta để lại cũng luôn mang theo bên người.
“Anh định làm thế nào? Chịu trách nhiệm đến cùng? Một khi đã cho tôi thể xác, sẽ mãi mãi làm người của tôi sao?” Tôi trêu chọc hỏi anh ta.
“Tôi không có bệnh thích xử nữ.” Anh ta nhìn tôi, làm rõ.
“Ừ.” Tôi gật đầu có lệ.
“Nếu có, sao tôi có thể lại bị em mê hoặc đến chết mê chết mệt chứ.” Anh ta ảm đạm nói.
“Em ở cùng Lôi Nặc thật sự hạnh phúc, đúng không?”
“Phải.” Tôi nhìn anh ta, gật đầu.
“Tôi thật sự một chút cơ hội cũng không còn sao?” Vẻ mặt anh ta chật vật hỏi.
“Xin lỗi……” Tôi cầm tay anh ta.
“Cậu ta đã thay đổi.” Anh ta nhướng mày anh tuấn lên, chua xót nói. “Vì em, cậu ta quả thật đã thay đổi rồi.”
“Ở cùng với anh ấy, tôi có cảm giác yêu.” Tôi cúi đầu, nhẹ giọng thừa nhận lòng mình.
“Tâm Âm……”
“Sao?” Tôi nhìn anh ta.
“Thật sự đã quyết định, quyết định muốn cùng với cậu ta sao?” Anh ta hỏi, trong ánh mắt ngoại trừ chân thành tha thiết, còn có phần thương tâm.
“Ừm.” Tôi áy náy nhìn anh ta, nhưng vẫn gật đầu.
Anh ta thở dài, thật sâu, thật sâu, một loại gì đó gọi là hết hi vọng tràn ngập khuôn mặt anh ta. Ngay đến tôi cũng cảm thấy ngực đang mơ hồ đau.
“Phong Nhiên…… anh đáng gặp được người tốt hơn. Thật đấy!” Tay tôi áp lên khuôn mặt góc cạnh rõ rệt của anh ta, đơn thuần muốn xóa đi tất cả ưu thương kia.
Anh ta nhìn tôi một lúc, khó khăn nở ra một nụ cười, cầm lấy tay tôi đang đặt trên mặt anh ta. Ánh mắt nhìn tôi tràn ngập đau đớn.
“Nếu như lúc đó không lấy anh ấy thì bây giờ tôi đã sớm yêu anh đến hết thuốc chữa rồi.” Mũi có chút cay cay, giọng tôi bắt đầu nghẹn ngào.
“Lại đây.” Anh ta bỗng nhiên vươn cánh tay, thâm tình chân thành nhìn tôi. “Vốn muốn hôn em đến ngạt thở, nhưng bây giờ tôi không có lòng tham đó nữa. Một cái ôm, tôi chỉ muốn một cái ôm.”
“Được……” Tôi tới gần anh ta, tiến vào vòng ôm xa lạ kia. Cũng cường tráng như vậy, cũng cực nóng như vậy, nhưng tôi lại không có loại cảm giác tim đập kịch liệt cùng mạnh mẽ.
Gắt gao, anh ta gắt gao ôm tôi. Hô hấp, trở nên khó khăn. Giống như sắp bị đè nát, tôi chống đỡ sức lực lớn mạnh của anh ta.
Thật lâu sau, anh ta mới từ từ buông lỏng tay.
Sức lực giảm bớt, nhưng vẫn ôm lấy tôi, hít lấy hương vị trên người tôi. Đó là một hành động mờ ám vượt qua mức tình bạn, nhưng tôi cũng không ngăn anh ta lại. Dù sao quan hệ giữa tôi và anh ta, cũng không phải tình bạn đơn thuần.
“Được rồi!” Anh ta bỗng nhiên hít sâu một hơi, nhanh chóng đẩy tôi ra. “Còn ôm tiếp nữa tôi sẽ càng luyến tiếc.”
“Lại đây.” Lần này đến lượt tôi gọi anh ta.
“Gì?” Anh ta cũng nghe theo mà sát lại gần tôi.
Đối diện với ánh mắt tràn ngập nghi hoặc của anh ta, tôi sát lại gần hơn. Mà anh ta, rõ ràng khẩn trương. Hầu kết cũng bắt đầu chuyển động lên xuống.
Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, tôi hôn lên môi anh ta.
Không rất sâu, không rất lâu, hơn chuồn chuồn lướt nước một chút, nhưng cũng không đến mức hôn sâu nồng nh